Danh mục bài viết

Cập nhật 10/1/2019 - 4:16 - Lượt xem 3316

Thứ Sáu sau Lễ Hiển Linh

"Lập tức người ấy khỏi phong hủi".

 

Tin Mừng : Lc 5, 12-16

Khi ấy, Ðức Giêsu đang ở trong một thành kia; có một người đầy phong hủi vừa thấy Người, liền sấp mặt xuống, xin Người rằng: “Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch”. Người giơ tay đụng vào anh ta và bảo: “Tôi muốn, anh hãy được sạch”. Lập tức, chứng phong hủi biến khỏi anh. Rồi Người truyền anh ta không được nói với ai, và Người bảo: “Hãy đi trình diện tư tế, và vì anh đã được sạch, thì hãy dâng của lễ như ông Môsê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết.” 
Tiếng đồn về Người ngày càng lan rộng; đám đông lũ lượt tuôn đến để nghe Người và để được chữa bệnh. Nhưng Người lui vào nơi hoang vắng mà cầu nguyện.

 

 

1. Hãy đi trình diện tư tế _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ

Qua bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu vừa tỏ mình, vừa giấu mình. 
Ngài giấu mình khi Ngài ra lệnh cho người phong không được nói với ai. 
Nhưng hẳn anh ấy cũng khó giữ kín chuyện này, khi anh đi gặp các tư tế. 
Thế nên cuối cùng tiếng đồn về Ngài đã lan ra, 
khiến người ta nô nức, lũ lượt kéo đến với Ngài (c. 15). 
Đức Giêsu đã không thể giấu mình trước đám đông dân chúng. 
Ngài lôi cuốn họ như một vị giảng thuyết và như một người chữa lành. 
Con người mãi mãi cần sức mạnh tinh thần và sức khỏe thân xác. 
Đức Giêsu đem đến cả hai điều ấy cho hạnh phúc con người. 
Hãy nhìn người phong, mình anh đầy những vết lở loét. 
Anh đến với Đức Giêsu, sấp mặt xuống nài xin. 
“Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch” (c.12). 
Lời nguyện của người phong là lời cầu xin mẫu mực cho ta. 
Dĩ nhiên là anh ấy rất muốn được khỏi căn bệnh nan y này, 
căn bệnh đã làm tan nát thân xác anh và cả cuộc đời anh, 
Hơn nữa, nó còn bắt anh trở nên kẻ sống ngoài lề xã hội và tôn giáo. 
Nhưng anh vẫn không để ước muốn quá đỗi bình thường của mình lấn lướt. 
Anh đặt ước muốn ấy dưới ước muốn của Đức Giêsu. 
“Nếu Ngài muốn !” nghĩa là Ngài có thể và có quyền không muốn. 
Anh để cho Đức Giêsu được tự do muốn điều Ngài muốn. 
“Ngài có thể làm tôi được sạch: anh tin vào khả năng của Ngài, 
khả năng làm cho những vết lở loét kia biến mất. 
Chính khi Đức Giêsu được tự do, được tin cậy và phó thác, 
thì dường như Ngài không thể từ chối được nữa. 
“Tôi muốn, anh hãy được sạch.” 
Đức Giêsu tẩy sạch anh bằng một ước muốn được nói ra lời, 
kết hợp với một cử chỉ đầy yêu thương là đưa bàn tay ra đụng vào anh. 
Khi cầu xin, bạn hãy để cho Chúa được tự do giúp bạn, 
theo ý muốn của Chúa, theo cách của Chúa, vào lúc của Chúa. 
Đừng dạy Chúa phải làm gì, vì Chúa biết điều tốt nhất cho bạn.

Chỉ mong tôi chẳng còn gì, 
nhờ thế Người là tất cả của tôi. 
Chỉ mong ý muốn trong tôi chẳng còn gì, 
nhờ thế tôi cảm thấy Người ở mọi nơi, 
đến với Người trong mọi sự, 
và dâng Người tình yêu trong mọi lúc. 
Chỉ mong tôi chẳng còn gì, 
nhờ thế tôi không bao giờ muốn tránh gặp Người. 
Chỉ mong mọi ràng buộc trong tôi chẳng còn gì, 
nhờ đó tôi gắn bó với ý muốn của Người 
và thực hiện ý Người trong suốt đời tôi. (R. Tagore) 

 

 

2. Chữa một người phung hủi

Bài Tin mừng hôm nay cho thấy chỉ ưu ái mà Chúa Giêsu dành cho những người cùng khổ, những kẻ bị xã hội ruồng rẫy.

Với sự nhạy cảm của một lương y, thánh sử Luca ghi lại một chi tiết đáng chú ý, đó là sự kiện Chúa Giêsu giơ tay chạm đến người phung hủi, biểu lộ một tình yêu xóa bỏ mọi ngăn cách, một tình yêu đi đến và dừng lại nơi những đau khổ của con người. Đối với Chúa Giêsu, con người cùi hủi ấy không còn là một phế nhân, một kẻ bị loại bỏ, mà là một con người đáng cảm thông và thương yêu. Người phung hủi được chữa lành, nhưng nhất là được phục hồi nhân phẩm, được sống như một con người giữa mọi người.

Chung quanh chúng ta có biết bao người bị đẩy ra bên lề xã hội. Họ đang chờ đợi một cánh tay nâng đỡ, một lời an ủi, một nụ cười cảm thông. Bao nhiêu nghĩa cử là bấy nhiêu phép lạ.

Ước gì chúng ta biết sống thế nào để Chúa Giêsu có thể thực hiện phép lạ tình yêu của Ngài đối với tất cả mọi người.

 

 

3. Chữa người phong cùi

Người Đông phương nghĩ rằng bệnh phong cùi phát xuất từ Ai cập lan qua Hy lạp, La mã và truyền vào Do thái. Có hai loại phong cùi: một loại ghẻ lở ngoài da, còn một loại khác gặm nhấm dần những cơ thể bên trong như xương máu, tủy sống và cuối cùng làm rụng dần những qui chế bên ngoài. Loại bệnh thứ nhì này do công của một bác sĩ Na uy đã tìm ra vi trùng kia.

Một người bị phong cùi thời Cựu ước (Lev 13,47. 14,33) bị coi là một tai họa trời đánh phạt kẻ có tội. Dân Israel bị đe dọa hình phạt này (Đnl 28,27.35). Cụ thể dân Ai cập bị giáng phạt như thế (Xac 9,9), Myriam (Ds 12,10-15) và Ozias (2Sk 26,19-23).

Trong Tân ước, một người bị phong cùi liền bị xã hội Do thái ruồng bỏ, phải đi chỗ khác sống tự lập. Muốn đi lại, xin ăn, người đó phải tự kêu lên mình dơ bẩn ô uế để mọi người biết lối mà tránh xa, vì có luật đụng vào họ là bị ô uế mà còn có thể bị lây. Như vậy người cùi ngoài cái bệnh đau khổ phần xác còn bị cô đơn lây lất đơn phương độc mã về tinh thần. Trong câu chuyện hôm nay, người phong cùi tự ý đi vào hội đường để gặp Chúa. Anh ta đã từng được nghe danh tánh Chúa, đã từng biết Ngài nhân từ và toàn năng. Cho nên anh đã chạy đại vào trong xóm theo Chúa Giêsu xin Ngài cứu anh. Làm như vậy là người này đã vi phạm lề luật thời đó. Nhưng đức tin và lòng hy vọng đã làm anh đánh liều, đã khiến anh can đảm làm chuyện đó. Chúng ta biết là anh đến với Chúa mang theo một lòng tin vững chắc, niềm hy vọng nở hoa và khiêm hạ quì sấp mặt xuống đất (c.12). Chúng ta để ý ở đây, anh ta không đòi hỏi Chúa phải chữa lành cho anh ngay. Anh chỉ trông cậy và cầu xin lòng thương xót của Chúa. “Lạy Chúa, nếu Chúa muốn, xin Chúa cất bệnh cho con được lành sạch” (c.12). Anh biết rằng Chúa có thể và Chúa có quyền một cho anh được sạch. Nhưng cái đó còn tùy ở Chúa. Anh không hồ nghi là Thiên Chúa toàn năng tốt lành đâu. Anh nói như thế là anh tin lắm, anh tùy thuộc vào Thiên Chúa quan phòng mà thôi. Trước một bệnh nhân đau khổ, Chúa giang tay đón anh. Trong khi người ta xa lánh anh, Chúa còn chạm đến anh và phán: “Ta muốn, hãy được sạch” (c.13). Với chỉ một lời nói ấy, anh đã được sạch như lòng anh tin và xin (c.13). Sau khi được khỏi hẳn, Chúa dặn anh đừng đi nói với ai cả nhưng hãy đi trình diện với hàng tư tế do luật định (Lev 14,2-32) để họ khám nghiệm và có quyền tuyên bố cho công chúng biết anh được trở về sống như một công nhân và như một tín hữu Do thái. Đó là Chúa dạy khôn anh ta. chứ giá như anh ta đi rêu rao mình được khỏi thì mấy ai tin mà còn bị nghi ngờ ném đá nữa là khác.  Nhưng rồi “hữu xạ tự nhiên hương”. Đám đông đồn thổi khắp vùng và kéo nhau rầm rập đi theo Chúa giảng và để xin chữa bệnh. Cho nên Chúa đã rút lui vào nơi vắng vẻ cầu nguyện (c.16). Trong những biến cố quan trọng cuộc đời, Chúa Giêsu hằng đi cầu nguyện trước (Lc 6,12. 9,18. 29,11. 11,1. 22,41.44). Chúa cầu nguyện vì trong bản tính nhân loại cầu xin cho sứ mệnh cao cả sắp thực hiện và còn để làm gương cho hậu thế.

Bệnh cùi là thứ ám ảnh chỉ một tội nhân trước mặt Thiên Chúa. Tất cả chúng ta đều là tội nhân trước mặt Thiên Chúa, cần tới lòng thương xót của Ngài. Cũng như một bàn tay đã bẩn sờ vào đầu cũng bẩn. Một khi mang tội trọng, chúng ta không còn công nghiệp gì đối với nước trời, sống thừa hoàn toàn. Vì vậy, chúng ta cần phải thanh tẩy chúng ta nên sạch. Chỉ khi nào chúng ta đặt mình khiêm nhường như người phong cùi hôm nay, chúng ta mới gặp được lòng từ bi của Chúa. Chúng ta đã chống đối Chúa bao lâu rồi. Cứ thói thường một người phong cùi làm chúng ta xa lánh. Nhưng Chúa lại tới gần đưa tay chạm đến. Đây là Thiên Chúa yêu thương tội nhân vô vàn. “Dù cha mẹ bỏ con...” (Is 49), “ Dù tội của con có đỏ như hồng điều” (Is 1,17)...

 

 

4. ​Chúa Giêsu tỏ mình ra là một Thiên Chúa quyền năng

Phụng vụ lời Chúa hôm nay, đặc biệt là Bài Tin Mừng, vẫn tiếp tục khai triển đề tài Chúa tỏ mình ra. Thực vậy, qua đoạn Tin Mừng, Chúa Giêsu đã tỏ ra rằng, Ngài là một Thiên Chúa quyền năng.

Thánh Sử Luca đã ghi lại việc tỏ mình ra này của Chúa Giêsu qua câu truyện một người phong cùi đến xin Chúa chữa cho anh được lành sạch.

Thánh Sử ghi : “Người giơ tay chạm đến người ấy và nói : Ta muốn hãy nên sạch trơn. Lập tức người ấy khỏi phong cùi.”

Rõ ràng là ở đây, Chúa Giêsu đã tỏ ra cho thấy quyền năng của Ngài, Đấng đã được Thiên Chúa xức dầu và sai đến với nhân loại. Bởi chỉ bằng một ý muốn, một lời nói, Ngài đã có thể chữa lành người phong cùi.

Nhưng Đấng quyền năng ấy, lại là một Thiên Chúa của tình thương. Bản chất yêu thương của Ngài, đã khiến Ngài muốn nhận lấy thân phận của người mà Ngài yêu, vì thế mà Ngài đã giơ tay chạm đến người phong cùi. 

Như chúng ta biết, theo luật Do Thái, những người phong cùi phải sống xa các thành phố, và khi đi đâu, trên đường đi, những người này luôn phải lớn tiếng kêu lên rằng : "Nhơ uế, nhơ uế” để cho những người khác biết mà tránh xa. Người nào mà tiếp xúc với những người này, xét theo luật, đã trở thành những người đồng số phận với họ rồi.

Hẳn là Chúa Giêsu đã thừa biết những luật lệ này. Thế nhưng Ngài cũng đã vẫn giơ tay chạm đến người phong cùi. Việc làm ấy muốn nói lên ý định của Ngài là Ngài muốn gánh lấy số phận của con người tội lỗi, hầu lấy lại địa cị cho con người trước mặt Thiên Chúa.

Bởi đó có thể nói, việc làm trên đây của Chúa Giêsu, là một thể hiện cho việc nhập thể của Ngài. Việc nhập thể đó không chỉ dừng lại ở những việc như thế mà thôi, mà còn đi xa hơn nữa và đã đi tới cùng, đó là Thập Giá.

Như thế, ngoài việc tỏ mình ra là một Thiên Chúa quyền năng, qua việc chưa lành người phong cùi ở đây, Chúa Giêsu còn tỏ ra cho thấy, Ngài là một Thiên Chúa giầu lòng thương xót. Lòng thương xót đã khiến Ngài lấy máu của Ngài để minh chứng tình yêu của Ngài đối với những ai tin vào Ngài.

Là những nguời được hưởng lòng thương xót của Chúa cách nhưng không, đến lần chúng ta, chúng ta phải đem ban phát tình thương cho những anh chị em chung quanh chúng ta, bằng xách chia sẻ và gánh lấy những gánh nặng cho nhau.

Thập Giá mà mỗi người chúng ta phải vác, sẽ nhẹ đi biết bao, khi mà chúng ta biết bắt chước Chúa Giêsu, giơ tay ra chạm đến người phong cùi.

Và để được như thế, điều mà chúng ta  cần luôn ý thức là, chúng ta phải là hình ảnh sống động của Chúa Giêsu. Nói khác đi, chúng ta phải là dấu chỉ của Ngài.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm