Danh mục bài viết

Cập nhật 8/1/2019 - 4:2 - Lượt xem 2710

Thứ Tư sau Lễ Hiển Linh

"Họ thấy Người đi trên mặt biển".

 

Tin Mừng : Mc 6, 45-52

Khi ấy, Ðức Giêsu bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia về phía thành Bétxaiđa trước, trong lúc Người giải tán đám đông. Sau khi từ biệt các ông, Người lên núi cầu nguyện. Chiều đến, chiếc thuyền đang ở giữa biển hồ, chỉ còn một mình Người ở trên đất. Người thấy các ông phải vất vả chèo chống vì gió ngược, nên vào khoảng canh tư đêm ấy, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông và Người định vượt các ông. Nhưng khi các ông thấy Người đi trên mặt biển, lại tưởng là ma, thì la lên. Quả thế, tất cả các ông đều nhìn thấy Người và đều hoảng hốt. Lập tức, Người bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” Người lên thuyền với các ông, và gió lặng. Các ông cảm thấy bàng hoàng sửng sốt, vì các ông đã không hiểu ý nghĩa phép lạ bánh hoá nhiều: lòng trí các ông còn ngu muội!

 

 

1. Đến với các ông _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ

Bài Tin Mừng hôm qua cho thấy Đức Giêsu tỏ mình cho dân chúng 
như một người mục tử lo cho nhu cầu vật chất và tinh thần của đoàn chiên. 
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu tỏ mình cho riêng các môn đệ. 
Ngài xuất hiện như người có uy quyền trên biển cả và cuồng phong. 
Sau phép lạ bánh hóa nhiều, Đức Giêsu trả lại sự lặng lẽ cho vùng hoang địa. 
Ngài bắt buộc các môn đệ lên thuyền sang bờ bên kia trước, 
Còn Ngài thì đi giải tán đám đông cuồng nhiệt muốn tôn Ngài làm vua. 
Hãy lắng nghe sự tĩnh lặng của nơi hoang vu này, của núi và đất. 
Chỉ còn lại một mình Đức Giêsu, sẵn sàng bước vào cuộc trò chuyện với Cha. 
Hãy cảm được sự lắng xuống của tâm hồn Ngài, sau một thành công vang dội. 
Đức Giêsu chìm sâu trong cầu nguyện với Cha, 
nhưng Ngài vẫn biết điều gì đang xảy ra cho môn đệ. 
Ngài đang ở trên mặt đất vững vàng, 
còn họ phải lênh đênh giữa biển, vất vả chèo chống vì gió ngược. 
Hãy chiêm ngắm cách tỏ mình đặc biệt của Đức Giêsu cho các môn đệ. 
Ngài “đến với các ông” vào lúc trời gần sáng, lúc chưa thấy rõ mặt người. 
Ngài đến khi các môn đệ đã qua một đêm mệt mỏi, vắng Thầy. 
Ngài đến một cách khác thường bằng cách đi trên mặt nước biển 
Ngài đến khiến các ông nhìn thấy tưởng là ma, hoảng hốt la lên. 
Ngài đến đem lại bình an: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ !” 
Ngài bước vào con thuyền của các ông, và trời lặng gió. 
Chúng ta cần làm quen với những kiểu tỏ mình khác thường của Chúa. 
Ngài đến với ta vào lúc không ngờ, dưới những dáng dấp kỳ lạ. 
Chúng ta phải có khả năng nhận ra khuôn mặt Ngài trong bóng tối lờ mờ, 
giữa những thất bại, nhọc nhằn, giữa những cô đơn, sợ hãi. 
Ngài đến đem bình an mà ta tưởng là yêu ma. 
Biết bao lần ta gặp gió ngược trong đời, 
nỗ lực nhiều nhưng tiến tới chẳng bao nhiêu. 
Nhưng kinh nghiệm một mình với gió ngược mà không có Thầy ở bên 
cũng là một kinh nghiệm đáng quý.

Lạy Chúa Giêsu, 
xin cho con nhìn thấy sự hiện diện của Chúa 
ở bên con dưới muôn ngàn dáng vẻ. 
Chúa hiện diện lặng lẽ 
như tấm bánh nơi nhà Tạm, 
nhưng Chúa cũng ở nơi những ai nghèo khổ, 
những người sống không ra người. 
Chúa hiện diện sống động nơi vị linh mục, 
nhưng Chúa cũng có mặt ở nơi hai, ba người 
gặp gỡ nhau để chia sẻ Lời Chúa. 
Chúa hiện diện nơi Giáo Hội 
gồm những con người yếu đuối, bất toàn, 
và Chúa cũng ở rất sâu 
trong lòng từng Kitô hữu. 
Lạy Chúa Giêsu, 
xin cho con thấy Chúa 
đang tạo dựng cả vũ trụ 
và đang đưa dòng lịch sử này về với Chúa. 
Xin cho con gặp Chúa nơi bất cứ ai là người 
vì họ có cùng khuôn mặt với Chúa. 
Xin cho con khám phá ra 
Chúa đang hẹn gặp con 
nơi mọi biến cố buồn vui của đời thường. 
Ước gì con thấy Chúa ở khắp nơi, 
thấy đâu đâu cũng là nhà của Chúa. 
Và ước gì con đừng bỏ lỡ bao cơ hội gặp Chúa 
trên bước đường đời của con. Amen.

 

 

2. Chúa Giêsu đi trên mặt nước

Ivan, một văn sĩ Nga sống vào thế kỷ 19 đã kể lại giấc mơ của mình như sau :

Tôi mơ thấy mình là một cậu bé đứng trước cung thánh của ngôi nhà thờ bằng gỗ. Aùnh nến lung linh toả chiếu khi mờ khi tỏ bên nhà tạm. Thình lình có một người đến đứng cạnh tôi, tôi có cảm giác đó là Chúa Kitô. Cảm xúc tò mò xây chiếm tâm hồn tôi, tôi nhìn sang và nhận thấy một khuôn mặt giống như mọi khuôn mặt.

Giấc mơ của Ivan trên đây mang nhiều ý nghĩa : Đức Kitô đến với chúng ta trong dáng vẽ của một con người, và tâm hồn chúng ta sẽ được bình anh khi biết đón nhận Ngài trong cuộc sống, nhất là nhận ra Ngài trong mỗi người anh em.

Bài Tin Mừng hôm nay ghi lại kinh nghiệm của các môn đệ về Chúa Giêsu. Qua việc đi trên mặt nước, Chúa muốn chứng tỏ rằng Ngài có đủ quyền năng để chiến thắng sức mạnh của tối tăm, đồng thời mời gọi các môn đệ tuyên xưng thần tính của Ngài, Tuyên xưng thần linh của Chúa Giêsu không chỉ là gặp gỡ Ngài qua các Bí tích, mà còn là nhận ra Ngài nơi mỗi người mà chúng ta gợp gỡ hằng ngày.

"Cứ an tâm, Thầy đây đừng sợ". Ước gì lời Chúa trở thành một bảo đảm bình an cho tâm hồn chúng ta trong từng giây phút cuộc sống, nhất là trong mối tương quan với tha nhân.

 

 

3. Chính Thầy đây, đừng sợ

Phép lạ này do hai Phúc âm nhất lãm ghi lại (Mt 14,22-36. Mc) và thánh Gioan 6,14-21. Phép lạ xảy ra sau phép lạ bánh hóa nhiều. Phép lạ này muốn minh chứng uy quyền của Chúa trên thiên nhiên và chính tay Ngài đã tạo dựng trước đây. Sau khi được ăn bánh no nê, dân chúng hăng say bồng bột muốn tôn Chúa lên làm Vua. Có lẽ các môn đệ cũng muốn đồng tình như thế (Gio 6,14-15). Cho nên, Chúa cưỡng bách các môn đệ chèo thuyền ra khơi về sớm và đợi ở phía bên kia bờ biển, còn Chúa một mình ở lại lên núi cầu nguyện để tìm về Thiên Chúa Cha nguồn trợ lực. Dân chúng thì không hiểu gì vai trò cứu thế của Ngài; vua Hêrôđê Antipas cho là Chúa có âm mưu gì đen tối. Cho nên Chúa cô đơn đi tìm về Thiên Chúa Cha trong đêm vắng.

Từ đỉnh đồi, Chúa Giêsu có thể nhìn thấy các môn đệ dưới ánh trăng. Họ chèo thuyền đi lạc hướng vì gió ngược (c.48). Các môn đệ đã ra tới cả biển Hồ tức khoảng 5-6 cây số  (Gio 6,19). Đáng lẽ chỉ mất khoảng hai ba giờ đồng hồ là họ về tới bên bờ kia vì biển hồ chỉ rộng có 12 cây số thôi. Nhưng từ chiều cho tới canh tư, khoảng 3 giờ sáng, mà các môn đệ còn đang loay hoay chèo chống ở giữa biển hồ. Cũng chính lúc ấy, Chúa hiện đến và giả vờ đi ngang qua họ (c.48). Giữa biển hồ mà gặp một hình ảnh như thế người ta cho là xui mạt kiếp (Kn 17, 4,14-15. Jos. Jud XIII, XII 1...). Cho nên khi thấy vậy, giữa lúc trời tranh tối tranh sáng và mệt mỏi nên các tông đồ đã “thét lên” (c.59) vì ngỡ là ma quái gì nhưng ngay đó họ nhận ra Chúa, Chúa phán: “Chính Ta đây đừng sợ” (c.50)

Ngay khi Chúa bước lên thuyền của họ, thì kinh thánh ghi rằng: “sóng gió im bặt” (c.51) khiến các môn đệ phải sửng sốt ngỡ ngàng, quá sức lạ lùng (c.51), vì họ chưa hiểu rõ phép lạ hóa bánh để làm gì và giờ đây lại thấy Chúa uy quyền đến sóng gió vâng lời tức khắc. Trước hai lần phép lạ này, họ đều thấy tỏ tường, Kinh thánh ghi là: “Lòng họ không hiểu và ra như chai lại” (c.52). Đối với người đông phương, chữ lòng là nói lên nơi cư ngụ của tri thức. Lòng chai lại nghĩa là trí khôn như mù lòa đi (cf. 2C 3,14. Rm 1,21), không nhìn ra chiều sâu của bài học muốn nhắm tới.

Phép lạ đã gây ra những hậu quả nơi các tông đồ là các Ngài sợ hãi, kinh ngạc. Chúa trấn an. Và sau cùng, các môn đệ mới nhận ra Chúa là “con Thiên Chúa” (Mt 14,33). Phép lạ này cho chúng ta những ý nghĩa như sau đây:

1. Chúa luôn luôn ở bên cạnh người đang ở trong thử thách, ở rất gần mặc dầu họ không nghĩ tới. Cho nên giữa những lúc vất vả lao đao vì thử thách, chúng ta nhớ Chúa ở gần chúng ta nhất đó. Chúng ta nên nhớ là chính Chúa cho phép xảy ra thử thách đó. Một khi chúng ta biết chính Chúa thử thách chúng ta và chính Chúa ở gần chúng ta, chúng ta sẽ không lo sợ mà sẽ cố gắng để vượt qua.

Đời sống con người thường được ví như là cuộc ra khơi đầy sóng gió, vấp phải nhiều chống đối bên trong lẫn bên ngoài, và chúng ta thường có mặc cảm rằng Chúa đã bỏ rơi chúng ta. chúng ta cho mình là bất hạnh, là cô đơn, là đồ bỏ. Nhưng từ nay hãy nhớ rằng: “Dù cha mẹ bỏ con rồi, vẫn còn có Đức Chúa trời đỡ nâng” (Is 49). Hãy an tâm nhớ rằng Đức Kitô từ nơi cao cả đang dõi bước theo những gì chúng ta đang làm, đang cầu xin trong sự lo âu sợ hãi. Hãy nhớ trường hợp các môn đệ hôm nay... nếu tự sức mình chèo chống thì đứng ở giũa đường mà thôi. Có Chúa, sóng gió im lặng, về tới bến lập tức. Chúng ta cần để Chúa đi với chúng ta trên mọi nẻo đường đời, trong mọi chi tiết của cuộc sống.

2. Hình ảnh con thuyền của các tông đồ cũng là hình ảnh Giáo hội mà Thiên Chúa từ đỉnh thiên đường đang cúi nhìn xem Giáo hội có còn trung thành, chung thủy với Ngài không ?

Xin cho đời chúng ta luôn có Chúa là bạn đường Emmau, là người bạn bình an và là chủ chiên dắt đưa chúng con về trời.

 

 

4. Yêu thương, cách thể hiện Thiên Chúa vô hình

Đề tài Chúa hiển linh đã được Phụng vụ của Giáo Hội triệt để khai thác trong tuần lễ sau lễ Hiển Linh.

Nhưng nếu trong ngày hôm qua, Chúa tự tỏ mình ra cho chúng ta  biết Ngài là một chúa chiên nhân lành, thì trong Tin Mừng hôm nay, Ngài lại cho chúng ta thấy, Ngài là một Thiên Chúa quyền năng.

Thực vậy, nếu không phải là một Thiên Chú a quyền năng thì làm sao lại có thể đi trên mặt nước ngay trong lúc giông bão ? Thế nhưng Thiên Chúa quyền năng ấy, không phải là một Thiên Chúa xa lìa hẳn loài người, mà trái lại là một người thầy, người cha, luôn quan tâm đến học trò , đến con cái của mình.

Chẳng vậy mà trong lúc học trò đang vất vả vật lộn với giông bão, đang lúc mà họ tưởng chừng như thất vọng hoàn toàn, chỉ còn một cách là nộp mình cho biển cả, thì Thầy Giêsu đã đến. Ngài đến để nâng đơ,ý ủi an; Ngài đến để cho họ nhận ra được tình yêu mà Ngài vẫn dành cho họ.

Nhưng đó là với các Tông Đồ của Chúa ngày xưa, những người được diễm phúc thấy Chúa. Còn chúng ta ngày nay thì sao ?

Chúa Giêsu đã về trời. Như vậy có phải Ngài không còn ở bên cạnh chúng ta , Ngài không còn tỏ mình ra cho chúng ta thấy Ngài trong cuộc sống của chúng ta nữa hay sao ?

Không, chắc chắn là không, mà Ngài đã có những hình thức tỏ mình Ngài ra một cách khác. Đây, chúng ta hãy nghe Thánh Gioan nói với chúng ta qua bức thư của Ngài được trích đọc trong bài đọc thứ I hôm nay : “Chẳng ai thấy Thiên Chúa bao giờ. Nhưng nếu chúng ta yêu thương nhau, thì Thiên Chúa ở trong chúng ta.”

Qua câu quả quyết trên đây, thánh Gioan muốn nói với chúng ta rằng, Thiên Chúa sẽ được tỏ hiện qua chính việc chúng ta yêu thương nhau. Hay nói một cách khác, qua thái độ yêu thương của những người Kitô hữu, Thiên Chúa sẽ hiện diện ở giữa loài người.

Thì ra một Thiên Chúa vô hình, đã trở nên hữu hình nhờ thái độ yêu thương  của những con cái Ngài, là những Kitô hữu chúng ta. Và như thế là Ngài rất gần gũi với những con cái Ngài, tuy Ngài quyền thế vô song, và Ngài luôn ở giữa chúng ta đúng như tước hiệu của Ngài : EMMANUEL.

Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy cầu xin Chúa cho mọi Kitô hữu, biết sống yêu thươngnhau, để qua cách sống yêu thương đó, Thiên Chúa vô hình được trở nên hữu hình đối với những người anh em của chúng ta. Đó chính là cách để Chúa tỏ mình ra cho những người anh em của chúng ta vậy.


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm