Danh mục bài viết

Cập nhật 7/1/2019 - 8:28 - Lượt xem 2582

Thứ Hai sau Lễ Hiển Linh

"Nước trời đã đến gần".

 

Lời Chúa : Mt 4, 12-17.23-25

Khi ấy, nghe tin Gioan bị nộp, Chúa Giêsu lui về Galilê. Người rời bỏ Nazareth, đến ở miền duyên hải thành Capharnaum, giáp ranh đất Giabulon và Nephtali, để ứng nghiệm lời đã phán bởi miệng tiên tri Isaia rằng: 
“Hỡi đất Giabulon và đất Naptali, đường dọc theo biển, bên kia sông Giođan, Galilê của ngoại bang! Dân ngồi trong tối tăm đã thấy ánh sáng huy hoàng, ánh sáng đã xuất hiện cho người ngồi trong bóng sự chết”. Từ bấy giờ, Chúa Giêsu bắt đầu rao giảng và nói: “Hãy hối cải, vì Nước Trời đã gần đến”. 
Và Chúa Giêsu đi rảo quanh khắp xứ Galilê, dạy dỗ trong các hội đường của họ, rao giảng tin mừng Nước Trời, chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền trong dân. Tiếng tăm Người đồn ra khắp xứ Syria. Người ta đã đem đến cho Người đủ thứ bệnh nhân, những người mắc phải tật nguyền đau đớn, quỷ ám, kinh phong, bất toại. Người đã chữa họ lành. Dân chúng đông đảo theo Người, họ đến từ xứ Galilê, miền Thập Tỉnh, Giêsrusalem, Giuđêa và vùng bên kia sông Giođan. 

 
1. Ánh sáng và sự sống _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ

Từ sau lễ Hiển Linh đến lễ Chúa Giêsu chịu phép Rửa, 
Giáo Hội cho chúng ta đọc các bài Tin Mừng về việc Chúa tỏ mình. 
Mỗi bài là một dịp Chúa tỏ mình cho Dân của Người. 
Bài đọc hôm nay cho thấy Đức Giêsu tỏ mình lần đầu tiên 
tại Galilê, vùng đất có nhiều người ngoại giáo sinh sống. 
Ngài tỏ mình tại Caphácnaum, một tỉnh lớn chuyên đánh cá gần hồ Galilê, 
tỉnh này nằm trong địa giới của chi tộc Naptali ngày xưa. 
Thánh Mátthêu thấy việc tỏ mình này làm ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia: 
“Đoàn dân đang ngồi trong cảnh tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng, 
những kẻ đang ngồi trong vùng bóng tối của tử thần 
nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi” (Is 9,1). 
Như thế Đức Giêsu chính là ánh sáng rực rỡ xua tan bóng tối, 
Người nâng dậy những ai đang ngồi trong cảnh chết chóc, tối tăm. 
Phần sau của bài Tin Mừng hôm nay cho ta thấy điều đó (Mt 4, 23-25). 
Đức Giêsu đã đi khắp vùng Galilê để làm ba việc: 
dạy dỗ trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng và chữa lành bệnh nhân. 
Thật ra việc dạy dỗ và việc rao giảng có thể coi là một, 
nếu thế chương trình hành động của Đức Giêsu sẽ gồm giảng dạy và chữa bệnh. 
Dù giảng dạy hay chữa bệnh, Đức Giêsu chỉ muốn một điều 
đó là làm vơi nhẹ gánh nặng của những người đang đau khổ. 
Đức Giêsu loan báo Nước Trời đã đến gần (Mt 4, 17), 
và Người chứng tỏ cho thấy Nước ấy đã đến thật rồi 
qua việc chữa lành moi bệnh hoạn tật nguyền của dân. 
Cách đây hai ngàn năm, đã có những người bị quỷ ám, kinh phong, bại liệt. 
Ngày nay, dù khoa học tiến bộ, nhưng bệnh tật vẫn không tha con người. 
Y khoa vẫn phải đối mặt với những chứng bệnh mới, chưa có thuốc chữa. 
Con người không bị ám bởi quỷ, nhưng bởi những sản phẩm do mình làm ra. 
Làm thầy dạy và làm lương y là hai nghề đặc biệt 
tiếp nối công việc ngày xưa của Thầy Giêsu, 
để loan báo cho thế giới hôm nay về sự sống, ánh sáng và hy vọng. 

Lạy Chúa Giêsu, 
vì Chúa đã bẻ tấm bánh trao cho chúng con, 
xin cho những người nghèo khổ được no đủ. 
Vì Chúa đã xao xuyến trong Vườn Dầu, 
xin cho các bạn trẻ đủ sức đối diện 
với những khó khăn gay gắt của cuộc sống. 
Vì Chúa bị kết án bất công, 
xin cho chúng con can đảm bênh vực sự thật. 
Vì Chúa bị làm nhục và nhạo báng, 
xin cho phụ nữ và trẻ em được tôn trọng. 
Vì Chúa chịu vác thập giá nặng nề, 
xin cho những người bệnh tật được đỡ nâng. 
Vì Chúa bị lột áo và đóng đinh, 
xin cho sự hiền hòa thắng được bạo lực. 
Vì Chúa dang tay chết trên thập giá, 
xin cho đất nối lại với trời, 
con người nối lại mối dây liên đới với nhau. 
Vì Chúa đã phục sinh trong niềm vui òa vỡ, 
xin cho chúng con biết đón lấy đời thường 
với tâm hồn thanh thản bình an. Amen. 

 

 

2. Hãy sám hối

Có một vị ấn sĩ  nổi tiếng là thánh thiện, và được nhiều người đến xin ông cầu nguyện cho. Điều đó làm cho ông rất hãnh diện.

Một buổi sáng nọ, trên đường đến thăm một ngôi nhà thờ, ông thấy một người ngồi nức nở bên đường. Đến gần, ông nhận ra đó là tên cướp mà mọi người trong vùng đều run sợ. Vị ấn sĩ định bỏ đi, nhưng anh ta tiến đến quỳ trước mặt ông và xưng thú tội lỗi. Nghe xong, vị ẩn sĩ tự nhiên nổi giận, và nói lớn tiếng : "Một tên trộm cướp như ngươi mà hy vọng được Chúa tha thứ sao ? Ta nói thật với ngươi : cây gậy ta đang cầm trên tay trổ bông còn dễ hơn việc Thiên Chúa tha thứ cho ngươi". Nói như thế rồi, vị ấn sĩ tiếp tục cất bước, bỏ mặc tội nhân trong thất vọng.

Nhưng chưa đi quá mười bước, cây gậy ông đang cầm trên tay bỗng bị cắm sâu xuống đất, ông dùng tất cả sức lực để rút lên, nhưng cây gậy vẫn không nhúc nhích. Lạ hơn nữa, từ thân cây gậy, cành lá và hoa từ từ mọc ra. Rồi ông nghe có tiếng nói : "Sự tha thứ của Thiên Chúa dành cho một tội nhân sám hối còn dễ hơn một cây gậy trổ bông, một người tội lỗi biết hối cải được tha thứ dễ dàng hơn một kẻ kiêu hãnh".

"Hãy sám hối vì Nước Trời đã gần bên". Đó là trọng tâm của bài Tin mừng hôm nay. Ơn cứu rỗi mà Chúa Giêsu loan báo chính là giải phòng con người khỏi tội lỗi và những hệ lụy của nó, như yếu đau, tật nguyền...

"Hãy sám hối, vì Nước Trời đã gần bên". Sám hối là điều kiện tiên quyết để được ơn cứu độ. Sám hối không phải là tiếng khóc của thất vọng, mà là một sức lực mới giúp con người vươn lên.

"Hãy sám hối, vì Nước Trời đã gần bên". Nước Trời chính là động lực của sám hối. Và do đó, sám hối đích thực cũng chính là một quyết tâm hướng về những biểu hiện của Nước Trời, như sống yêu thương, quảng đại, tha thứ.

"Hãy sám hối, vì Nước Trời đã gần bên" hay nói đúng hơn hãy sám hối để cho Nước Trời được đến giữa mọi người.

 

3. Lời kêu gọi hoán cải

Chúa Giêsu bắt đầu sứ mạng của Ngài lúc Gioan chấm dứt phận sự của ông. Chúa Giêsu đã chọn Galilê làm cứ điểm đầu tiên hoạt động truyền giáo, Chúa Giêsu đã không chọn Giêrusalem là thành thánh, là đền thờ, là nơi các tiên tri lui tới, là nơi David cũng đã dựng ngai tòa ở đây (1Sm 5,9), và nơi đây chính tay Hêrôđê đã tái thiết lập đền thánh này. Chúa Giêsu chỉ trở lại Giêrusalem sau khi đụng đầu với Galilê từ chối không tin Ngài (Mc 6,1-6. 9-30). Và Chúa lên Giêrusalem để hoàn tất hy tế thập giá tại đó (Mc 10,32t) như lời thánh kinh (Mc 11,1-11).

Chúa Giêsu cũng đã không chọn Giudê là nơi Gioan đã khởi đầu làm phép rửa, là nơi Gioan tung ra dư luận về Đấng cứu thế, nhưng Giuđê cũng là nơi Gioan bị tống ngục và mất đầu.

Cuối cùng, chúng ta thấy Chúa Giêsu đã chọn Galilê là nơi có phân nửa là lương dân, là những nông phu hay ngư phủ như cảnh sôi đỗ. Galilê xưa kia là miền Bắc nước Do thái. Theo nguyên nghĩa chữ Galilê là bất cứ miền nào trong xứ. Do đó hàm ý nghĩa là nước Thiên Chúa không còn hạn hẹp đóng khung trong một địa dư nào nữa. Nước Chúa là trên trời dưới đất và khắp nơi. Galilê thời Chúa Giêsu là miền có nhiều thổ dân khác nhau, có nhiều tôn giáo khác nhau sống bên nhau. Galilê còn là nơi giao thoa, là ngã tư của nhiều dân ngoại tới giao thương trao đổi. Galilê một cách nào đó như một thế giới thu hẹp là một thứ tượng trưng cho nhân loại rộng lớn mà Chúa Giêsu sẽ trao phó cho Giáo hội phổ quát của Ngài mai sau này. Từ đó, ta thấy một bài học của Thiên Chúa, chọn những nơi tầm thường như Galilê không có gì quan trọng để ươm hạt giống đức tin của nhân loại sau này. Thiên Chúa vẫn cứ chọn những gì yếu hèn nhỏ bé cỡ hạt cải, men bột để làm những chuyện phi thường cỡ David trước Goliat, cỡ Maria là Mẹ Thiên Chúa.

Tại Galilê này, Chúa Giêsu đã chọn cứ điểm truyền giáo đầu tiên là Caphanaum hay được nhắc nhở tới. Carphanaum là một thành phố miền duyên hải đánh cá biển hồ Tibria. Caphanaum cách Nazareth, quê mẹ Chúa, chừng 30 cây số đường trường. Capharnaum là trung tâm điểm hoạt động đời Chúa. Chúa đến đây không phải là để câu cá mà là để kêu gọi sự thống hối và làm những phép lạ: phép lạ trừ quỉ ám (Mc 1,23-28), chữa bệnh sốt rét cho bà nhạc của Phêrô (Mc 1,29-31). Nơi đây Chúa đã làm phép lạ cho con ông Giai-rô sống lại (Mc 5,21-43). Trong câu 21 còn nói thêm là Chúa làm phép lạ chữa đủ mọi thứ bệnh: quỉ ám, kinh phong, bất toại đều được lành. Cũng ở thành phố này, Chúa Giêsu đã kêu gọi sự thống hối “Hãy hối cải vì nước trời đã gần đến” (c.17)

Cũng chính tại thành phố này, Chúa tuyên bố mình đến để “kêu gọi kẻ tội lỗi” (Mc 2,17) và Chúa quả quyết Ngài có quyền tha tội (Mc 2,10). Chúa cho thấy rằng phải hoán cải vì con người đã để lòng dính bén quá vào tính tự mãn, tự cao dưới mọi hình thức như của cải (Mc 10,21-25), cho tới sự tự phụ của người Biệt phái (Lc 18,9). Những người đến ở đây đã không chịu ưa ngọt, đã không tin và Chúa cảnh cáo trước là dân thành Ninivê sẽ lên án họ vào ngày phán xét (Lc 11,32), hai thành phố Tyro và Siđôn sẽ chịu số phận gắt gao hơn các thành ở ven biển hồ (Lc 10,13t). Và Chúa còn cảnh cáo họ nếu cố chấp không chịu hoán cải thì sẽ bị hủy diệt (Lc 13,1-5) cũng giống như cây vả khô cằn (Lc 13,6-8).

Ở đây chúng ta ghi nhận một bài học là chính Chúa đến với Caphanaum để kêu gọi sự thống hối. Sự thống hối hoán cải luôn luôn là một ân sủng phát xuất từ Thiên Chúa trước tiên. Đó là hình ảnh của Chúa đến với Caphanaum, là hình bóng của Chúa đi tìm chiên lạc (Lc 15,4t), là hình ảnh của thiếu phụ đi tìm đồng tiền bị mất (Lc 18,8), là hình ảnh của Chúa đến với Giakêu (Lc 19,5-9).

“Hãy hối cải vì nước trời gần đến” (c.17). Gần đến có nghĩa là gần về trời, gần đất xa trời là cái chết, là giờ Chúa gọi, chúng ta có bằng lòng hoán cải ngay hôm nay không ?

 

4. Hãy hối cải vì Nước Trời đã gần đến

Đây là những lời đầu tiên của Chúa Giêsu, khi Ngài thi hành sứ mạng rao giảng Nước trời.

Nhưng Nước Trời đã gần đến nghĩa là thế nào?

Để hiểu được câu này, trước hết, chúng ta cần phải biết Nước Trời hay nước Thiên Đàng là gì .

Chúng ta thường hiểu Nước Trời hay Nước Thiên Đàng là nơi được hưởng hạnh phúc lâu dài mà chúng ta sẽ được hưởng sau này.

Đúng thế, nhưng đó không phải là ý nghĩa duy nhất của Nước Trời hay nước Thiên Đàng. Nước Trời hay Nước Thiên Đàng mà Chúa nói đến ở đây là vương quốc của Ngài, là phạm vi cai trị của Ngài, là tình trạng thái bình trong Chúa.

Nước Trời hay Nước Thiên Đàng ở đây cũng có ý nói đến một thời đại, một kỷ nguyên mới. Thời đại và kỷ nguyên đó là thời đại và kỷ nguyên của Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu đến trần gian này để thiết lập vương quốc của Ngài. Vương quốc đó được thiết lập trên nền tảng tình yêu và sự công chính.

Chúa Giêsu sắp lập Nước của Ngài nơi những ai bằng lòng tiếp nhận Ngài, và để cho Ngài làm  chủ cuộc sống của mình.

Vậy hãy đi rao báo cho mọi người biết rằng : “Nước Thiên Chúa đã gần đến rồi” Đó là bổn phận của tất cả những con dân của Chúa. Còn việc người ta có tin hay không, đó là quyền tự do của mỗi người.

Chúng ta hãy làm bổn phận của một chiếc đồng hồ báo thức, là reo lên để báo hiệu cho người ta biết, đã đến giờ thức dậy rồi, còn việc người ta có thức dậy hay không, đó là quyền của người ta.

Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy xin để Chúa đến lập Nước của Ngài nơi mỗi người chúng ta. Và sau khi chúng ta đã trở thành công dân của Nước Trời rồi, chúng ta hãy mạnh dạn đi rao báo cho mọi người biết rằng :” Nước Thiên Chúa đã gần rối “

Nhưng để cho Nước Thiên Chúa có thể được thiết lập nơi chúng ta, chúng ta phải thành tâm sám hối về những lỗi lầm của chúng ta.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm