Danh mục bài viết

Cập nhật 30/12/2018 - 20:56 - Lượt xem 2720

Ngày 24/12 - Mùa Vọng

"Vầng đông từ cao thẳm tới viếng thăm chúng ta".

 

Tin Mừng: Lc 1, 67-79

Khi ấy, Giacaria, cha của Gioan, được đầy Thánh Thần, liền nói tiên tri rằng: "Chúc tụng Ðức Chúa là Thiên Chúa Israel, Người đã viếng thăm và cứu chuộc dân Người. Từ dòng dõi trung thần Ðavít, Người đã cho xuất hiện Vị Cứu Tinh quyền thế? để giúp ta, như Người đã dùng miệng các vị thánh ngôn sứ mà phán hứa tự ngàn xưa: Sẽ cứu ta thoát khỏi địch thù, thoát tay mọi kẻ hằng ghen ghét; sẽ trọn bề nhân nghĩa với tổ tiên, và nhớ lại lời xưa giao ước Chúa đã thề với tổ phụ Abraham: rằng sẽ giải phóng ta khỏi tay địch thù, và cho ta chẳng còn sợ hãi, để ta sống thánh thiện công chính trước nhan Người mà phụng thờ Người suốt cả đời ta.

"Hài nhi hỡi, con sẽ mang tước hiệu là ngôn sứ của Ðấng Tối Cao: Con sẽ đi trước Chúa, mở lối cho Người, bảo cho dân Chúa biết: Người sẽ cứu độ, là tha cho họ hết mọi tội khiên. Thiên Chúa ta đầy lòng trắc ẩn, cho Vầng Ðông tự chốn cao vời viếng thăm ta, soi sáng những ai ngồi nơi tăm tối, và trong bóng tử thần, dẫn ta bước vào đường nẻo bình an".

 

 

Suy niệm 1: Thiên Chúa viếng thăm _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Sau hơn chín tháng bị câm, khi Gioan đã sinh được tám ngày, 
lời nói đầu tiên của ông Dacaria là một bài ca chúc tụng. 
Ông chúc tụng Đức Chúa, Thiên Chúa của Israel 
vì Ngài đã viếng thăm và cứu chuộc dân Ngài (c. 68). 
Mọi việc Thiên Chúa sắp làm cho đoàn dân riêng 
được gói gọn trong một động từ rất đơn sơ: viếng thăm. 
Thiên Chúa đi thăm dân Ngài để cứu độ và ban ơn tha tội (c. 77). 
Gioan, con của ông, được hân hạnh là người đi trước mở đường (c. 76). 
Dacaria vui vì niềm vui của cả dân tộc và của riêng gia đình ông. 
Thiên Chúa đi thăm dân qua Đức Giêsu, Người Con Một. 
Đó là Vị Cứu Tinh quyền thế đến từ dòng dõi Đavít (c. 69). 
Do lòng từ bi thương xót của Thiên Chúa, 
Đấng Mêsia đã được sai đến như Vừng Đông tự chốn cao vời (c. 78). 
Vừng sáng này đến thăm những ai ngồi trong bóng tối sự chết 
và đưa dắt dân Ngài vào con đường bình an (c. 79). 
Bình an là được giải thoát khỏi tay kẻ thù (c. 71), khỏi tội lỗi (c. 77), 
là được tự do phụng thờ Thiên Chúa trên quê hương (cc. 74-75). 
Cả đời sống Đức Giêsu là một cuộc viếng thăm của Thiên Chúa. 
Đây là cuộc viếng thăm độc nhất vô nhị, 
vì là cuộc viếng thăm của đích thân Con Thiên Chúa. 
Ngài không chỉ thăm như người khách ghé qua. 
Ngài đã thăm và ở lại, dựng lều cư ngụ với loài người (Ga 1, 14). 
Khi Đức Giêsu hoàn sinh người con của bà góa thành Nain, 
đám đông reo lên: Thiên Chúa đã viếng thăm dân Ngài (Lc 7, 16). 
Nhưng trong thực tế dân Ngài đã khước từ cuộc thăm viếng ấy. 
Ngôi Lời đã đến nhà mình, 
nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận (Ga 1, 11). 
Mãi mãi con người có tự do để ở lại trong bóng tối và sự chết, 
và cũng có quyền khước từ bình an thật của trời cao (Lc 19, 42). 
Giêrusalem đã bị sụp đổ vào năm 70 dưới tay kẻ thù, 
vì đã từ khước sự thăm viếng chở che của Thiên Chúa (Lc 19, 44). 
Đó là một bi kịch và hơn nữa, là một thảm kịch. 
Tiếc thay thảm kịch ấy vẫn tiếp diễn trên thế giới. 
Hôm nay Thiên Chúa từ ái, bao dung vẫn đến thăm con người, 
và nhiều người trong chúng ta vẫn giữ thái độ chối từ, khép kín. 
Ơn cứu độ, ơn giải phóng, ánh sáng, và bình an của trời cao, 
là những điều còn xa lạ với bao người, kể cả các Kitô hữu. 
Bóng tối của sự chết, của hận thù ghét ghen vẫn thống trị địa cầu. 
Mừng lễ Giáng Sinh là mừng cuộc viếng thăm của Thiên Chúa. 
Cách duy nhất để mừng là mở cửa lòng cho Con Thiên Chúa vào. 
Hãy tiếp đón Ngài đến với ta dưới những hình thái bất ngờ: 
một trẻ thơ nghèo hèn, yếu đuối; một Mêsia không tấc sắt trong tay; 
một ông thợ mộc ở vùng quê Nadarét; một tử tội bị đóng đinh thập tự. 
Hãy thắp lên một ngọn nến trong đêm Noel để chào mừng Ánh Sáng.

Giữa giá rét của mùa đông, 
xin cho con gặp Chúa. 
Giữa những long đong 
và bấp bênh của phận người, 
xin cho con gần Chúa. 
Giữa cảnh nghèo khó và trơ trụi, 
xin cho con thấy Chúa đi với con và hiểu con. 
Lạy Chúa Giêsu bé thơ nằm trong máng cỏ, 
xin cho con cảm được sự bình an của Chúa, 
ngay giữa những âu lo hằng ngày. 
Xin cho con đón lấy cuộc đời con 
với bao điều không như ý. 
Và cuối cùng, 
xin cho con dám sống như Chúa 
vì Chúa đã dám sống như con. Amen. 

 

 

Suy niệm 2: Thiên Chúa viếng thăm _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Bài Tin Mừng chúng ta vừa nghe được thốt lên từ chính miệng ông Giacaria trong ngày lễ cắt bì cho Gioan Tẩy Giả. Lời kinh này được gợi hứng từ trong thời Cựu Ước, và người ta nhận thấy nó bắt nguồn từ Thánh Vịnh vua Đavít và nơi các tiên tri.

Kinh tạ ơn này được chia làm hai phần:

Phần thứ nhất nói lên lời cầu nguyện trực tiếp của ông với Thiên Chúa là Đấng Cứu độ Israel và cụ thể là gia đình ông qua việc cho Gioan xuất hiện.

Phần thứ hai là những lời tiên tri về trẻ nhỏ Gioan.

Khi cất cao lời kinh tạ ơn như vậy, Giacaria là hiện thân đại diện cho cả dân tộc Israel để ca khen, tán tụng hồng ân, lòng từ bi và thương xót của Thiên Chúa. Ông thấu hiểu nỗi chờ mong của dân tộc mình trong việc mong đợi Đấng Cứu Thế, nay niềm tin đó đã đem lại cho ông và cả dân tộc ông niềm hy vọng khi Thiên Chúa đã cho Gioan xuất hiện để đi trước dọn đường.

Sự xuất hiện của Gioan đã xóa đi nỗi niềm chờ mong, và dân không còn phải đi trong tối tăm của đêm dài nữa. Niềm hy vọng này đem lại cho dân một sự đảm bảo vì Thiên Chúa đã chọn Gioan đi trước dọn đường cho Đấng Tối Cao đến để cứu độ dân Ngài.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy sống tin tưởng, phó thác nơi Thiên Chúa vì Người hằng yêu thương chăm sóc chúng ta như xưa Người đã từng chăm sóc dân Israel trong thời Cựu Ước. Chỉ có điều, chúng ta có đủ niềm tin vào Chúa hay không mà thôi!

Lạy Thiên Chúa là Cha yêu thương, chúng con cảm tạ Cha đã gìn giữ, yêu thương và ban ơn cứu độ cho chúng con. Xin ban cho chúng con sống sứng đáng là con Chúa. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Nhìn cuối Mùa Vọng

Một mùa vọng nữa chấm dứt, mỗi người chúng ta đã thêm được gì ? Chúng ta có thể chân thành hát lên bài ca của ông Gia-ca-ri-a, có thể cùng với ông và với mọi người chờ đợi Đấng Cứu thế đến với chúng ta được chưa ? Con tim của bạn hướng về đêm Noel thế nào ? Có phải là một thửa đất đã được chuẩn bị tốt, phì nhiêu, sẵn sàng không ? Bạn đã đổi mới nhờ lời Chúa chua ? Đã tái ký kết giao ước với Chúa chưa ? Ông Gia-ca-ri-a đã tóm tắt kinh nghiệm của ông về Thiên Chúa và Đức Ki-tô như thế này : “Thiên Chúa ta đầy lòng thương xót,

Cho vầng đông chốn cao vời viếng thăm ta,

Soi sáng những ai ngồi nơi tối tăm,

Và trong bóng tối tử thần,

Dẫn ta bước vào đường nẻo bình an".

Lòng thương xót Chúa vẫn tiếp tục công trình cứu độ cho đến chúng ta. Bạn có lẽ đã biến đổi chút ít rồi nhờ Thiên Chúa đầy lòng yêu dấu, đầy lòng thương xót, đầy lòng quảng đại tha thứ. Hôm nay nhìn lại những việc Chúa làm cho chúng ta để cảm tạ Ngài là rất tốt, rất hữu ích. Công trình lòng thương xót của Chúa vẫn tiếp tục tuôn chảy với sự hiện diện của Đức Giê-su giữa lòng xác phàm nhân loại. Với sự gần sát của Thiên Chúa, công trình Ngài đang hoàn thành cho chúng ta.

Ngày mai, chưa cứu độ hết, chưa giải thoát hết. Nhưng chúng ta hy vọng một sức mạnh dẫn đưa chúng ta tới sự sống lại.

Ngày mai, vẫn chưa bày tỏ đầy đủ về Đức Ki-tô. Nhưng bây giờ chúng ta biết chắc rằng con người mới của Đức Ki-tô chính là con người mới cửa chúng ta và của mọi người.

Ngày mai, chúng ta cử hành đại lễ mừng hoàng tử hòa bình đến, chúng ta mừng đại lễ với hy vọng hòa bình sẽ chan hòa trên trái đất. Ngày mai chúng ta được chung sống hòa bình với mọi người chung quanh, với tất cả những ai chúc mừng nhau nhân dịp Noel hân hoan này.

 

 

Suy niệm 4: Chúa viếng thăm và cứu chuộc dân người

Phần Tin Mừng chúng ta vừa nghe đọc là những lời kinh của chính ông Giacaria tán tụng Thiên Chúa trong ngày lễ cắt bì cho Gioan tại nhà ông. Thực ra, kinh này bắt nguồn từ Cựu ước. Tính được tới sáu chỗ vay mượn của lời Thánh vịnh vua David và bảy chỗ mượn lời các tiên tri. Thí dụ câu 68 là câu thánh vịnh 13 hay của Thánh vịnh 72,18.106,48; câu 72 trích trong Lv 26,42; câu 72-75 trích Sáng thế ký 22,16. Kinh tán tụng của Giacaria chia làm hai phần: phần thứ nhất từ câu 69-75 là ông cầu nguyện trực tiếp với Thiên Chúa là Đấng Cứu  độ, phần thứ hai câu 76-79 là những lời tiên tri của đứa con ông sau này. Riêng bài Kinh thánh hôm nay, chúng ta đọc chỉ một phần nhỏ của phần thứ nhất.

Trong lời kinh đây, Giacaria như đại diện gia tộc và dân Israel tán tụng lòng từ bi của Thiên Chúa bắt đầu cứu rỗi muôn dân. Đối với dân Do thái đã hơn ngàn năm trông đợi qua các tiên tri, giờ đây hạnh phúc cảm thấy nỗi khát mong tột độ chín mùi. Đối với nhân loại đã trải qua những chuỗi thế kỷ dài đằng đẳng đến tuyệt vọng vì tội lỗi, lòng họ như những thuở đất ruộng nứt nẻ hạn hán chờ mùa mưa, họ như bệnh nhân ung thư chờ ngày mổ xẻ. Và đã tới thời gian viên mãn (Gal 14,4), Thiên Chúa đã biểu lộ lòng yêu bao la hải hà của Ngài.

Đấy chúng ta thấy, mặc dù Thiên Chúa đã không thương xót các thiên thần sa ngã một lần, dù một lần cũng không, thế mà Thiên Chúa đã thương xót cứu vớt nhân loại tội lỗi. Thật ra, thì tất cả loài người sa ngã chứ không riêng gì một phần. Trong tội của Adong đã bao gồm cả tội chúng ta và của mọi thế hệ. Và Thiên Chúa đã thương không riêng gì ông bà nguyên tổ mà là tất cả mọi người. Bản tính con người dễ nhạy cảm, dễ ăn năn thống hối hơn mọi loài. Những cái yếu ấy làm Thiên Chúa mủi lòng thương xót. Cũng giống như cha mẹ thương xót con nhỏ chỉ vì chúng yếu đuối, bất lực, mong manh. Sự yếu hèn mong manh của con người cũng là lý do khiến Thiên Chúa dễ tha thứ. Ngoài ra con người sa ngã còn vì cám dỗ và gương mù quyến dũ lôi kéo. Đấy cũng là lý do khiến Thiên Chúa nguôi cơn thịnh nộ và tha thứ.

Hơn nữa con người chiếm một địa vị trung tâm điểm trong việc tạo dựng. Vì con người là kết tinh của tinh thần và vật chất, cho nên mặc dù họ sa ngã Thiên Chúa vẫn quyết định nâng đỡ họ đứng dậy. Thiên Chúa đã để họ những năm tháng dài, những thế kỷ đằng đẳng xa cách Thiên Chúa, để họ kinh nghiệm về vết thương trầm trọng do tội lỗi của họ gây nên, về sự yếu hèn, bất lực của mình để rồi như một người con hoang đàng họ khát tìm về nguồn sống. Có như thế thì Ngôi Hai đến họ mới ý thức được đó là một đại hồng ân của Thiên Chúa gửi đến (Bonaventura, Brevil, 44. St Thomas 3.1.5).

Thiên Chúa đã để cả một thời gian dài mới cứu độ cũng nói lên sự công bình oán phạt của Thiên Chúa đối với lòng người đã ra tối tăm chạy theo đường tà vậy (cf. Rm 1,13-32). Nhưng đồng thời cũng nói lên lòng tốt vô cùng, sự kiên nhẫn của Thiên Chúa theo dõi bóng người tội lỗi. Các thánh Giáo phụ đã diễn tả lòng Chúa thương xót tiêm tiến như một người mẹ nuôi con, răn bảo con, cho con ăn sữa, rồi khi cơ thể lớn lên mớm cơm và ăn thịt thà (Irenê ad. Haer. 4,38) hay như một lương y cho thuốc chữa bệnh nhân dần dần tùy theo căn bệnh (Phil. Haer 110).

 

 

Suy niệm 5: Benedictus

Trong ngày lễ đặt tên cho người con của mình, ông Zacaria được đầy trành Thánh Thần đã tuyên lời ngợi khen Thiên Chúa.

Bài thánh ca của Zacaria chính là lời tiên tri làm vọng lại sứ điệp của các ngôn sứ trong quá khứ, chuẩn bị tâm hồn toàn dân đón nhận hồng ân trong giai đoạn mới của lịch sử Dân Chúa.

Bài thánh ca có cung giọng thâm trầm, bình thản, tin tưởng. Đó là cung giọng của con người có đời sống nội tâm sâu xa, biết đón nhận mọi biến cố trong niềm hân hoan chúc tụng Chúa.

Zacaria chúc tụng Thiên Chúa Israel, Đấng đã thực hiện sự giải thoát Dân Ngài bằng cách làm nẩy sinh trong nhà Davit một ông vua quyền năng đem đến ơn cứu độ như các tiên tri đã loan báo, Zacaria cảm tạ Chúa đã tỏ lòng nhân nghĩa với Tổ Phụ xưa, đã thực hiện lời giao ước, giữ trọn lời thế vớiAbraham. Sự cứu độ này không chỉ hệ tại sự giải thoát khỏi định thù bên ngoài, nhưng Thiên Chúa còn muốn đưa chúng ta đến một thời đại thánh thiện và công minh dứt khoát đã được khai mào.

Sau khi ca tụng sự thăm viếng cứu độ của Thiên Chúa, trong tâm tình của con người thật sự hạnh phúc, Zacaria âu yếu hướng nhìn và nói tiên tri về sứ mạng của con người : với tư cách Tiền hô, con trẻ rồi đây sẽ công bố sứ điệp, chuẩn bị lòng dân đón nhận Đấng Cứu Thế, khơi dậy trong tâm hồn Dân Chúa lòng khát khao ơn cứu độ. Ơn cứu độ này được thực hiện suốt dòng lịch sử Dân Chúa và sẽ được hoàn hảo trong Giao ước mới khi Ngài tha thứ tội lỗi cho Dân Ngài.

Zacaria kết thúc bài thánh ca khi cho ta biết lòng nhân nghĩa của Thiên Chúa được tỏ hiện vì Ngài chạnh thương chúng ta. Chính vì lòng nhân nghĩa mà Thái dương từ cao xanh khấng viếng thăm ta". "Thái dương" chính là Đấng Mêsia, Đấng Kitô của Thiên Chúa, nhờ đó Ngài sẽ soi sáng những kẻ ngồi trong bóng tói sự chết như những lữ hành lạc đường đợi trời sáng để tiếp tục cuộc hành trình, và dẫn đưa họ thẳng đường bình an.

Tâm tình của Zacaria mở ra con đường đầy hy vọng cho Dân Chúa.

Ước gì trong lúc chuẩn bị đón Chúa, chúng ta đừng quên nghĩ đến tình thương và muôn ơn lành Chúa ban cho chúng ta. Ước gì chúng ta thâm cảm được tâm tình của các chính thân trong luật cũ, và cố gắng thực hiện chương trình sống chứa đựng trong bài thánh ca Benedictus : "Phụng sự Chúa bằng cuộc sống thánh thiện, công chính mọi ngày trước nhan Ngài".

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm