Danh mục bài viết

Cập nhật 30/12/2018 - 20:55 - Lượt xem 3482

Ngày 20/12 - Mùa Vọng

"Này trinh nữ sẽ thụ thai và sinh một con trai".

 

Tin Mừng: Lc 1, 26-38

Khi ấy Thiên thần Gabriel được Chúa sai đến một thành xứ Galilêa, tên là Nadarét, đến với một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc chi họ Ðavít, trinh nữ ấy tên là Maria. Thiên thần vào nhà trinh nữ và chào rằng: "Kính chào Bà đầy ơn phước, Thiên Chúa ở cùng Bà. Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ". Nghe lời đó, Bà bối rối và tự hỏi lời chào đó có ý nghĩa gì. Thiên thần liền thưa: "Maria đừng sợ, vì đã được nghĩa với Chúa. Này Bà sẽ thụ thai, sinh một con trai và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao trọng và được gọi là con Ðấng Tối Cao. Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Ðavít, tổ phụ Người. Người sẽ cai trị đời đời trong nhà Giacóp, và triều đại Người sẽ vô tận".

Nhưng Maria thưa với Thiên thần: "Việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến người nam?" Thiên thần thưa: "Chúa Thánh Thần sẽ đến với Bà, và uy quyền Ðấng Tối Cao sẽ bao trùm Bà. Vì thế Ðấng Bà sinh ra sẽ là Ðấng Thánh, và được gọi là Con Thiên Chúa. Và này, Isave chị họ Bà cũng đã thụ thai con trai trong lúc tuổi già, và nay đã mang thai được sáu tháng, người mà thiên hạ gọi là son sẻ, vì không có việc gì mà Chúa không làm được".

Maria liền thưa: "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền". Và Thiên thần cáo biệt Bà.

 

 

Suy niệm 1: Tôi đây là nữ tỳ của Chúa _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Cách đây gần chín tháng, chúng ta đã nghe đọc bài Tin Mừng này 
vào lễ sứ thần Gabrien Truyền Tin cho Đức Mẹ. 
Hôm nay chúng ta nghe đọc lại bài này trong bầu khí rộn ràng 
của những ngày gần đại lễ Giáng Sinh. 
Các sách Tin Mừng không nói nhiều về thời gian Đức Mẹ mang thai. 
Luca chỉ nói về chuyện Mẹ đi thăm bà chị họ hiếm muộn (Lc 1, 39-45). 
Còn Mátthêu nói về chuyện thánh Giuse nằm mộng và được sứ thần mời 
đón nhận Maria làm vợ và thai nhi Giêsu làm con của mình (Mt 1, 18-24). 
Nhưng thời gian mang thai là một thời gian khá dài và quan trọng, 
nhất là đối với người mẹ trẻ sinh con so. 
Các bà mẹ mang thai thấy mình như mang một mầu nhiệm, 
mầu nhiệm sự sống đang lớn lên mỗi ngày trong lòng dạ mình. 
Dần dần mỗi chuyển động của thai nhi 
và cả nhịp tim cũng được người mẹ cảm nhận. 
Thai nhi trở thành người trọn vẹn 
nhờ được dưỡng nuôi trong cái nôi êm ấm của lòng mẹ. 
Con Thiên Chúa làm người cũng trải qua một tiến trình như thế. 
Ngài không từ trời hiện xuống bất ngờ trong quyền năng, 
nhưng Ngài đã là một thai nhi yếu đuối trong lòng Đức Trinh Nữ. 
“Khi vào trần gian, Đức Kitô nói: Chúa đã tạo cho con một thân thể… 
Bấy giờ con mới thưa: Lạy Thiên Chúa, này con đây, 
con đến để thực thi ý Ngài” (x. Dt 10, 5-7). 
Con Thiên Chúa đã cất lên tiếng Xin Vâng đối với kế hoạch của Cha. 
Tiếng Xin Vâng khiến Ngài chấp nhận hủy mình ra không, 
để “trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế” (Pl 2, 7). 
Khi trở thành một thai nhi sống nhờ lòng mẹ, 
Con Thiên Chúa như cất giấu đi vinh quang chói ngời của thần tính. 
Ngài vui lòng đồng hành với mọi con người trên mặt đất 
để Ngài thực sự là anh em của họ. 
“Tôi đây là nữ tỳ của Chúa. 
Xin xảy ra cho tôi như lời sứ thần nói” (c. 38). 
Ngay sau tiếng Xin Vâng này, Đức Maria được Thánh Thần ngự xuống, 
và Con Thiên Chúa bắt đầu tiến trình làm người ở đời (c. 35). 
Ngài từ từ có trái tim, khuôn mặt, vân tay riêng… 
Đấng Cứu Độ sung sướng trở nên một sinh linh nhỏ bé, 
để nói cho nhân loại biết về sự cao quý của một thai nhi. 
Đức Maria trở thành Hòm Bia Thiên Chúa, nơi Ngôi Hai hiện diện. 
Chúng ta ít khi nghĩ đến thời gian Mẹ Maria mang thai. 
Thời gian cưu mang chẳng bao giờ nhẹ nhàng hay dễ dàng. 
Để có thể sinh ra Đức Giêsu cho môi trường ta đang sống, 
cũng cần thời gian thai nghén lâu dài và vất vả. 
Chúng ta phải mang Ngài trong lòng mình, 
kiên nhẫn và chăm chút để Ngài lớn lên, trước khi sinh Ngài cho thế giới. 
“Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là mẹ tôi” (Mc 3, 35).

Lạy Chúa Giêsu, 
xin cho con gặp được ánh mắt của Chúa 
ít là một lần trong đời. 
Khi tương lai con đang vững vàng ổn định, 
xin hãy nhìn con như Chúa đã nhìn Lêvi 
và mời gọi con đứng lên theo Chúa, 
bỏ lại tất cả những gì con cậy dựa. 
Khi con chẳng còn là mình, vấp ngã như Simon, 
xin hãy quay lại nhìn con 
bằng ánh mắt xót thương, tha thứ, 
để con òa khóc như trẻ thơ. 
Khi con khao khát sống cuộc đời hoàn thiện, 
xin hãy nhìn con bằng ánh mắt yêu thương 
như Chúa đã trìu mến 
nhìn người thanh niên giàu có. 
Khi con ước mong được thấy khuôn mặt Chúa, 
xin Chúa hãy dừng lại và ngước lên nhìn con, 
như Chúa đã ngước lên nhìn Dakêu 
và cho ông thấy cả tấm lòng bao la bát ngát. 
Lạy Chúa Giêsu, 
xin dạy chúng con biết nhìn con người hôm nay 
bằng ánh mắt của Chúa. 
Chúa động lòng thương 
khi thấy bao người yếu đau, 
thấy đám đông bơ vơ như chiên không mục tử. 
Ánh mắt Chúa thấu suốt lòng người. 
Chúa buồn phiền khi thấy có kẻ lòng chai dạ đá, 
nhưng Chúa cũng vui 
khi thấy bà góa nghèo bỏ vào tất cả. 
Đôi mắt Chúa đã từng nhòa lệ 
trước cái chết của người bạn thân là Ladarô, 
và trước viễn ảnh sụp đổ của thành đô yêu dấu. 
Lạy Chúa, đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn. 
Xin cho con qua cửa sổ ấy mà vào tâm hồn Chúa. Amen. 

 

Suy niệm 2: “Xin vâng” _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Vào thời Đức Maria, luật lệ Dothái rất gắt gao đối với những phụ nữ bị phạm tội ngoại tình. Nếu bị mắc phải, tức là có thai trước hôn nhân hay trong thời kỳ đính hôn mà bị người đã đính hôn tố cáo thai nhi đó không phải của mình là bị án tử hình, mà hình phạt chính là ném đá cho đến chết.

Trong hoàn cảnh như thế, Đức Maria cũng thuộc về thành phần trong dân tộc này, hẳn Mẹ không thể thoát khỏi tội chết khi tự nhiên trong bụng mình có một Thai Nhi ngày càng lớn dần theo theo năm tháng mà chắc chắn không phải của thánh Giuse....

Ai là người hiểu được Mẹ ngoài Thiên Chúa là chủ thể của Thai Nhi trong bụng Mẹ! Như thế, khi không chồng mà chửa là chắc chắn chết. Mẹ biết rõ điều đó. Tuy nhiên, khi Mẹ nhận được lời giải thích của Sứ Thần, Mẹ đã chấp nhận đi vào cuộc phiêu lưu với Thiên Chúa trong niềm tin tưởng và phó thác. Quyết định này là một hành vi can đảm, bởi vì khi quyết định như vậy, Mẹ sẽ gặp phải muôn vàn khó khăn đến từ gia đình, xã hội và nhất là với Giuse, bạn trăm năm của mình. Nhưng, vì tin vào Thiên Chúa tuyệt đối, nên Mẹ đã buông theo ân sủng để Thiên Chúa rợp bóng trên cuộc đời của Mẹ.

Trong cuộc sống của chúng ta hôm nay, đức tin nhiều khi bị lung lay vì những thử thách đến với chúng ta từ nhiều phía...

Đôi khi chính chúng ta cũng thử thách ngược lại Thiên Chúa để thỏa mãn sự hiếu tri của mình trước khi tin, và như thế, hẳn khó có thể chấp nhận nghịch lý ân sủng của Thiên Chúa.

Nguyên nhân sâu xa chính là việc chúng ta không nhạy bén với ơn Chúa, còn nghi ngờ quyền năng của Ngài, và cũng có thể do sự kiêu ngạo phủ lấp tâm trí chúng ta, nên Lời Chúa khó biến đổi tâm hồn chai đá của mình. Vì thế, nhiều khi còn uốn nắn Lời Chúa theo thiển ý của ta nữa.

Sở dĩ Đức Mẹ trở thành Nữ Tỳ Thiên Chúa và sẵn sàng đón nhận lời “xin vâng” với Thiên Chúa là vì Mẹ nhạy bén với ơn Chúa đã được loan báo từ trong thời Cựu Ước. Mẹ cũng khiêm tốn khi thấy điều này là kế hoạch đến từ Thiên Chúa chứ không phải do con người, nên Mẹ đã “xin vâng” để thánh ý Thiên Chúa được nên trọn.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta tin tưởng, phó thác cuộc đời cho Chúa như Đức Mẹ. Khiêm tốn để Lời Chúa được lớn lên trong tâm hồn và sinh hoa trái trong cuộc sống của chúng ta. Sống trung thành với Chúa dù có phải gặp muôn vàn khó khăn thử thách. Can đảm đón nhận thánh ý Chúa và trung thành với Thiên Ý.

Lạy Mẹ Maria, xin phù trợ chúng con để chúng con khiêm tốn, can đảm, nhạy bén và trung thành với Chúa như Mẹ. Amem.

 

 

Suy niệm 3: Người sẽ là Con Đấng Tối Cao

Đoạn Kinh thánh trình bày việc Thiên thần truyền tin cho Đức Mẹ biết việc thụ thai con trẻ Giêsu là bởi quyền năng Chúa Thánh Thần (c.35). Đức Mẹ đã can đảm xin vâng (c.38).

Để hiểu được sự can đảm phi thường của mẹ, chúng ta hãy tự đặt mình vào vai trò của mẹ cách đây hơn 19 thế hỷ, song dưới một lề luật khắt khe của giáo lý Cựu ước. Nhất là phụ nữ thời đó còn bị khinh miệt và coi là nhẹ giá hơn “thập nữ viết vô” của Việt Nam. Là một trinh nữ mới đính hôn mà thôi nhưng giờ đây lại mang thai Chúa Giêsu bởi quyền năng Chúa Thánh Thần... Đức Mẹ bối rối (c.29). Và sau khi được thiên thần giải thích thì Đức Mẹ đã can đảm lãnh nhận trách nhiệm trong âm thầm đau khổ. “Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời...” (c.38).

Chúng ta nên nhớ Đức Maria lúc đó là một trinh nữ mới lớn khoảng 16-17 tuổi mà thôi. Và chúng ta đã biết lề luật Do thái rất khắt khe với những người đính hôn, nếu mang thai là bị kết tội giao du bất chính, ngoại tình và bị ném đá cho chết. Maria lúc ấy sống trong một thành phố nhỏ bé nên việc mang thai không thể giấu diếm gì được trước khi về nhà chồng. Có lẽ trăm ngàn câu hỏi đã đến với Đức Maria. Là một thế nào để giải thìch với cha mẹ đôi bên và nhất là người chồng sắp cưới, làm thế nào để giải thích cho những vị bô lão, lãnh tụ tôn giáo khe khắt lúc ấy trong thành phố ?

Nhưng vì tình yêu Thiên Chúa, Đức Maria đã chấp nhận mọi nguy hiểm. Vì yêu Chúa, Đức Maria mới bằng lòng chấp nhận mọi sự hiểu lầm của mọi người và chấp nhận ngay cả cái chết nữa. Hẳn là Maria cũng nghĩ tới những lời xuyên tạc đàm tiếu mà Mẹ sẽ phải đón nhận... Và vì yêu Chúa, Đức Maria đã dám hy sinh hạnh phúc gia đình, vì lúc thiên sứ đến báo tin mừng rằng việc thụ thai bởi phép Chúa Thánh Thần cũng không báo trước cho Giuse về sự kiện này... Thế mà Đức Maria vẫn tuân theo thánh ý Chúa hoàn toàn.

Đức Maria đã bằng lòng chấp nhận tất cả không điều kiện và Thiên Chúa đã lo lắng trọn vẹn cho người.

1. Đức Maria đã hoàn tòan vâng theo thánh ý Thiên Chúa như một nữ tỳ nghe mõ ra tiền. Đối với Maria một tương lai mịt mờ không chừng chờ đón nhưng Maria vẫn dám nói “xin vâng” trong tin yêu. Phải rồi đời chúng ta không thể kém Đức Mẹ đâu, chúng ta sẽ gặp nhiều khúc quanh, gánh nặng lắm, “mịt mù lắm mây dây”. Nhưng hãy nhớ lại trường hợp Đức Mẹ đây mà yên tâm phó thác trọn vẹn. Càng phó thác cho Thiên Chúa, Ngài càng làm những việc “trong đại” qua những ai khiêm hạ (1,49). Thiên Chúa đã từng làm cho những lòng mẹ son sẻ trong Cưu ước như Sara, Rebecca, Rachel và Isave và nay nơi Đức Maria đồng trinh... Ngày nay Thiên Chúa vẫn tiếp tục nơi những cõi lòng tội nhân như vậy. Mọi sự đều có thể với Thiên Chúa (Mc 10,27). Đối với Chúa không gì mà không thể được (Lc 1,37). Vậy chúng ta có tin thế không ?

2. Đức Mẹ đã tin ngay lập tức việc thiên thần truyền tin, Mẹ không đòi hỏi ơn lộc hay trao đổi gì . Trong khi Giacaria đã đòi xin một dấu là để bảo đảm lời thiên sứ (Lc 1,18) nhưng với Đức Mẹ, Thiên sứ đã ban cho Mẹ một dấu lạ là bà chị họ Isave đã cưu mang được sáu tháng (Lc 1,36), mặc dầu dấu hiệu này không cần thiết cho Đức Mẹ vì Mẹ đã tin ắng đi rồi trước uy quyền của Thiên Chúa. Nhưng dù sao đó cũng là một dấu chỉ, một ánh sáng làm tan biến hết nỗi lo âu xao xuyến của một trinh nữ. Đời chúng ta khiêm hạ cầu xin sẽ được Thiên Chúa trả lời qua phương tiện quan phòng. Chúng ta nhớ tạ ơn Ngài như chính Đức Mẹ đã làm qua kinh Ngợi khen như vậy.

3. Thiên Chúa kính trọng sự tự do đó tối đa của mỗi người. Ngay cả với một trinh nữ thấp hèn, là thụ tạo bàn tay Thiên Chúa, thế mà Thiên Chúa đã phải gởi sứ thần từ trời tới đất Do thái, tận nơi ở Đức Mẹ để “hỏi ý kiến”, để mời Maria cộng tác vào ơn cứu rỗi. Thiên Chúa đang cần chúng ta như thế hôm nay được không ?

 

 

Suy niệm 4: Truyền tin cho Đức Maria

Người ta kể lại rằng : một hôm có người tìm đến thành Don Bosco vấn kế về phương pháp xây dựng hòa bình thế giới. Nhằm lúc thánh nhân đang bận việc, con người thao thức về hòa bình ấy gõ cửa mỗi lúc một mạnh hơn. Mãi một lúc sau, thánh nhân ra mở cửa và niềm nở mời khách vào phòng. Ngài kiên nhẫn lắng nghe, chờ cho người đó trình bày hết ý kiến, rồi mỉm cười nói : "Ông không nghĩ rằng một trong những phương pháp hữu hiệu để xây dựng hòa bình là gõ cửa phòng người khác nhẹ hơn sao?".

Giai thoại trên minh họa phần nào thái độ đứng núi này trông núi nọ của rất nhiều người. Nhiều người chưa làm nổi những việc nhỏ đã nghĩ đến những việc lớn : nhiều người không đủ kiên nhẫn chịu đựng những việc thường ngày đã nghĩ đến việc tử đạo cho đại cuộc.

Trong lãnh vực đức tin cũng thế, nhiều người tưởng có thể gặp gỡ Thiên Chúa trong bốn bức tường nhà thờ, trong những giờ phút thinh lặng, trong những giờ cầu nguyện liên tục. Thiên Chúa dường như không chấp nhận bị giam trong những giờ phút hay khung cảnh giới hạn nào đó. Ngài đến trong từng giây phút và biến cố cuộc sống, trong những cái nhỏ nhặt thường ngày của cuộc sống.

Tin mừng hôm nay mời gọi chúng ta lặp lại xác tín đó. Sứ thần được sai đến với một Trinh nữ khiêm hạ, thuộc một ngôi làng nhỏ bé Nazaret, xứ Galilê. Nhưng chính từ khung cảnh âm thầm ấy, thánh Luca đã làm nổi bật những tước hiệu của Đấng Cứu Thế : "Ngài sẽ nên cao trọng và được gọi là Con Đấng Tối cao. Ngài sẽ cai trị đời đời trong nhà Giacop".

Một Thiên Chúa toàn năng đã đến gặp con người trong thân phận con người, trong khung cảnh bình thường,trong những bất ý nhất của cuộc sống. Đó phải là niềm tin của chúng ta mỗi khi tuyên xưng : "Tôi tin kính Đức Giêsu Kitô, Con Một Thiên Chúa, sinh bởi Đức Nữ Đồng Trinh Maria".

Nét độc đáo của niềm tin Kitô là tuyên xưng Thiên Chúa đã mặc xác phàm. Và tin nhận Thiên Chúa làm người cũng có nghĩa là luôn sẵn sàng đón nhận Ngài trong từng phút giây cuộc sống, là biến mỗi phút giây cuộc sống thành cuộc gặp gỡ với Đức Kitô.

 

 

Suy niệm 5: “Kính chào Đấng đầy ơn phúc”

Biến cố Truyền Tin đã đưa Đức Maria vào chương trình cứu chuộc của Thiên Chúa. Biến cố này xảy ra tại Nazareth, trong những hoàn cảnh rộn rã của lịch sử dân tộc Do Thái, một dân tộc đầu tiên đã được hưởng lời hứa của Thiên Chúa.

Thánh Sử Luca, khi thuật lại biến cố này đã viết: "Thiên Thần vào nhà Trinh Nữ và chào rằng: Kính chào Đấng đầy ơn phúc”. Ở đây chúng ta có cảm tưởng rằng, "đầy ơn phúc" đã trở thành như một tên riêng mới, mà Thiên Sứ đã tặng cho Đức Maria, để thay thế cho tên Maria, tên mà ông bà Gioakim và Anna đã đặt cho Đức mẹ.

Tại sao Thiên Sứ đã gọi Đức Maria bằng tên ấy ?

Theo Thánh Kinh thì mọi ân phúc đều bắt nguồn từ Ba Ngôi Thiên Chúa, Đấng được định nghĩa là Tình Yêu. Tình yêu nơi Thiên Chúa đã thôi thúc Ngài, bầy tỏ ra bằng sự lựa chọn đối tượng để chia sẻ tình yêu, chia sẻ sự sống.

Và theo như lời Thiên Sứ thưa với Đức Maria thì “vì Ngài đã được nghĩa với Chúa” nên Chúa đã tuyển chọn Đức Maria làm mẹ của Đấng Cứu Thế, Ngôi lời của Thiên Chúa.

Bởi đó, khi đến báo tin cho Đức Maria về sự tuyển chọn này của Thiên Chúa, thì Thiên Sứ đã thấy rõ, Maria là người có phúc, vì Thiên Chúa ở nơi Ngài. 

Chính vì thế mà Thiên Sứ đã không gọi Ngài bằng tên mà Cha Mẹ Ngài đã đặt cho Ngài, mà lại gọi Ngài bằng tên “Đầy ơn phúc”.

Có Thiên Chúa ở cùng, đó là hạnh phúc tuyệt hảo. 

Cùng đích của mọi khát vọng của chúng ta là được hưởng hạnh phúc Thiên Đàng, mà hạnh phúc Thiên Đàng hệ tại điều gì ? Có phải là tiền của, giầu sang, danh vọng, chức quyền không ? 

Không. Hạnh phúc Thiên Đàng hệ tại ở chỗ là có Chúa, là chiếm hữu được Chúa.

Nhưng có phải chờ cho đến lúc chúng ta bước sang thế giới bên kia, chúng ta mới được hưởng hạnh phúc đó không ?

Thưa không. Ngay từ đời này, chúng ta đã có thể bắt đầu hưởng hạnh phúc đó rồi, nếu chúng ta biết để cho Chúa ở cùng chúng ta.

Chút nữa đây, chính Ngôi Lời của Thiên Chúa, là Chúa Giêsu, sẽ ngự vào trong tâm hồn chúng ta. Lúc đó, chúng ta đâu có khác gì Đức Maria sau biến cố Truyền Tin, nghĩa là Mình Máu Thánh Chúa chúng ta lãnh nhận, cũng giống như bào Thai Giêsu, mà Đức Maria mang trong lòng Ngài khi xưa, và cũng chính vì bào thai ấy mà Đức Maria được xưng tụng là Đấng đầy ơn phúc .

Mùa vọng trong năm Phụng vụ của Giáo Hội sắp chấm dứt, nhưng tinh thần của mùa vọng không được chấm dứt, mà nó  sẽ còn phải tồn tại mãi trong đời sống mỗi ngày của chúng ta, đặc biệt là trước những lần chúng ta rước Chúa. Chính những lúc đó là lúc chúng ta phải sống tâm tình của các Tổ Phụ chúng ta, trước khi Đấng Cứu Thế giáng trần. 

Và lời cầu xin của chúng ta trong lúc ấy, cũng phải là lời này là: ”Lạy Chúa, xin hãy đến”.  Chúa đến để làm cho chúng ta được đầy ơn phúc, Chúa đến để làm cho chúng ta được hưởng niềm hạnh phúc Thiên Đàng.

Nhưng để cho lời cầu xin trên đây được Chúa nhận lời, chúng ta phải dẹp bỏ những gì đang làm cản trở cho việc Chúa đến, đó là những tội lỗi của chúng ta. Hãy bắt tay vào việc đó ngay giờ này, bằng cách bầy tỏ lòng thống hối ăn năn của chúng ta. Lúc đó chúng ta cũng sẽ xứng đáng được gọi là người đầy ơn phúc.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm