Danh mục bài viết

Cập nhật 27/6/2012 - 21:44 - Lượt xem 1067

Giảng lễ Kính hai Thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô

Mừng lễ hai thánh Phêrô và Phaolô Tông Đồ, là dịp để chúng ta suy ngắm về hai khuôn mặt cao cả của Giáo Hội. Hai Thánh Tông Đồ là hai con người xuất thân khác nhau, tính cách khác nhau nhưng cùng chung một lý tưởng.

 

Thánh Phêrô là ai?

Thánh Phêrô có gốc là người Do Thái, sinh quán tại Caphanaum, xứ Galilêa, làm nghề đánh cá, ngày đêm vất vả trên biển hồ Tibêriát. Tin Mừng Matthêu thuật lại câu chuyện Chúa Giêsu gặp Phêrô và gọi ông: "Người đang đi dọc theo biển hồ Ga-li-lê, thì thấy hai anh em kia, là ông Simon, cũng gọi là Phêrô, và người anh là ông An-rê, đang quăng chài xuống biển, vì các ông làm nghề đánh cá. Người bảo các ông: "Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá” (Mt 4,18-19). Lập tức các ông bỏ chài lưới và theo Người.

Qua các sách Tin Mừng, chúng ta thấy Simon Phêrô là người tính tình đơn sơ, bộc trực, nhưng ông trung thành và sống khăng khít với Đức Giêsu. Ông cũng đã từng có những giây phút yếu đuối đến mức chối chối Thầy tới ba lần (x.Mt 27,69–75). Tuy nhiên, ông đã cùng với hai tông đồ khác là Gioan và Giacôbê được Chúa cho chứng kiến Chúa biến đổi hình dạng trên núi Tabor (x.Mt 17,1–13; Mc 9,2 –13; Lc 9,28–36), và được ở với Chúa trong giờ hấp hối tại Vườn Ghết-si-ma-ni (x.Mt 26,3–46). Phêrô sốt sắng tuyên xưng lòng trung thành với Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai?” (Ga 7,68). Sau khi Chúa Giêsu phục sinh, Phêrô tuyên xưng lòng mến: “Thưa Thầy, Thầy biết con yêu mến Thầy” (Ga 21,15–17), và được trao phó chăm sóc đoàn chiên Chúa. Ngài giảng đạo tại thành Rôma, và bị bắt giam, rồi sau cùng bị đóng đinh vào Thập Giá như Thầy, nhưng ông đã tự nguyện xin lý hình đóng đình mình đầu quay ngược xuống đất, vì khiêm tốn không dám như Thầy. Ngài lĩnh phúc tử đạo khoảng năm 67 CN dưới thời Hoàng Đế Nêrôn, tại Đồi Vatican, nơi sau này (thế kỷ thứ IV), hoàng đế Constantino cho xây dựng một ngôi nhà thờ lớn và dần dần trở thành Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô như chúng ta thấy ngày nay.

Thánh Phaolô là ai?

Thánh Phaolô sinh tại Tarsô, miền Kilikia. Cha mẹ là người Do Thái di cư ra nước ngoài. Vì giàu có, gia đình thánh Phaolô mua được danh hiệu công dân Rôma, và cũng vì giàu có, nên thánh Phaolô được cha mẹ gởi về nước, thụ giáo với một Kinh sư danh tiếng là Gamalien tại Giêrusalem.

Phaolô là một nhà trí thức, thông thạo nhiều thứ tiếng miền Do thái – Hy lạp. Không những thế, ngài còn là một tín đồ Dothái rất sùng đạo. Chính vì vậy mà Phaolô đã rất “nhiệt thành” trong việc bắt bớ Đạo Chúa. Ngài tham gia vào vụ giết Têphanô. Sau này, ngài được ơn trở lại sau một lần ngã ngựa trên đường đi Đamát để lùng bắt các tín hữu. Qua biến cố đó, Chúa đã làm cho ngài trở nên vị Tông Đồ  cho dân ngoại. Từ đây cuộc đời của Phaolô đã viết nên thiên anh hùng ca. Thiên anh hùng ca của vị tông Đồ đã sống và đã chết cho Đức Kitô.

Một lý tưởng: Lòng mến Chúa

Nhìn vào cuộc đời của hai thánh Phêrô và Phaolô Tông Đồ, chúng ta thấy có nhiều điểm giống nhau. Tuy nhiên, điểm giống nhau chúng ta muốn nói ở đây, là lòng yêu mến Chúa của hai thánh Tông Đồ.

Trước hết là thánh Phêrô: Như chúng ta đã nói ở trên. Sau lời mời gọi của Chúa Giêsu, Phêrô đã bỏ mọi sự mà đi theo Người. Khi Chúa Giêsu loan báo cuộc hành trình tiến về Giêrusalem, ở đó Người sẽ phải đau khổ và bị giết chết, thì Phêrô đã phản đối, vì thánh nhân không muốn Đấng mình yêu mến phải đón nhận một số phận hẩm hưu như thế và Phêrô đã lên tiếng can ngăn: "Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy" (Mt 16, 22). Tình yêu, một khi bị chi phối bởi những lý do trần tục, sẽ làm cho chúng ta dễ dàng lầm đường lạc lối như vậy.

Phêrô luôn mang trong mình một trái tim nóng bỏng, rực cháy tình yêu. Trong cuộc tử nạn của Chúa Giêsu, sau khi Người tuyên bố các Tông Đồ sẽ vấp ngã vì Người thì thánh nhân đã mạnh mẽ và dứt khoát thề thốt với Ngài: Cho dù mọi người có phản bội Thầy, nhưng con sẽ không bao giờ. Cho dù có phải chết cùng Thầy, con cũng xin vâng (x. Mt 26,33. 35). Nhưng sau những lời khẳng định mạnh mẽ đó, Phêrô đã chối Chúa ba lần như lời Chúa đã tiên báo. Tuy nhiên, thánh nhân vẫn được Chúa chọn và đặt làm đầu Hội Thánh vì Phêrô đã biết ăn năn sám hối và đã quyết tâm trở về với lòng yêu mến đối với Chúa.

Thực vậy, sau khi sống lại Chúa Giêsu đã hiện ra bên bờ hồ Tibêriát và ba lần Người đã hỏi Phêrô: “Con có yêu mến Thầy hơn những người này không?” Và cũng ba lần, Phêrô đã xác quyết tình yêu của mình đối với Người: “Lạy Thầy, Thầy biết rõ mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy” (Ga 21,15-17). Thánh Augustinô đã diễn giải như sau: Thánh Gioan có thể đã yêu mến Chúa bằng một tình yêu đậm đà và nồng nàn hơn, nhưng chính thánh Phêrô mới yêu mến Chúa bằng một tình yêu hăng say và quảng đại hơn.

Tiếp đến là thánh Phaolô: Trong các thánh Tông Đồ, chúng ta tìm đâu ra một trái tim bừng cháy lửa yêu mến, nếu không phải là trái tim của thánh Phaolô, vị Tông Đồ dân ngoại. Thánh Phaolô đã có lý khi kêu lên: “Ai có thể tách chúng tôi ra khỏi tình yêu Đức Kitô? Phải chăng là bắt bớ, đau khổ, lao tù và chết chóc sao?” (Rm 8,35). Và thánh nhân đã kết luận: Không có gì khả dĩ tách chúng tôi ra khỏi tình yêu Đức Kitô. Nơi khác, thánh Phaolô còn xác quyết mạnh mẽ hơn: Dù tôi có nói được tiếng nói của các thiên thần và loài người, mà không có tình mến, thì tôi chỉ như tiếng não bạt ầm vang (x. 1 Cr 13,1). Dù tôi có ơn nói tiên tri hay biết được những màu nhiệm của khoa học, dù tôi có được một đức tin chuyển núi dời non, mà không có tình mến, thì cũng chẳng ích lợi gì cho tôi. Dù tôi có bố thí mọi của cải, chịu mọi đớn đau cực hình, mà không có tình mến, thì cũng chỉ là uổng công vô ích. Không phải chỉ nói trên môi trên miệng, mà hơn thế nữa, thánh nhân còn thực hiện trong đời sống của mình: Thánh nhân đã phải chịu đựng mọi khổ đau và thiếu thốn, mọi đòn vọt và tù ngục, để rao giảng Tin Mừng và chứng tỏ lòng yêu mến mình dành cho Chúa. Đối với thánh nhân, cái chết chính là mũ triều thiên của những người đã trung thành yêu mến Chúa.

Cũng chính tình yêu mến này đã thúc đẩy hai thánh Phêrô và Phaolô Tông Đồ hy sinh mạng sống để trở nên những chứng nhân cho Tin Mừng. Thánh Phêrô đã bị đóng đanh vào thập giá dưới thời bạo vương Nêrôn. Còn thánh Phaolô, sau nhiều ngày bị giam cầm, đã bị chém đâu trên đường Ostia, gần Rôma.

Dưới một góc độ nào đó, chúng ta có thể nói: Thánh Phêrô và thánh Phaolô, cả hai đều là những người cha của chúng ta trong đức tin, đều là những người thầy của chúng ta trong đức ái. Vì thế, chúng ta hãy noi gương bắt chước các ngài, yêu mến Chúa mỗi ngày một hơn, bởi vì, với lòng yêu mến, mỗi ngày trong đời sống sẽ là một bước chúng ta tiến đến gần Chúa hơn trên quê hương Nước Trời.

Lạy Chúa, xin ban thêm lòng mến cho chúng con để chúng con cũng luôn cháy lửa yêu mến Chúa. Xin cho chúng con có được nhiệt huyết tông đồ như hai Thánh Phêrô và Phaolô mà chúng con mừng kính hôm nay, để chúng con can đảm lên đường loan báo Tin Mừng của Chúa cho hết mọi người mà chúng con gặp gỡ. Amen

 

Phó tế Ant. Nguyễn Văn Chuẩn


Bài viết mới nhất

Liên kết web

Bài viết được quan tâm