Danh mục bài viết

Cập nhật 29/5/2012 - 14:44 - Lượt xem 765

Chủng sinh Chủng viện Thánh Tâm Mỹ Đức tĩnh tâm cuối khóa (Bài giảng 4)

SỐNG SỨ ĐIỆP LỄ HIỆN XUỐNG

 

1. Sống Ngôn ngữ Tình Yêu Hiệp Nhất

St 11, 1-9: Thuở ấy, con cái loài người đều nói một thứ tiếng và dùng những từ như nhau. Trong khi di chuyển về phía đông, họ tìm thấy một đồng bằng ở Senna và định cư tại đó. Họ bảo nhau: “Nào! Ta đúc gạch và lấy lửa mà nung!” Họ dùng gạch thay vì đá và lấy nhựa đen làm hồ. Họ nói: “Nào! Ta hãy xây cho mình một thành phố và một tháp có đỉnh cao chọc trời. Ta phải làm cho danh ta lẫy lừng, để khỏi bị phân tán trên khắp mặt đất.” Đức Chúa xuống xem thành và tháp con cái loài người đang xây. Ngài phán: “Đây, tất cả chúng nó họp thành một dân, nói một thứ tiếng. Chúng mới khởi công mà đã như thế thì từ nay chẳng có gì chúng định làm mà không làm được. Nào! Ta xuống và làm cho tiếng nói của chúng phải xáo trộn, khiến chúng không ai hiểu ai nữa.” Thế là Đức Chúa phân tán họ từ chỗ đó ra khắp nơi trên mặt đất, và họ phải thôi không xây thành phố nữa. Bởi vậy, người ta đặt tên cho thành ấy là Baben, vì tại đó Đức Chúa đã làm xáo trộn tiếng nói của mọi người trên mặt đất, và cũng từ chỗ đó, Ngài đã phân tán họ ra khắp nơi trên mặt đất.”

Quả vậy, trong sách Sáng Thế, chúng ta đọc thấy  rằng sau cơn Hồng Thủy, Thiên Chúa đã hứa “mọi xác phàm sẽ không còn bị nước hồng thủy huỷ diệt, và cũng sẽ không còn có hồng thủy để tàn phá mặt đất nữa” (St 9,11), nhưng con cháu ông Noe đã bàn tính xây một ngọn tháp cao chọc trời để phòng hồng thuỷ sau này. Việc làm đó không đẹp lòng Thiên Chúa và Ngài đã làm cho tiếng nói của họ bị xáo trộn, không ai hiểu ai được nữa, đành phải chấm dứt việc xây tháp, được gọi là Tháp Babel và phải phân tán khắp nơi trên mặt đất (St 11,1-9).

Trái lại, sách Công vụ Tông đồ (Cv 2,1-13) ghi lại rằng khi Chúa Thánh Thần ngự xuống ban cho các Tông đồ đang tụ tập trong nhà được tràn đầy ơn Thánh Thần và khả năng nói các thứ tiếng khác, khiến mọi người từ khắp nơi tụ về Giêrusalem đều nghe các tồng đồ nói tiếng bản xứ của mình mà loan báo những kỳ công của Thiên Chúa.

Cv 2,1-13: “Khi đến ngày lễ Ngũ Tuần, mọi người đang tề tựu ở một nơi, bỗng từ trời phát ra một tiếng động, như tiếng gió mạnh ùa vào đầy cả căn nhà, nơi họ đang tụ họp. Rồi họ thấy xuất hiện những hình lưỡi giống như lưỡi lửa tản ra đậu xuống từng người một. Và ai nấy đều được tràn đầy ơn Thánh Thần, họ bắt đầu nói các thứ tiếng khác, tuỳ theo khả năng Thánh Thần ban cho. Lúc đó, tại Giêrusalem, có những người Dothái sùng đạo, từ các dân thiên hạ trở về. Nghe tiếng ấy, có nhiều người kéo đến. Họ kinh ngạc vì ai nấy đều nghe các ông nói tiếng bản xứ của mình. Họ sửng sốt, thán phục và nói: “Những người đang nói đó không phải là người Galilê cả ư? Thế sao mỗi người chúng ta lại nghe họ nói tiếng mẹ đẻ của chúng ta? Chúng ta đây, có người là dân Pácthia, Mêđi, Êlam, Mêsôpôtamia, Giuđê, Cápađôxia, Pontô, và Axia, có người là dân Phyghia, Pamphylia, Aicập, và những vùng Libya giáp giới Kyrênê; nào là những người từ Rôma đến đây; nào là người Dothái cũng như người đạo theo; nào là người đảo Cơrêta hay người Ảrập, vậy mà chúng ta đều nghe họ dùng tiếng nói của chúng ta mà loan báo những kỳ công của Thiên Chúa!”

Bài tường thuật của sách Công vụ là đối trọng của bài tường thuật tháp Babel thời Cựu ước của sách Sáng Thế. Ngày xưa, ở Babel, con cháu ông Noe đang nói cùng một thứ tiếng, nghĩa là đang hiểu nhau và đoàn kết với nhau, bỗng dưng để cho tính kiêu ngạo xúi dục muốn xây một cái tháp cao tận trời để tỏ ra mình cao hơn Thiên Chúa, nên đã bị phạt khiến họ nói nhiều thứ tiếng, người này không còn hiểu người kia nữa, và chia rẽ nhau. Chuyện tháp Babel ngụ ý rằng khi con người không qui tụ quanh Thiên Chúa thì sẽ chia rẽ nhau, không hiểu nhau và không thông cảm cho nhau.

Chúa Thánh Thần đến sửa lại sự hư hại đó: tất cả mọi người dù thuộc những dân tộc và những ngôn ngữ khác nhau nhưng đã hiểu nhau. Chúng ta đặc biệt chú ý đến tiếng nói chung Chúa Thánh Thần mang đến mà ai cũng nói và hiểu được, đó là Ngôn Ngữ Tình Yêu. Nếu chúng ta thực sự để Chúa Thánh Thần tác động cùng lấy Chúa làm trọng tâm của đời sống cộng đoàn chúng ta, cùng tìm Chúa và ý Chúa, cùng để Chúa Kitô lớn lên và con người phàm trần của chúng ta nhỏ lại thì chúng ta sẽ dễ dàng gặp được nhau, hiểu được nhau, đoàn kết và hiệp nhất với nhau. Chính Chúa Giêsu đã truyền dạy “các con hãy yêu thương nhau như Thầy yêu thương các con.” Tình yêu là thứ ngôn ngữ mà ai cũng có thể hiểu được, vì nó không chỉ được nói bằng lời, bằng tiếng, mà còn được nói bằng thái độ, bằng cử chỉ, bằng việc làm và bằng cả cuộc sống. Thật vậy, ai trong chúng ta cũng có thể hiểu được một ánh mắt thông cảm, một cử chỉ thân thiện, hay một việc làm giúp đỡ. Thứ ngôn ngữ tình yêu này không phải chỉ giúp chúng ta hiểu được nhau, mà còn giúp chúng ta hiểu được chính Thiên Chúa và tiến đến với Ngài, vì Thiên Chúa là Tình Yêu như thánh Gioan đã định nghĩa.

2. Sống tha thứ và bình an

Ga 20,19-23: “Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Dothái. Đức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em!” Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. Người lại nói với các ông: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.” Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì tội người ấy được tha; anh em cầm giữ tội ai, thì tội người ấy bị cầm giữ.”

Chúa Giêsu Phục sinh đến ban Bình an và Thánh Thần cho các tông đồ để sai các ông ra đi mang bình an và tha thứ cho người khác qua tác động quyền năng của Chúa Thánh Thần: “Anh em tha tội cho ai thì tội người ấy được tha, anh em cầm buộc tội ai thì tội người ấy bị cầm lại.” Nhưng Ngài không chỉ ban quyền “tháo gỡ hay cột buộc”, “tha giải hay cầm giữ” có tính cách bí tích, qua Bí tích Giải tội, cho các tông đồ và những người kế vị là các Giám mục và linh mục mà thôi đâu, Ngài còn trao ban và đòi hỏi mỗi người chúng ta tha thứ và mang lại bằng an tâm hồn cho nhau và cho người khác trong cuộc sống đời thường mỗi ngày nữa. Quả thế, khi không tha thứ được cho ai đó, chúng ta trói buộc người ấy lại trong lỗi lầm của họ và tự giam hãm chính mình trong tức bực không bình an. Trái lại, khi tha thứ thì chúng ta giải phóng được hai tù nhân, mà tù nhân đầu tiên được giải thoát, được tâm hồn bình an, nhẹ nhành thanh thoả là chính chúng ta.

Là những con người bất toàn, nên khi sống chung chúng ta không tránh khỏi bất đồng và xung khắc. Nhưng không thể cứ mỗi lần xung khắc là ta loại trừ đi một người bạn, không chơi không nói gì với người đó nữa! Không ai có thể sống một mình, mà mọi người đều cần đến nhau: Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau, huống là người. Vì thế, việc hoà giải và tha thứ là một nhu cầu bao hàm hai động tác xin lỗi và tha lỗi. Biết lỗi và xin lỗi đã khó, tha lỗi còn khó hơn, nên chúng ta cần rất nhiều ơn Chúa Thánh Thần để thực hiện. Thật là đáng sợ và nguy hiểm điều kiện mà chúng ta đặt ra cho Chúa trong Kinh Lạy Cha: “Xin tha lỗi chúng con như chúng con tha thứ cho những ai lầm lỗi với chúng con.” Chúng ta đã tha thứ cho nhau và cho người xúc phạm đến chúng được bao nhiêu, mà chúng ta cả dám chỉ đòi xin Chúa tha thứ cho chúng ta cũng bấy nhiêu thôi?! Chúng ta đong bằng đấu nào thì Chúa sẽ đong trả lại cho chúng ta bằng đấu ấy, vì Người sẽ xét xử ai nấy tùy theo việc họ đã làm.

3. Đón nhận ơn đổi mới của Chúa Thánh Thần

Qua bài trích sách Công Vụ Tông Đồ vừa đọc, chúng ta thấy Chúa Thánh Thần là Đấng đổi mới. Ngài đã đổi mới trí khôn các Tông đồ, vốn làm nghề chài lưới, thất  học. Chúa Giêsu đã dạy dỗ nhiều suốt 3 năm, mà các ông không hiểu, nhưng sau khi nhận được ơn Chúa Thánh Thần, trí khôn các ông được mở ra, hiểu biết về Chúa, về giáo lý của Chúa, và còn giảng dạy cho người khác nữa.

Từ khi Chúa Giêsu bị bắt và bị kết án, các ông sống trong sợ hãi, trốn chạy, ẩn nấp trong nhà cửa đóng then cài, nhưng khi nhận được ơn Chúa Thánh Thần, con người các ông hoàn toàn thay đổi: Các ông mở tung cửa ra rao giảng Tin Mừng cho mọi người; bị đe doạ, các ông không sợ; bị đánh đòn, các ông kiên cường lấy làm vui vì được chịu khổ vì Chúa, không gì có thể ngăn cản các ông rao giảng và sau cùng chịu đổ máu, hiến mạng sống mình để làm chứng cho Chúa Kitô Phục Sinh. Ơn Chúa Thánh Thần thật lạ lùng: Ngài đã biến những con người yếu đuối nên vững mạnh, nhút nhát nên can đảm.

Trước kia các ông còn mang nặng những ước mơ trần tục: Theo Chúa để mong được chức trọng quyền cao,  được ngồi bên tả bên hữu Chúa, các ông tranh dành nhau chỗ cao chỗ thấp. Có thể nói, trước kia các ông theo Chúa vì bản thân, hơn là yêu mến Chúa. Nhưng từ khi được ơn Chúa Thánh Thần, trái tim của các ông đã hoàn toàn thay đổi. Từ nay, các ông dành trọn trái tim yêu mến đến sẵn sàng chịu mọi đau khổ, và sẵn sàng chết vì Chúa.

Đời sống chúng ta có quá nhiều yếu đuối; trí khôn chúng ta u mê không hiểu Lời Chúa, không nhận biết thánh ý Chúa; ý chí ta bạc nhược không đủ sức làm việc lành, hèn nhát không dám làm chứng cho Chúa; trái tim chúng ta nhơ uế vì những ích kỷ nhỏ nhen, vì những ham muốn trần tục. Chúng ta hãy tha thiết xin ơn Chúa Thánh Thần đến đổi mới con người xưa cũ của chúng ta, để chúng ta thấu hiểu Lời Chúa, thấu hiểu thánh ý Chúa muốn trong đời, để chúng ta mạnh mẽ can đảm làm chứng cho Chúa trong đời sống và để trái tim ta được thanh luyện luôn quảng đại cho đi và dâng hiến, hầu mỗi ngày đời sống ơn gọi được tiến triển và chúng ta trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa Kitô Mục Tử Nhân Lành hơn.

Lạy Chúa Thánh Thần, xin sửa lại mọi sự trong ngoài chúng con. Lời Ca Tiếp Liên lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống là một lời cầu nguyện tuyệt vời cho chúng ta:

Muôn lạy Chúa Thánh Thần, xin ngự đến trần gian,

Từ trời cao gửi xuống nguồn ánh sáng tỏa lan.

Lạy Cha kẻ bần hàn,

Đấng tặng ban ân điển và soi dẫn nhân tâm,

Cúi xin Ngài ngự đến.

Đấng an ủi tuyệt diệu, thượng khách của tâm hồn

Ôi ngọt ngào êm dịu, dòng suối mát chảy tuôn.

Khi vất vả lao công, Ngài là nơi an nghỉ

Gió mát đuổi cơn nồng, tay hiền lau giọt lệ.

Hỡi hào quang linh diệu, xin chiếu giãi ánh hồng

Vào tâm hồn tín hữu cho rực rỡ trinh trong.

Không thần lực phù trì, kẻ phàm nhân cát bụi

Thật chẳng có chi mà không là tội lỗi.

Hết những gì nhơ bẩn, xin rửa cho sạch trong

Tưới gội nơi khô khan, chữa lành mọi vết thương.

Cứng cỏi uốn cho mềm, lạnh lùng xin sưởi ấm,

Những đường nẻo sai lầm, sửa sang cho ngay thẳng.

Những ai hằng tin tưởng, trông cậy Chúa vững vàng

Dám xin Ngài rộng lượng, bảy ơn thánh rộng ban.

Nguyện xin Chúa thưởng công, cuộc đời dày đức độ,

Ban niềm vui muôn thuở, sau giờ phút lâm chung. Amen

 


Bài viết mới

Bài viết mới nhất

Liên kết web

Bài viết được quan tâm