Danh mục bài viết

Cập nhật hôm nay, lúc 3:59 - Lượt xem 3015

Thứ Bảy tuần 5 Phục Sinh

"Các con không thuộc về thế gian, vì chính Thầy đã chọn các con khỏi thế gian".

 

Tin Mừng: Ga 15, 18-21

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Nếu thế gian ghét anh em, anh em hãy biết rằng nó đã ghét Thầy trước. Giả như anh em thuộc về thế gian, thì thế gian đã yêu thích cái gì là của nó. Nhưng vì anh em không thuộc về thế gian và Thầy đã chọn, đã tách anh em khỏi thế gian, nên thế gian ghét anh em. Hãy nhớ lời Thầy đã nói với anh em: tôi tớ không lớn hơn chủ nhà. Nếu họ đã bắt bớ Thầy, họ cũng sẽ bắt bớ anh em. Nếu họ đã tuân giữ lời Thầy, họ cũng sẽ tuân giữ lời anh em. Nhưng họ sẽ làm tất cả những điều ấy chống lại anh em, vì anh em mang danh Thầy, bởi họ không biết Đấng đã sai Thầy.”

 

Suy niệm:

1. Thế gian ghét anh em - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Khi Đức Giêsu còn sống bên các môn đệ, 
chưa xảy ra chuyện các môn đệ bị thù ghét một cách nghiêm trọng. 
Nhưng khi Tin Mừng Gioan được viết gần xong, thì chuyện đó đã xảy ra rồi. 
Các Kitô hữu gốc Do thái đã bị trục xuất ra khỏi hội đường, 
và người Rôma đã bách hại các Kitô hữu không nương tay. 
Bài Tin Mừng hôm nay là một lời tiên báo của Đức Giêsu 
về số phận của các Kitô hữu, trong mọi thời đại. 
Đức Giêsu đã nói đến việc mình tự nguyện hy sinh mạng sống, 
vì Ngài là Mục tử nhân lành muốn bảo vệ đàn chiên (Ga 10, 11. 17-18). 
Ngài sẽ phải chiến đấu gay gắt để chống lại sói dữ hay kẻ trộm. 
Đức Giêsu cũng nói đến việc Ngài sẽ hy sinh mạng sống 
cho bạn hữu của mình là các môn đệ (Ga 15, 12-13). 
Ngài sẽ xung đột với tên Thủ lãnh thế gian (Ga 14, 30). 
Thế gian là một thế lực thù ghét và âm mưu chống lại Ngài. 
Một số nhà lãnh đạo Do thái giáo đã đứng hẳn về phía thế gian ấy. 
Cái chết của Đức Giêsu trên thập giá là đỉnh điểm của sự thù ghét. 
Thủ lãnh thế gian đã có được một chiến thắng tạm thời. 
Nhưng chính sự thua cuộc của Đức Giêsu lại vén mở tình yêu Thiên Chúa, 
và là khởi đầu cho một chiến thắng vẻ vang hơn, chiến thắng chính Tử thần. 
Những môn đệ Đức Giêsu cũng phải chia sẻ số phận của Thầy. 
Không phải các môn đệ luôn luôn được thế gian đón nhận. 
“Nếu họ đã bắt bớ Thầy, họ cũng sẽ bắt bớ anh em.” (c. 20). 
“Nếu thế gian ghét anh em, 
hãy biết rằng nó đã ghét Thầy trước khi nó ghét anh em” (c. 18). 
Bị ghét bỏ, bị bắt bớ, bị giết hại: đó là thân phận của Thầy Giêsu, 
và của những học trò đi theo Thầy, mãi đến tận thế. 
Nếu thế gian có thái độ thù nghịch với các Kitô hữu, 
lý do là vì họ không thuộc về thế gian, và đã được tách khỏi thế gian (c. 19). 
Tuy nhiên, họ vẫn không bị cất khỏi thế gian (Ga 17, 15), 
mà còn được sai vào trong thế gian để biến đổi thế gian đó (Ga 17, 18). 
Chính cái thế giằng co thuộc về bản chất của người Kitô hữu: 
vừa ở trong thế gian, lại vừa không thuộc về nó, 
vừa được chọn ra khỏi thế gian, lại vừa được sai vào trong nó, 
đã đưa người môn đệ vào những thách đố khôn lường. 
Theo một nghiên cứu năm 2002 của nhà báo người Ý, ông Antonio Socci, 
có khoảng 70 triệu người Kitô hữu chết vì đức tin trong 20 thế kỷ qua. 
Nhưng chỉ riêng trong thế kỷ 20, đã có hơn 45 triệu người bị chết. 
Chúng ta không kiểm chứng được nghiên cứu của ông này, 
nhưng chúng ta biết cuộc bách hại các Kitô hữu vẫn xảy ra ở nhiều nơi. 
Xin được ơn thuộc trọn về Giêsu dù phải lội ngược dòng với thế gian. 

Giữa một thế giới đề cao quyền lực và lợi nhuận, 
xin dạy con biết phục vụ âm thầm. 
Giữa một thế giới say mê thống trị và chiếm đoạt, 
xin dạy con biết yêu thương tự hiến. 
Giữa một thế giới đầy phe phái chia rẽ, 
xin dạy con biết cộng tác và đồng trách nhiệm. 
Giữa một thế giới đầy hàng rào kỳ thị, 
xin dạy con biết coi mọi người như anh em. 
Lạy Chúa Ba Ngôi, 
Ngài là mẫu mực của tình yêu tinh ròng, 
xin cho các kitô hữu chúng con 
trở thành tình yêu 
cho trái tim khô cằn của thế giới. 
Xin dạy chúng con biết yêu như Ngài, 
biết sống nhờ và sống cho tha nhân, 
biết quảng đại cho đi 
và khiêm nhường nhận lãnh. 
Lạy Ba Ngôi chí thánh, 
xin cho chúng con tin vào sự hiện diện của Chúa 
ở sâu thẳm lòng chúng con, 
và trong lòng từng con người bé nhỏ. Amen. 

 

2. Chấp nhận lội ngược dòng

Với cuộc thăm viếng các nước Hy Lạp, Siri và Malta (từ ngày 4 đến 5/05/2001), Ðức cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã muốn đi lại cuộc hành trình của thánh Phaolô tông đồ. Ðặc biệt tại Siri, Ðức Thánh Cha đã sống lại một trong những cảnh sống động nhất trong lịch sử Giáo Hội là cuộc trở lại của thánh Phaolô. Sách Tông Ðồ Công Vụ thuật lại rằng: "Lúc ấy, Saolô vẫn còn hằm hằm giết các môn đệ của Chúa, nên đã tới gặp thượng tế xin thư giới thiệu đến các hội đường ở Damasco để, nếu thấy những người theo đạo, bất luận đàn ông hay đàn bà, thì bắt trói giải về Giêrusalem. Vậy, đang khi ông đi đường đến gần Damasco, thì bỗng nhiên có một luồng sáng từ trời chiếu xuống bao phủ lấy ông. Ông ngã xuống đất và nghe có tiếng nói với ông: "Saolô, Saolô, tại sao ngươi bách hại ta?" Ông hỏi: "Thưa Ngài, Ngài là ai?" Người đáp: "Ta là Giêsu mà ngươi đang bách hại". Kinh nghiệm này cho thánh Phaolô xác tín lại chính vì Chúa Kitô mà các tín hữu Kitô bị bách hại. "Nếu thế gian có ghét các con, thì hãy biết ra họ đã ghét Thầy trước". Nếu Chúa Giêsu là đối tượng của những chống đối, loại trừ, và cuối cùng là thập giá, thì bị bách hại là phần số tất yếu của các tín hữu Kitô. Những hình thức và cường độ bách hại có khác nhau qua những thời đại và xã hội, nhưng lý do bị bách hại vẫn không thay đổi. Chính vì Chúa Kitô mà các tín hữu bị bách hại. Nơi họ, mầu nhiệm bách hại của Chúa Kitô vẫn tiếp tục tái diễn. Nếu các thủ lãnh Do Thái Giáo nhân danh đạo giáo và cấu kết quyền lực của đế quốc để loại trừ Chúa Giêsu, thì qua các thời đại và ở bất cứ nơi đâu Giáo Hội có mặt, bản án dành cho Giáo Hội vẫn luôn mang tính tôn giáo. Hoàng đế Nêron của đế quốc Lamã đã ra lệnh tàn sát các tín hữu Kitô bởi vì niềm tin của họ là một đối đầu và thách thức cho thứ tôn giáo đang được áp đặt trên toàn đế quốc.

Nếu giáo huấn và cuộc sống của Chúa Giêsu là một đe dọa cho trật tự mà Do Thái Giáo đã thiết lập, thì niềm tin của các tín hữu tiên khởi cũng là một đe dọa không kém cho quốc giáo của đế quốc Lamã. Nhìn vào lịch sử của Giáo Hội tại Việt Nam, người ta thấy rằng lý do của những cuộc bách hại cũng tương tự. Những vua chúa Việt Nam cũng ban hành các dấu chỉ cấm đạo và bách hại các tín hữu Kitô, là bởi vì họ xem Kitô giáo như một tà đạo, nguy hại cho đạo giáo vốn đang được thực hành trên đất nước.

Tựu trung, nếu các tín hữu Kitô có bị bách hại là bởi vì niềm tin Kitô luôn là thách đố và tra vấn cho lương tâm con người. Nhìn lại các cuộc bách hại đã và đang diễn ra trong các chế độ toàn trị, người ta cũng thấy rằng chính vì chủ trương duy vật vô thần mà các chế độ độc tài bách hại Giáo Hội. Chính vì đến để làm chứng và nói lên sự thật mà Chúa Giêsu đã bị chống đối, khước từ và loại trừ. Ngày nay, bất cứ ai sống cho sứ mạng ấy, dù đang sống trong xã hội nào cũng đều bị bách hại cách này hay cách khác. Năm 1968, khi Ðức Phaolô VI công bố thông điệp Sự Sống Con Người, trong đó ngài lên án não trạng chống lại sự sống của con ngườ thời đại, người ta đã có lý để gọi ngài là một người dám chống lại cả thế giới.

Sống cho sự thật, làm chứng cho sự thật, dám nói lên sự thật là chấp nhận bị tẩy chay, bị loại trừ, bị bách hại. Một số phận như thế lại càng rõ nét hơn trong một chế độ xây dựng trên dối trá, lừa bịp. Trong một chế độ như thế, những ai trung thành với Chúa Giêsu, Ðấng đã bị bách hại vì sự thật, chắc chắn không thể không bị bách hại.

Xét cho cùng, sống đạo, dù trong xã hội và hoàn cảnh nào cũng đều chấp nhận lội ngược dòng. Và lội ngược dòng có nghĩa là sẵn sàng mất tất cả, ngay cả mạng sống của mình để không đánh mất chính bản thân.

 

3. Họ đã ghét Thầy trước

Chúa báo trước cho các môn đệ biết cuộc sống họ sẽ gặp được những thử thách trong cuộc đời. Ngài quả quyết: “Tôi tớ không trọng hơn chủ được” (c.20). Những thử thách được thánh Mathêu diễn tả trong 10,17-22. Thánh Augustinô nói rất chí tình “bao lâu chưa tận thế, Giáo hội còn bước đi trên mặt đất như một người khách lạ luôn luôn di động giữa những cuộc bách hại của trần thế và sự vỗ về tình yêu của Thiên Chúa”.

Nhưng trước mọi thử thách, người con Chúa nhớ rằng đó là Thiên Chúa Cha thử thách con người cái Ngài. Hãy coi gương các người xưa đã chấp nhận thử thách với một thái độ đáng khâm phục là kiên nhẫn, trung thành. Tiên tri Giêrêmia vẫn kiên nhẫn cầu xin Giavê ở với ông trong lúc nguy khốn (Gr 1,8) . Cả tập Thánh vịnh đều có những lời kêu xin thống thiết nhưng đầy tín thác (Tv 7,35.55.69.70....).

Chúa Giêsu trong cơn hấp hối đau đớn không những tin tưởng vào Chúa Cha. ”Đấng hằng ở với Ngài” (Mt 26,53. Gio 16,32), nhưng còn cầu xin cho kẻ làm hại Ngài (Lc 23,34). Như thế Ngài đã để lại một gương mẫu cao cả về đức ái, và sự chịu đựng (1C 13,7).

Stephanô cũng đã theo gương Chúa Giêsu mà cầu xin ơn tha thứ cho mọi người (Sđcv 7,59t) ném đá ông: “Lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này”.

Chúa Giêsu còn dạy phải cầu nguyện cho người làm phiền tới mình, gây thử thách trực tiếp cho mình (Mt 5,44. Rm 12,14). Chúa cũng nói khi cần có thể phải biết khôn ngoan tránh né khỏi nơi bị nguy hiểm (Mt 10,23. Sđcv 13,50). Nhưng cũng phải nêu gương can đảm dù là tù đày và đánh đập cũng như cái chết (Mt 10,16-39). Nhưng Chúa dặn kỹ là đừng lo sợ vì Ngài đã chiến thắng trần gian (Gio 16,33) và dù sao vẫn còn phần hồn thuộc về Thiên Chúa (Mt 10,2) và Chúa hứa Thánh linh sẽ nói thay cho trước tòa (Mt 10,19). Tóm lại, trước những thử thách người môn đệ phải cầu nguyện kiên nhẫn, chịu đựng, tin tưởng, phó thác, không chán nản, tuyệt vọng, nhưng còn vui mừng vì phần thưởng mai hậu (Rm 12,12. 2Th 1,4. Mt 13,21), (Dt 11,1-12,3). Lời hứa của Chúa Giêsu được thể hiện nơi người tin hữu “dám hãnh diện trong bao nỗi gian truân, vì biết rằng gian nan sinh nhẫn nại, nhẫn nại tôi luyện nhân đức. Nhân đức đưa tới sự cậy trông và cậy trông không làm xấu hổ” (Rm 5,3). Thánh Phaolô còn nói “người tín hữu chan chứa vui mừng trong cảnh gian truân” (2C 7,4. Col 1,24. Sđcv 5,41).

Trong cơn thử thách người con Chúa phải nhớ rằng: 

1. Thiên Chúa thử thách con cái Ngài, tinh luyện con cái Ngài xứng đáng trước khi vào nước vinh quang của Ngài.

2. Ai bền đỗ đến cùng sẽ được cứu (Mt 10,22)

3. Hãy bền lòng trung thành đến hơi thở cuối cùng và Ta sẽ ban triều thiên sự sống (Kh 2,10)

4. Mọi sự đều mưu ích cho con cái Chúa (Rm 8,28)

5. Đau khổ đời này không đáng là gì so với vinh quang sẽ tỏ hiện mai sau (Rm 8,18) 

6. Không gì làm ta xa cách Chúa Kitô và tình yêu Ngài (Rm 8,35)

7. Thiên Chúa không bao giờ thử thách quá mức đâu.

8. Trong cơn thử thách hãy cầu nguyện Thiên Chúa sẽ mở lối cho: “Ai tuyên xưng Thầy... trước mặt người đời, Thày sẽ tuyên xưng họ trước mặt Cha Thầy ở trên trời” (Mt 10,32)

 

4. Vấn đề thuộc về... 

Phúc âm Chúa Giêsu Kitô tạo ra sự chia rẽ, sự sứt mẻ. Ngài đã báo trước khi nói rằng trong cùng một gia đình sẽ có người nộp anh em mình nhân danh Ngài, nhưng sự gãy đổ sâu sắc nhất mà chúng ta cảm thấy khi lắng nghe lời Ngài thì nằm trong chúng ta, trong nội tâm, trong những lãnh vực mà chúng ta tha thiết nhất: gia đình, công việc, đức tin, xã hội. Bằng bao nhiêu thỏa hiệp, chúng ta cố gắng giữ cho được thế quân bình giữa những lãnh vực ấy.

Nhưng đến lúc nào đó, chính vì phải thỏa hiệp. Thường thường chúng ta lại phản bội ý nghĩa của một trong các lãnh vực này. Lời Chúa hôm nay cảnh báo chúng ta và mời gọi chúng ta sáng suốt phân định mối quan hệ của chúng ta đối với thế gian.

Có một điều làm tôi càng ngày càng thêm thắc mắc: làm thế nào mà Kitô hữu lại không gặp nhiều khó khăn hơn hiện nay ? Làm thế nào mà việc giữ đạo không gây những sứt mẻ trong xã hội ?

Chúng ta có thể nói rằng tình trạng này có lẽ là do chúng ta thuộc về thế gian nhiều hơn là thuộc về Chúa Giêsu Kitô, do chúng ta tuân theo nếp suy nghĩ được xã hội chấp nhận hơn là nếp suy nghĩ mà Lời Chúa đề ra.

Chúng ta là những người để cho cố xay lăn bánh, còn mình thì trôi theo dòng nước. Chúng ta dành thì  tìm cách bảo vệ những quan hệ của mình, gìn giữ sự đồng tình của người khác. Có lẽ đây cũng là một nguyên do cho sự khủng hoảng mà Giáo hội đang trải qua: những Kitô hữu không còn tác dụng. Không ai biết rõ ràng giữ đạo thì có gì mới, thì thay đổi được gì.

Chúng ta cần phải lượng giá lại tính chất thuộc về của chúng ta: nếu tôi thuộc về thế gian, tôi sẽ được thế gian yêu quí, tôi sẽ không phải là loại người gây xáo trộn. Ngược lại, nếu tôi thuộc về Chúa Kitô, thế thì lời Chúa Kitô sẽ được áp dụng cho tôi: Tôi tớ không hơn được chủ; người ta đã bách hại thầy, thì người ta cũng bách hại các con, vì các con gây xáo trộn cho những tư tưởng rập khuôn và cho những phong cách sống. 

 

5. Bị thế gian ghét bỏ

Tin mừng hôm nay mở ra cho người môn đệ và cộng đoàn những người tin Chúa một viễn ảnh không mấy tốt đẹp: Vì danh Thầy các con sẽ bị thế gian bắt bớ và thù ghét .

Từ ngữ thế gian trong ngôn ngữ của Gian không có nghĩa là toàn thế giới, bởi vì vũ trụ là công trình tác tạo củaThiên Chúa tình yêu; nhưng thế gian ở đây là thế lực sự dữ yêu tà tất cả những gì đối nghịch cùng Thiên Chúa, mà một khi bước theo tiếng gọi của Chúa, những người tin theo Chúa mặc nhiên dấn thân vào cuộc đối dầu không khoan nhượng, trong đó họ phải nhận phần thua. thiệt, có khi mất cả mạng sổng mình nữa.

Không phải chỉ ở buổi sơ khai của lịch sử Giáo hội, mà ngay cả hôm nay, những bách hại vẫn còn tiếp diễn. Dĩ nhiên, mỗi giai đoạn có những cách thế bách hại riêng, không có những cuộc đổ máu công khai, thì có những cuộc đổ máu âm thầm, những hòa ước ngụy tạo nhân danh công lý. Thế giới càng văn minh, thì hình thức bách hại càng tinh vi. Tinh vi đến độ bị bách hại mà người ta vẫn tưởng mình đang đón nhận ơn huệ.

Thời nào cũng có những bắt bớ và ghét bỏ, thế nhưng không phải vì viễn ảnh đen lối ấy mà người môn đệ Chúa Giêsu nản lòng, thất vọng.  Chính vì Thầy đã chọn các con khỏi thế gian nên thế gian ghét các con . Lời khẳng định của Chúa soi sáng và nâng đỡ những ai đang đối diện với thử thácTôi tớ không trọng hơn chủ. Nếu họ dã bắt bớ Thầy, thì cũng sẽ bắt bớ các con . Hơn nữa, câu nói của Tertulianor ý nghĩa:  Máu các vị Tử đạo là hạt giống trổ sinh các Kitô hữu

Xin Chúa cho chúng ta luôn được bình an, để dù gặp những gian nan thử thách, chúng ta vẫn xác tín vào sự phù trợ nâng đỡ của Chúa

 

6. Thế gian thù ghét

Tác giả Tacitus của Đế quốc Rôma vào thế kỷ thứ nhất, trong tập sử ký của ông có ghi lại cuộc bách hại đầu tiên mà Giáo Hội phải trải qua như sau. Rôma năm 64, Hoàng đế Néron, để dẹp bỏ tiếng đồn tố cáo ông là người đã nổi lửa đốt thành Rôma, đã ra lệnh lùng bắt những người mà dân chúng gọi là Kitô hữu. Một đám đông vô kể bị bắt giữ vì bị tố cáo không những đã gây ra cuộc hỏa hoạn, mà lại còn thù nghịch với các thần minh và nhân loại. Tất cả đã bị đem ra chế diễu và bị hành hạ cho đến chết: một số bị gói trong những mành da thú và quăng cho chó cắn xé, một số khác bị thiêu sống, như thế khi màn đêm vừa buông xuống, người ta dùng họ như những bó đuốc để soi sáng ban đêm; nhiều người khác bị đôg đinh cách dã man. Cảnh tượng ấy diễn ra trong các vườn thượng uyển của Néron cũng như tại Hội trường, nó dã man đến nỗi đã làm cho dân chúng xúc động và thêm bất mãn.

Trên đây là trang sử đầu tiên trong lịch sử các cuộc bách hại Giáo Hội đã trải qua từ 2.000 năm nay. Ở đâu có Giáo Hội, ở đó có bách hại. Thánh Gioan khi ghi lại đoạn Tin mừng hôm nay cũng nhìn thấy trước mắt cảnh tàn sát dã man mà các tín hữu tiên khởi đã trải qua dưới thời Néron. Cũng như các tín hữu tiên khởi, chúng ta được Giáo Hội cho lắng nghe chính những lời  loan báo của Chúa Giesu. Chính Chúa Giêsu đã bị bách hại cho đến chết, do đó tất cả những ai làm môn đệ Ngài cũng không thể không đi con đường ấy. Đó là một tất yếu dù sống trong hoàn cảnh hay xã hội nào, bị thế gian thù ghét là phần số của người Kitô hữu. Điều đó không nên làm cho người Kitô hữu phải ngạc nhiên, bởi vì cuộc sống của họ là một cuộc sống đi ngược dòng. Bị thế gian thù ghét không phải là điều bất thường đối với thân phận làm Kitô hữu cái bất thường trong thân phận Kitô hữu chính là cuộc sống dễ dãi, thỏa hiệp, chạy theo dòng thác của thế tục. 

Một sử gia khác của Đế quốc Rôma vào thế kỷ I là Plinus cũng phải ngạc nhiên không hiểu tại sao các Kitô hữu phải bị ghen ghét và bách hại. Trong một lá thư  thỉnh ý trình lên Hoàng đế Trajanus, với tư cách là toàn quyền Bithinia, ông đã viết: “Tâu bệ hạ, thần thấy có nhiệm vụ phải thỉnh ý bệ hạ, bởi vì vấn đề của các người Kitô hữu đang lan rộng: thần phải xử trí thế nào. Cho đến nay thần tưởng đã làm đúng khi tha bổng những người đã chối bỏ mình là Kitô hữu, nếu sau khi được xét xử, họ cầu khẩn với các thần minh, dâng hương và rượu trước ảnh của bệ hạ mà thần cho đặt vào giữa các thần minh, và nhất là phỉ báng ông Kitô. Không, thể cưỡng bách những người Kitô hữu đích thực làm một điều như thế. Qua những cuộc tra hỏi, sai lầm duy nhất của các Kitô hữu là tụ họp lại trong một ngày nào đó khi mặt trời vừa lên để ca hát chúc tụng ông Kitô như một Thiên Chúa. Trong những cuộc tụ họp như thế dường như họ thề quyết không làm điều ác, mà trái lại trở thành những công dân tốt, thanh liêm và đáng trọng nể. 

Quả là “cây muốn lặng mà gió chẳng đừng”. Chứng từ trên đây của Plinus cho thấy cho dẫu có quyết tâm sống như những công dân tốt, các Kitô hữu vẫn bị nghi ngờ và bị bách hại. Tinh trạng này dường như xảy ra trong bất cứ thời đại Và Xã hội nào. Lý do duy nhất để các Kitô hữu hiểu được tại sao họ bị bách hại chính là lời của Chúa Giêsu: “Nếu thế gian ghét các con, các con hãy biết rằng nó đã ghét Ta trước”. Đó là chìa khóa để chúng ta hiểu được vị thế của Giáo Hội trong thế gian, một thế gian được Thiên Chúa yêu thương đến nỗi đã ban Con Một Ngài, nhưng cũng là một thế gian đang bị sức mạnh của tăm tối lôi kéo. Sứ mệnh của Giáo Hội và của mỗi Kitô hữu là chống lại sức mạnh tăm tối ấy và đo đó bị ghen ghét, bách hại là điều không thể tránh khỏi.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta ý thức sâu sắc vê danh hiệu Kitô của chúng ta. Mang danh hiệu Kitô là tham dự vào mầu nhiệm Tử nạn và Thập giá của Chúa Kitô, nhưng chúng ta tin chắc rằng nhờ tham dự vào mầu nhiệm khổ nạn và Thập giá ấy mà chúng ta góp phần vào việc cứu rỗi và canh tân thế giới. Khổ đau mà các Kitô hữu đang phải gánh chịu vì Danh Chúa Giêsu là hạt giống trổ sinh những hoa trái của niềm tin.  

 

7. Số phận của người theo Chúa

Những ai đã một lần phải coi sóc trẻ em, nhất là những trẻ nam, đều phải công nhận rằng, trẻ em rất tinh nghịch. Có những điều các em nghịch mà người lớn chúng ta không lường trước được.

Một gia đình lao động nọ, vì muốn có thêm một chút ít tiền bạc để tiêu xài trong gia đình, nên người cha đã lên kế hoạch nuôi gà chuồng.

Sau khi đã huấn luyện cho mấy đứa con cách chăm sóc bầy gà, vợ chồng bác phu xích lô kia đi làm. Công việc chăm sóc bầy gà được giao cho các con. Những em này đã thực hiện tốt công việc này được hơn nửa tháng rồi.

Hôm đó, lúc xuống chuồng gà cho gà ăn, thằng lớn con bác phu xích lô nói với em nó rằng :

- Mày vào chuồng gà bắt ra đây cho tao một con đi.

Được anh sai vào bắt gà, thằng em rất đắc ý. Nó mau mắn mở cửa chuồng gà, ép mình lẻn vô trong, rồi đóng cửa ngay lại. Hắn lùa bầy gà chạy tán loạn. Sau một hồi quần thảo, hắn bắt được một con đem ra cho thằng anh, lúc đó đang cầm một hộp sơn đỏ đứng chờ ở ngoài.

Thế rồi hai đứa đằng con gà ra, lấy sơn đỏ bôi phết  sơn lên mình gà. Chỉ mấy phút sau, chú gà trắng vừa bắt từ chuồng ra đã trở thành một chú gà đỏ.

Thằng anh cầm chân con gà vừa được sơn đỏ, thả  lại vào chuồng rồi đóng của chuồng lại, xong ra ngoài đứng ngó.

Con gà được sơn đỏ vừa được thả vào chuồng đã bị những con gà khác trong bầy xô đến mổ tới tấp, làm cho nó không còn biết chống đỡ lối nào nữa. Trận đòn “Hội đồng” chú gà bị sơn đỏ, đã làm cho hai thằng con bác phu xích lô thích thú. Chúng cười như nắc nẻ.

Khi đã chán trò chơi tinh nghịch đó rồi, chúng bỏ đi chỗ khác. Chiều đến khi bác phu xích lô đi làm về, xuống chuồng gà, bác thấy có một con gà sơn đỏ nằm chết ngay đơ...

Tại sao những con gà khác đã tấn công con gà bị sơn đỏ như vậy? Thưa chỉ vì nó không giống những con khác.

Trong Tin Mừng hôm nay, chúa Giêsu cũng cho chúng ta biết về số phận của những người đi theo Chúa, đó là bị ghét bỏ. Lý do chỉ là vì những người đi theo Chúa đã được máu của Chúa Kitô nhuộm đỏ. Chính vì thế mà họ đã trở nên khác. 

Nhưng máu của Chúa  Kitô không nhuộm đỏ những người đi theo Ngài ở bên ngoài như lớp sơn đỏ của hai thằng bé con bác phu xích lô trong mẩu truyện trên kia, mà Máu đó đã biến đổi con người, biến đổi cách sống của những người theo Chúa.

Cuộc sống thánh thiện,liêm khiết của những người theo Chúa đã trở thành những lời tố cáo những người sống theo những ham muốn bất chính, sống trong tội lỗi. Chính vì thế mà những người theo Chúa đã bị ghét.

Bởi đó, là những người theo Chúa, chúng ta đừng buồn nản, đừng thất vọng khi bị thế gian ghét bỏ, mà trái lại, chúng ta phải vui mừng và cảm tạ Chúa, vì đó là dấu chỉ chứng tỏ chúng ta đã thuộc về Chúa, chứ không tộc về thế gian nữa.Thế gian chỉ yêu những gì thuộc về thế gian mà thôi,

Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy cầu xin Chúa nâng đỡ tất cả những anh chị em, những người đã tin Chúa mà đang bị thế gian ghét bỏ, loại trừ, xin cho họ luôn trung thành với Chúa và Giáo Hội. 

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm