Danh mục bài viết

Cập nhật 22/5/2019 - 3:59 - Lượt xem 2589

Thứ Năm tuần 5 Phục Sinh

"Các con hãy ở trong tình yêu của Thầy, để niềm vui của các con được trọn vẹn".

 

Tin Mừng: Ga 15, 9-11

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy. Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy. Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy, như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình thương của Người. các điều ấy, Thầy đã nói với anh em để niềm vui của Thầy ở trong anh em, và niềm vui của anh em được nên trọn vẹn.”

 

Suy niệm:

1. Niềm vui trọn vẹn - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Kitô giáo gắn liền với thánh giá. 
Kitô hữu suy tôn thánh giá, hôn kính thánh giá. 
Thánh giá không chỉ có mặt trong nhà thờ hay trên các đồ thánh, 
mà còn đi suốt hành trình cuộc đời của một tín hữu, 
từ giếng nước rửa tội đến khi ra nghĩa trang. 
Thánh giá nhắc cho ta về một cái chết khủng khiếp và bi đát, 
nhưng đời Kitô hữu lại không bao giờ là cuộc đời buồn. 
Ngược lại, niềm vui tươi tắn là nét đặc trưng của Kitô giáo. 
Trước khi bước vào cái chết, Đức Giêsu đã nói về niềm vui của mình: 
“Thầy đã nói với anh em những điều ấy, 
để niềm vui của Thầy ở trong anh em, 
và để niềm vui của anh em được trọn vẹn” (c. 11). 
Trong Tin Mừng Gioan ba lần Thầy Giêsu nói đến niềm vui trọn vẹn. 
“Con nói những điều này lúc còn ở thế gian 
để họ được hưởng niềm vui trọn vẹn của con” (Ga 17,13). 
Thầy Giêsu còn thúc giục các môn đệ hãy xin Cha nhân danh Thầy: 
“Cứ xin đi, anh em sẽ được, 
để niềm vui của anh em nên trọn vẹn” (Ga 16, 24). 
Rõ ràng Thầy Giêsu quan tâm đến niềm vui nơi tâm hồn người môn đệ. 
Niềm vui của họ bắt nguồn từ niềm vui sâu kín trong lòng Thầy. 
Thầy Giêsu tặng cho họ niềm vui của chính mình, 
và Ngài muốn niềm vui đó phải được trọn vẹn ngay từ đời này, 
bất chấp mọi đe dọa, bách hại, hiểm nguy, thống khổ. 
Nỗi buồn và khóc than của thập giá rồi sẽ đến, 
“nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui” (Ga 16, 20). 
Thầy Giêsu là người có niềm vui trong tâm hồn, 
vì Thầy luôn ở lại trong tình yêu của Chúa Cha, Đấng sai Thầy. 
Để được ở lại trong hạnh phúc của tình yêu ấy, 
Thầy đã một mực tuân giữ các lệnh truyền của Cha (c. 10b). 
Thầy Giêsu cũng mong các môn đệ giữ các lệnh truyền của Thầy, 
để họ được ở lại trong tình yêu của Thầy (c. 10a). 
Vì lệnh truyền của Thầy Giêsu là lệnh truyền Thầy nhận từ Cha, 
nên ai giữ lệnh Thầy truyền 
cũng được hạnh phúc ở lại trong tình yêu của Cha và Con. 
Con người hôm nay khao khát một niềm vui trọn vẹn. 
Và con người tưởng mình có thể tìm được 
bằng việc thỏa mãn những đòi hỏi ích kỷ của mình. 
Nhưng tiếc thay khoái lạc vô độ chỉ đem lại sự buồn chán và nô lệ. 
Chỉ tình yêu biết trao đi mới đem lại niềm vui chân thật và lâu bền. 
Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy Giêsu! 
Hãy tuân giữ các lệnh truyền của Thầy! 
Lệnh truyền lớn nhất là yêu thương như Thầy đã yêu. 
Rồi chúng ta sẽ nếm được thứ niềm vui khôn tả của thiên quốc 
ngay trong cuộc sống đầy nước mắt ở đời này. 

Lạy Chúa Giêsu, 
các sách Tin Mừng chẳng khi nào nói Chúa cười, 
nhưng chúng con tin Chúa vẫn cười 
khi thấy các trẻ em quấn quýt bên Chúa. 
Chúa vẫn cười khi hồn nhiên ăn uống với các tội nhân. 
Chúa đã cố giấu nụ cười trước hai môn đệ Emmau 
khi Chúa giả vờ muốn đi xa hơn nữa. 
Nụ cười của Chúa đi đôi với Tin Mừng Chúa giảng. 
Nụ cười ấy hòa với niềm vui 
của người được lành bệnh. 
Lạy Chúa Giêsu, 
có những niềm vui 
Chúa muốn trao cho chúng con hôm nay, 
có sự bình an sâu lắng Chúa muốn để lại. 
Xin dạy chúng con biết tươi cười, 
cả khi cuộc đời chẳng mỉm cười với chúng con. 
Xin cho chúng con biết mến yêu cuộc sống, 
dù không phải tất cả đều màu hồng. 
Chúng con luôn có lý do để lo âu và chán nản, 
nhưng xin đừng để nụ cười tắt trên môi chúng con. 
Ước gì chúng con cảm thấy hạnh phúc, 
vì biết mình được Thiên Chúa yêu thương 
và được sai đi thông truyền tình thương ấy. Amen. 

 

2. Niềm vui được trọn vẹn

Chúng ta tiếp tục những tâm sự của Chúa Giêsu trao gửi cho chúng ta sau khi đã cùng nhau suy nghĩ về hình ảnh cây nho và cành nho mà Ngài đã dùng để kêu gọi chúng ta gắn bó với Ngài nơi Tin Mừng hôm qua. Hôm nay cũng vậy, Chúa Giêsu muốn chúng ta noi gương Ngài như Ngài đã giữ luật truyền của Chúa Cha và ở lại trong Chúa Cha, thì chúng ta cũng hãy giữ luật truyền của Ngài để được ở trong Ngài. Chính vì được ở trong nhau như thế đã làm nên niềm vui và niềm vui của chúng ta được trọn vẹn vì tất cả chúng ta đều có Thiên Chúa ở với mình. Thiên Chúa có niềm vui hoàn hảo, niềm vui viên mãn, niềm vui tràn đầy cho tất cả những ai yêu mến và ở trong Ngài.

Những lời của Chúa Giêsu mời gọi các đồ đệ hãy suy nghĩ nghiêm chỉnh về thái độ sống của mình. Mỗi đồ đệ Chúa đã được chọn, được huấn luyện sống tình thương theo mẫu gương của Chúa. Từ thế hệ này sang thế hệ khác, lời Chúa luôn mời gọi, khuyến khích, và ân sủng không thiếu cho những ai cầu xin để được nâng đỡ.

Lạy Chúa, xin thương giúp mỗi người chúng con chừa bỏ khuyết điểm của mình. Xin cho chúng con mỗi ngày một sống tình yêu thương của Chúa nhiều hơn. Xin thương ban cho toàn thể Giáo Hội Chúa ơn hiệp nhất và bình an.

 

3. Ở lại trong tình yêu của Thầy

Kinh thánh nói rằng: “Từ muôn thuở Thiên Chúa đã yêu con” (Gr 31,3)

Thiên Chúa yêu con từ khi con chưa có tuổi,

Từ khi chưa có rong ruổi sao trời !

Thiên Chúa yêu con và tạo dựng con từ hư vô “trở nên giống hình ảnh của Chúa. Thiên Chúa đã dựng nên bằng bùn đất, thở hơi vào mặt và ban cho con một linh hồn sống” (Stk 2,8). Nếu xét về sự hiện hữu thì con người chẳng hơn gì sự có mặt của muôn muôn tinh đẩu của những thái dương hệ bao la này. Chúng ta biết đó, một ngày kia khi mà vũ trụ trở về hư không như lời Thánh kinh chép: “Trong những ngày ấy, mặt rời mất sáng, mặt trăng tối om, các tinh tú sa xuống, mọi tầng trời rung chuyển... trời đất này qua đi” (Mc 13,4-25).

Trong khi mọi sự qua đi thì chính con người tồn tại mãi mãi, tồn tại cả xác lẫn hồn. Lời thánh vịnh phả băn khoan tự hỏi “con người là chi mà Thiên Chúa phải nhớ tới, con người là gì mà Chúa phải lưu tâm ?” Rồi ngay khi con người phạm tội, Thiên Chúa cũng cứ một mực yêu thương, Ngài đã gửi người con độc nhất của Người xuống thế làm giá cứu chuộc (Gio 3,16). Chính người con ấy đã chết để minh chứng tình yêu Thiên Chúa đối với con người. Còn tình yêu nào cao quí hơn được nữa không ?” (Gio 15,13).

Ở trần gian này, còn thứ tình yêu nào vượt hơn được tình yêu cha mẹ đối với con cái ? Thế mà Thiên Chúa quả quyết: “dù cha mẹ bỏ con rồi, vẫn còn đó Đức Chúa Trời đỡ nâng” (Tv 29). Thiên Chúa phán qua tiên tri Isai rằng: “há có người mẹ nào quên cho con thơ mình bú mớm ư... dù có đi nữa thì Ta đây vẫn không hề quên ngươi”  (Is 49). Thiên Chúa đã diễn tả tình yêu của Ngài trong dụ ngôn đứa con hoang đàng (Lc 15,11-32), con chiên lạc (Lc 15,1-7), cây nho, cành nho (Gio 15,1-8)...

Đôi khi chúng ta nghĩ ngợi, bảo rằng: “Thiên Chúa mà có tình yêu ư... ?” Sở dĩ ta hỏi như vậy là chúng ta hay nghĩ đến tai bay vạ gió, lụt lội, hạn hán, mất mùa, động vật, sóng thần. người ta cũng gặp kiểu than vãn:

Ngồi buồn mà trách ông Xanh

Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười.

Hay

Trẻ Tạo hóa đành hanh qua ngán

Chết đuối người trên cạn mà chơi.

Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen...

Thật ra một người thương ta mà ta cho là ghét ta, thì hết còn thông cảm đối thoại gì nữa.

Hồi còn nhỏ nứt mắt, chúng ta cứ bị cha mẹ bắt đi học, đi ngủ sớm, về tới nhà lúc nào cũng thấy cha mẹ nghiêm nghị như một ông Địa chỉ muốn giáng phạt hành hạ... Nhưng rồi khi lớn lên chúng ta mới hiểu sở dĩ cha mẹ đối xử với chúng ta như vậy là để rèn luyện chúng ta. Mối liên hệ của chúng ta đối với Thiên Chúa cũng tương tự phần nào như giữa cha mẹ và con cái: yêu cho roi cho vọt...

Nếu chúng ta đếm những những ngày gian khổ ông Trời gửi đến thì tại sao lại không đếm những ngày hạnh phúc chúng ta đã được hưởng ? Nếu chúng ta nghĩ đến Ngài như một Vị Thiên Chúa muốn gây trở ngại khó khăn khổ sở thì chúng ta sẽ không đến gặp được Ngài. ngược lại nếu chúng ta nhận ra Ngài là tình yêu chỉ muốn mang phúc lợi cho chúng ta thì chúng ta sẽ dễ dàng đối thoại với Ngài. Tác giả một bài ca kia đã viết “dù anh lấy bầu trời làm giấy, lấy nước biển làm mực, đốn cây trên rừng làm bút và con người trên thế giới này trải qua mọi thời đại là người viết, thì cũng không bao giờ diễn tả hết tình yêu Thiên Chúa”. đây là một kiểu nói có khoa đại nhưng không phải là không đúng sự thạuc.

Khi chúng ta nói tới tình yêu thương, chúng ta chỉ hạn hẹp trong tình yêu nam nữ, tình yêu cha mẹ, bạn bè đồng chí. Nhưng có bao gờ chúng ta đề cập tới tình yêu giữa hai kẻ thù ? Tình yêu giữa chúng ta và Thiên Chúa là thứ tình yêu cao vời đó. Kinh thánh dạy rằng: “Họa lắm mới có kẻ chết vì một nghĩa. May ra mới có chết vì người lành. Nhưng Thiên Chúa đã bày tỏ tình yêu cho chúng ta ngay khi chúng ta là tội nhân phản bội Ngài”. Nếu ở đời này có ai chết hy sinh thì cũng chết vì người lành... chứ ai lại hy sinh cho kẻ thù mình. nhưng Chúa Giêsu đã làm khác... Đó là tình yêu khôn ví của Thiên Chúa.

 

4. Hãy tươi cười lên : Thiên Chúa yêu thương bạn

Lời Chúa Giêsu là một mặc khải đem đến niềm vui cho chúng ta. Thầy nói với anh em điều ấy để cho niềm vui của Thầy ở trong anh em, và niềm vui anh em được tràn đầy”. Ngược lại, thường thường - mặc khải cho thấy rằng chúng ta là bạn htĩu Chúa, rằng chúng ta được Thiên Chúa yêu thương, mặc khải ấy không làm cho chúng ta hạnh phúc. Phúc âm phải giống như một lá thư được viết như sau: “Hãy tươi cười lên, Thiên Chúa yêu thương bạn”, một lá thư ngắn được gởi đến chúng ta khi chúng ta nóng giận hoặc mệt mỏi. 

Điều này làm chúng ta mỉm cười... một nụ cười mỉa mai, ngây ngô, vô tác dụng. Tình yêu mà Thiên Chúa dành cho chúng ta thì vô tác dụng, không hiện thực, giống như loại tình yêu trong tiểu thuyết rẻ tiền.

Chúng ta bị ngăn cản không hiểu được chất hiện thực của tình yêu mà Thiên Chúa dành cho chúng ta bởi vì chúng ta không cảm thấy Người liên đới với chúng ta trong những cuộc mạo hiểm, những nhọc nhằn, những bực dọc của mình. Một người Mỹ ở Los Angeles hay một người Pháp tại Paris yêu thương tôi, thì có ích gì đâu? Tình yêu ấy xa vời quá: nó trở thành vô nghĩa. Tình yêu đó chẳng ích lợi gì cả.

Nếu ta hiểu rõ, thì tình yêu Thiên Chúa, tình yêu mà Chúa Cha dành cho ta, có thể trở nên một nguồn vui, bởi lẽ tình yêu ấy, hoặc tình bác ái ấy, được thể hiện như một lời cam kết của Thiên Chúa rằng Người sẽ hướng dẫn chúng ta đến sự hoàn thiện của bản tính nhân loại mình, đến sự thành công tuyệt đỉnh, đến sự viên mãn của mình. 

Khi chúng ta xem trọng mặc khải cho thấy rằng chúng ta là bạn hữu của Thiên Chúa và tình thân mà Thiên Chúa dành cho ta là một lời mời gọi, một sự chờ mong của Người để chúng ta khá hơn, một hy vọng rằng chúng ta tốt lành hơn và hạnh phúc hơn trong tương lai, bấy giờ chúng ta sẽ muốn trung thành với tình yêu ấy.

Cũng vào lúc bấy giờ, những người hâm hẩm và đa nghi sẽ không còn mỉm cười khi có người loan báo rằng Thiên Chúa yêu thương họ: tình yêu ấy sẽ được hiểu nhưlàmột sức năng động và một sự dấn thân của Thiên Chúa đối với con người hầu giúp họ tiến gần đến cùng đích niềm hy vọng của mình.  

 

5. Hãy sống tình yêu

Tình yêu không chỉ là trạng thái cảm tính mà còn là chất xúc tác rinh yêu chân thật sẽ tô điểm cho cuộc đời và thế giới được tươi đẹp. Do đó, trước khi từ giã các môn đệ, Chúa Giêsu đã không nói gì khác hơn là hãy sống tình yêu, như được trình thuật trong Tin mừng hôm nay.

Chúa Giêsu căn dặn các môn đệ: Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy . Lưu lại trong tình yêu con người sẽ được tình yêu tắm gội và biến đổi. Nhưng muốn ở lại trong tình yêu, con người phải tuân giữ lệnh truyền yêu thương của Ngài, một tình yêu hướng về người khác và trao ban điều tốt lành cho người khác. Vì yêu thương Thiên Chúa đã thông ban sự tốt lành cho các thụ tạo của Ngài, Ngài đã cho con người được chung hường tình yêu của Người.

Một tình yêu đích thực phải là một tình yêu quên mình để sẵn sàng thi hành ý muốn của người mình yêu. Hãy ở lại trong tình yêu bầng cách tuân giữ các lệnh truyền của Chúa. Hãy ở lại trong tình yêu, vi tình yêu sẽ làm cho cuộc đời có ý nghĩa và đem lại bình an cho tâm hồn.

Ước gì lời Chúa hôm nay đưa chúng ta vào sâu hơn trong tình yêu của Chúa, và giúp chúng la biết yêu thương người khác bằrg tình yêu vô vị lợi.

 

6. Vui vì được yêu thương

Ai trong chúng ta cũng đã được chứng kiến những cuộc chia tay giữa người thân, cảm động biết chừng nào. Hôm nay khi sắp chia tay với các môn đệ thân yêu, Chúa Giêsu cũng đã nói những lời yêu thương và dặn dò: như Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến các Con như vậy. Như nghĩa là cùng một tình yêu mãnh liệt và vô cùng như vậy.

Lời nói yêu thương đó hôm nay Chúa Giêsu cũng đang lặp lại với mỗi một chúng ta, nhất là khi ta rước lấy Người trong Bí Tích Thánh Thể. Một thánh Phanxicô đã cảm nghiệm được tình yêu vô bờ bến đó nên thánh nhân thường vừa khóc vừa than: Ôi Tình Yêu không được yêu lại.

Thiên Chúa đã yêu thương con người nên đã tạo dựng nên tất cả cho con người; đã dựng nên con người giống hình ảnh Chúa để yêu thương con người. Cũng vì tình thương đó mà trong lịch sử cứu độ, Thiên Chúa đã sai Con của người xuống trần gian: Thiên Chúa đã yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người cho thế gian. Để Con Một Người biến chúng ta thành con cái Chúa, được Thiên Chúa yêu thương như Ngài đã yêu thương chính Con Một ngài. Và Chúa Giêsu cũng vì yêu thương ta nên đã phó mạng sống mình vì ta: có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của kẻ đã phó mạng sống mình vì người mình yêu. 

Và trong bầu khí chia tay, Chúa Giêsu dặn các môn đệ thân yêu của người: Nếu anh em giữ giới răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy. Trong bữa Tiệc Ly, Chúa cũng đã nói: Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Như vậy ta hiểu được: giữ giới răn của Chúa đây là sống giới Luật yêu thương với nhau.

Nhưng khi nhìn vào tình hình thế giới hôm nay, nhìn đến sự cách biệt giàu nghèo trên hành tinh nầy, nhìn đến hàng triệu người đang chết đói, hàng triệu phụ nữ và trẻ em đang đang bị bán rẻ cho các đam mê con người, hay làm mồi cho chiến tranh, chúng ta thấy lời mời gọi của Chúa chưa được mấy ai nghe theo. Rồi khi nhìn đến chính mình cũng thế: những xích mích, thành kiến trong các cộng đoàn, những chia rẽ trong các gia đình, những ích kỷ của mỗi người chúng ta, chúng ta cũng cảm thấy buồn và thú nhận rằng, chính những người kitô hữu cũng chưa mấy ai nghe theo lời mời gọi của Chúc hôm nay.

Nếu con cháu không giữ lời trối trăng của người cha người mẹ quá cố thì đó là những đứa con bất hiếu. Những lời trối trăng của Chúa hôm nay đã có âm hưởng nào trên cuộc sống của mỗi người chúng ta chưa? Một câu hỏi làm cho mỗi người chúng ta không mấy an tâm.

 

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm