Danh mục bài viết

Cập nhật 21/5/2019 - 3:58 - Lượt xem 2984

Thứ Tư tuần 5 Phục Sinh

"Ai ở trong Thầy, và Thầy ở trong người ấy, kẻ ấy sẽ sinh nhiều trái".

 

Tin Mừng: Ga 15, 1-8

Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Thầy là cây nho thật, và Cha Thầy là người trồng nho. Cành nào gắn liền với Thầy mà không sinh hoa trái, thì Người chặt đi; còn cành nào sinh hoa trái, thì Người cắt tỉa cho nó sinh nhiều hoa trái hơn. Anh em được thanh sạch rồi nhờ lời Thầy đã nói với anh em. Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em. Cũng như cành nho không thể tự mình sinh hoa trái, nếu không gắn liền với cây nho, anh em cũng thế, nếu không ở lại trong Thầy. Thầy là cây nho, anh em là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được. Ai không ở lại trong Thầy, thì bị quăng ra ngoài như cành nho và sẽ khô héo. Người ta nhặt lấy, quăng vào lửa cho nó cháy đi. Nếu anh em ở lại trong Thầy và lời Thầy ở lại trong anh em, thì muốn gì, anh em cứ xin, anh em sẽ được như ý. Điều làm Chúa Cha được tôn vinh là: Anh em sinh nhiều hoa trái và trở thành môn đệ của Thầy.”

 

Suy niệm:

1. Thầy là cây nho - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Cây nho là một cây quen thuộc trên đất Palestin. 
Người ta trồng nho để ăn trái hay làm rượu. 
Đức Giêsu đã từng thấy những cây nho với những cành nho trĩu quả. 
Ngài muốn dùng hình ảnh này để nói lên tương quan giữa Ngài với môn đệ. 
“Thầy là cây nho, anh em là cành” (c. 5). 
Cành sống được, sinh trái được, là nhờ còn gắn liền với cây. 
Dòng nhựa nguyên từ cây sẽ nuôi sống cành. 
Như cành không tự mình sinh trái được (c. 4), 
người môn đệ cũng chẳng làm gì được nếu không gắn bó với Thầy (c. 5). 
Có một lối nói đặc biệt để diễn tả sự gắn bó này: ở lại trong. 
Cụm từ này được nhắc lại sáu lần như một điệp khúc (cc. 4-7). 
“Anh em hãy ở lại trong Thầy”: một lời kêu mời tha thiết của trái tim. 
Thầy Giêsu như xin các môn đệ đừng quay lưng trước tình yêu, 
vì tình yêu cần được đáp trả mới nên trọn vẹn. 
“Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em” (c. 4). 
Cành nho không có tự do để chọn ở lại hay không ở lại. 
Chỉ con người mới có thể tự nguyện ở lại hay cố tình từ chối. 
Nhưng ở lại trong Thầy cũng có nhiều cấp độ. 
Chắc chúng ta đã ở lại trong Chúa Giêsu phục sinh đến một mức nào đó. 
Và cây đời của chúng ta đã sinh hoa trái ít nhiều. 
Nhưng chúng ta vẫn cần ở lại hơn để có trái nhiều hơn. 
Càng ở lại sâu, càng có trái nhiều, trái ngon, trái tồn tại mãi (cc. 5.8.16). 
Trái tỷ lệ thuận với việc chúng ta ở lại trong Chúa. 
Nét đặc sắc làm nên đời người Kitô hữu chính là chuyện của cây và cành. 
Cây và cành cùng sẻ chia một dòng nhựa sống. 
Kitô hữu không chỉ sống với Giêsu, sống như Giêsu, sống cho Giêsu, 
mà còn sống trong Giêsu, sống sự sống của Chúa Giêsu phục sinh. 
Chưa sống trong Giêsu, chưa thực sự là Kitô hữu. 
Chúng ta cũng không quên vai trò của Thiên Chúa Cha người trồng nho. 
Cây nho Giêsu được Cha vun trồng chăm bón. 
Các cành nho không sinh trái thì bị Cha chặt đi. 
Các cành đã sinh trái thì được Cha cắt tỉa để sinh trái hơn (c. 2). 
Cha cắt tỉa không vì độc ác, nhưng vì yêu, vì muốn điều tốt hơn cho cành nho. 
Chữ hơn giúp chúng ta hiểu được những cắt tỉa đau đớn trong đời mình. 
Có thể nói chính Đức Giêsu cũng đã được Cha cắt tỉa 
qua khổ đau, nhục nhã và cái chết kinh hoàng. 
Không phải vì Ngài chưa thanh sạch, nhưng để Ngài giống và gần ta hơn. 
“Điều làm Cha được tôn vinh là anh em sinh trái nhiều” (c. 8). 
Vinh quang của Cha không nghịch với sự triển nở thật sự của con người. 
Sự èo uột, cằn cỗi của chúng ta mới là nỗi nhục cho Thiên Chúa. 
Hãy sinh trái nhiều nhờ chấp nhận những cắt tỉa của Cha qua lời của Giêsu. 

Xin ở lại với con, lạy Chúa, 
vì con cần có Chúa hiện diện 
để con khỏi quên Chúa. 
Chúa thấy con dễ bỏ Chúa biết chừng nào. 
Xin ở lại với con, lạy Chúa, 
vì con yếu đuối, 
con cần Chúa đỡ nâng để con khỏi ngã quỵ. 
Không có Chúa, 
con đâu còn nồng nhiệt hăng say. 
Xin ở lại với con, lạy Chúa, 
vì trời đã xế chiều và ngày sắp tàn, 
cuộc đời qua đi, vĩnh cửu gần đến. 
Con cần được thêm sức mạnh 
để khỏi ngừng lại dọc đường. 
Xin ở lại với con, lạy Chúa, 
vì con cần Chúa trong đêm tối cuộc đời. 
Con không dám xin những ơn siêu phàm, 
chỉ xin ơn được Ngài hiện diện. 
Xin ở lại với con 
vì con chỉ tìm Chúa, yêu Chúa 
và không đòi phần thưởng nào khác 
ngoài việc được yêu Chúa hơn. Amen. (Cha Piô) 

 

2. Sự kết hiệp thâm sâu

Nền văn minh kỹ thuật làm phát sinh nơi con người một não trạng kiện toàn duy vật. Người ta đánh giá con người với những tiêu chuẩn của sự sản xuất và hiệu năng. Con người được nhìn qua lăng kính của những sản xuất và chiếm hữu vật chất, như đồng lương, cái nhà, chiếc xe. Não trạng ấy không chừng áp dụng vào việc đánh giá sự sống còn của xã hội. Hình ảnh của những cành nho phải sinh trái trong Tin Mừng hôm nay phải chăng không củng cố cho cái nhìn ấy. Phải chăng một Giáo Hội có sức sống không là một giáo hội có nhiều tín hữu, có nhiều cơ sở vật chất, có nhiều hội dòng, có nhiều phong trào, có nhiều hoạt động và nhất là có nhiều quan hệ tốt với thế quyền.

Thật ra, người ta không thể đánh giá về sự sống bằng số lượng. Những con số không thể nói hết về một thực tại vô cùng thâm sâu về huyền nhiệm và sự sống, nhất là sự sống của Giáo Hội. Người ta không thể đo lường sự sống của Giáo Hội bằng hiệu năng và những con số. Trong Giáo Hội, không ai có thể đi tìm hiệu năng bằng những phương pháp và các phương tiện riêng của mình. Ðể trở nên phong phú trong Giáo Hội, cần phải chấp nhận hai điều kiện được chính Chúa Giêsu đưa ra: một là ở lại trong Ngài, hai là chịu cắt tỉa. Ở lại trong Ngài, với kiểu nói này, Chúa Giêsu muốn nói đến sự kết hiệp thâm sâu giữa Ngài và Giáo Hội.

Nếu Giáo Hội tìm cách thay thế sự kết hiệp thâm sâu này bằng những cố gắng liên kết với quyền bính thế trần, Giáo Hội có thể có một chỗ đứng thế giá trong trần thế, Giáo Hội có thể mua được nhiều đặc ân đặc quyền hay bất cứ một dễ dãi nào mà thế quyền có thể ban tặng. Nhưng một khi đã sống bên ngoài sự sống của Chúa Giêsu, Giáo Hội chỉ còn là những cành nho khô héo. Những thành quả đạt được bằng sự liên kết, thỏa hiệp với quyền bính sẽ chỉ là những trái trăng héo úa, nếu ở lại trong Chúa Giêsu, Giáo Hội cũng phải chấp nhận bị cắt tỉa. Sức sống và sự phong phú đích thực của Giáo Hội lúc đó sẽ không phải là những con số của những gì có thể đếm được mà chính là những mất mát, thử thách, bách hại, những chướng ngại thập giá. Sức sống của Giáo Hội được thể hiện trước tiên qua những cắt tỉa ấy.

Thánh Phaolô là hiện thân của một sức sống như thế, Ngài đã phải chịu cắt tỉa ngay trong cộng đoàn Giêrusalem. Ngài bị cô lập và nhìn với con mắt nghi ngờ. Ngài bị xem như một con người nguy hiểm gieo rắc những tư tưởng đe dọa những giá trị được củng cố, đảo lộn những cái khoen đã cắm rễ sâu, phá hoại sự an toàn có sẵn. Suốt một cuộc đời ra đi không ngừng, thánh nhân là đối tượng của không biết bao nhiêu bách hại, nhưng Ngài không sống theo luận lý của con người. Thập giá là một hiếu kỳ đối với người Do Thái và là một điều ngu xuẩn đối với người Hy Lạp, nhưng với ngài, nó sẽ là khôn ngoan và sức mạnh của Thiên Chúa. Với ngài, người chỉ biết có một Chúa Kitô chịu đóng đinh, "sống" là chính Chúa Kitô. Mất mát, khổ đau, thử thách, thập giá là chìa khóa để đọc được ý nghĩa và sự phong phú đích thực của Giáo Hội, nó cũng là chìa khóa để nhìn vào những bách hại và thử thách mà một số tín hữu Kitô đang phải trải qua trong cuộc sống của mình.

Nguyện xin Chúa Kitô Phục Sinh nâng đỡ các tín hữu Kitô để họ trở thành đuốc sáng cho mọi người trong giai đoạn hiện nay.

 

3. Thầy là cây nho, các con là cành

Dân Do thái sống nghề trồng nho như kiểu chúng ta trồng lúa, trồng rau. Có lẽ không công việc trồng tỉa nào đòi hỏi sự chuyên cần, tài khéo léo như việc trồng nho. Dân Do thái đã sớm biết thưởng nếm hoa màu, biết chú tâm vào công việc đầy hứa hẹn và biết phải cậy trông hoàn toàn vào lòng quảng đại của Thiên Chúa. Cây nho đối với họ là một thứ cây quí như chứa đựng một cái gì mầu nhiệm. Cây nho có hai loại, một loại thấp gần một mét, một loại leo giàn như bí bầu của chúng ta. Gỗ cây nho không giúp ích gì (Êgiek. 15,2-5), nhưng trái nho lại được sách Quan án nói là “làm vui lòng thần minh và loài người” (9,13). Vậy nếu cây nho mà hoa trái là niềm vui của Thiên Chúa, cây nho cho chúng ta những ý nghĩa sau đây:

1. Cây nho phải được trồng cấy miền nhiệt đới, khí nóng và không khí khô ráo, không được ẩm thấp. Người trồng nho phải lo chăm bón, cắt, tỉa mới sai trái được. Đó là hình ảnh của người theo Chúa. Từ ngàn xưa Thiên Chúa Cha đã quan phòng cho chúng ta tất cả rồi. Nói được là Thiên Chúa đã ươm trồng chúng ta trong một khoảng thời gian nào đó. Cho nên đừng có phàn nàn rằng mình “sinh lầm thế kỷ”. Thiên Chúa đã để chúng ta vào một quê hương, một thôn ấp nào đó là muốn chúng ta như một cây nho hút lấy khí đất, khí trời ở chỗ đó để sinh hoa trái cho Ngài. Chắc chắn Thiên Chúa Cha đã tưới bón chúng ta bằng ơn lộc, bằng bí tích. Và nếu cần, Ngài cũng phải tỉa cành tỉa lá chúng ta bằng những biến cố, bệnh tật, trái ý, thất bại, thử thách vật chất, tinh thần. Để được một chất rượu tinh khiết thơm nồng, cây nho phải chịu sương nắng giãi dầu, chịu tỉa cắt xót xa và quả nho phải đem vào máy ép cho dập nát đi. Đó là hình ảnh của con đường Từ bỏ theo Phúc âm. Hạt giống tự nó phải mục nát mới đem lại hoa trái (Gio 12,24).

2. Cành liền cây. Cây phải có cành mới ra cây và mới đẹp. Nếu cây không cành thì trơ trụi cô độc, lấy gì che thân, “cái dù che cái cán”  cơ mà. Cây có cành, nghĩa là cây cần cành để mang lá mang hoa trái và bóng mát. Chúa Giêsu thật sự cần tới con người cộng tác đem ơn cứu rỗi cho nhân loại. Chúa đã dùng những hình ảnh khác nhau để nói lên ý nghĩa cộng tác đó. Hình ảnh Simeon nơi đàng thập giá thứ V -  Chúa dùng 5 chiếc bánh và 2 con cá – Chúa cần 6 vò nước lã ở Cana (Gio 2,1). Đó là cây cần tới cành. Chúa cần chúng ta truyền lời Chúa, các bí tích.

Nhưng căn bản vẫn là cành cần có cây, ngày nào cành lìa thân cây thì cây đau xót và cành đó chết khô. Cành cần cây vì sức sống, nhựa sống là bởi thân cây. Cành cần cây như bào thai cần mẹ. Chúa Giêsu quả quyết: “Không có ta, các con chẳng làm được gì” (Gio 15,5). Chúng ta nhớ mình là những đầy tớ vô dụng trước Thiên Chúa. Chúng ta phải làm việc bổn phận, thế thôi (Lc 17,10). Thánh Phaolô có một câu nói tương tự: “chúng tôi chỉ là tôi tớ. Tôi trồng, Appolô tưới, nhưng Thiên Chúa mới làm cho mọc lên”. Chúng ta chỉ là người cộng tác  (1C 3,5-9) mà thôi. Chúng ta nhớ lấy, ngày nào cành lìa cây là hỏng hết. Anh chị em có thấy cành lìa cây mà còn sống đâu ! Có bóng điện nào mà cúp dòng điện lại vẫn sáng ! Ngày nào cành liền cây là còn vẻ xinh tươi, còn mang lại lợi ích. Ngày nào cành lìa cây, thì người ta đem đốt đi chớ không để làm gì được.

3. Các con là cành (c.5). Là cành chứ không là rễ phụ, cũng không là ngọn hay lá, nhưng là cành. Cành bao giờ cũng liền trực tiếp với thân cây, trực tiếp nhận sức sống từ thân. Chúa Giêsu gọi chúng ta là bạn hữu. Thánh Phaolô nhắc nhở chúng ta là chi thể khác nhau của một thân thể. Cũng như là cành khác nhau của một cây nho (Eph 5,23-30). Chúng ta có những đặc sủng khác nhau nhưng cùng một Thánh Thần, cùng một Thiên Chúa làm mọi sự nơi mọi người (1C 12,4-5). Mõi gia đình là một cây nho, một vườn nho của Thiên Chúa.

 

4. Được kêu gọi để trổ sinh

Phúng dụ về cây nho là một phần Diễn từ sau buổi Tiệc Ly, lúc mà Phúc âm gom lại tất cả mọi điều Chúa Giêsu cần nói, trước khi rời xa thân hữu mình  hoặc là qua cái chết trên Núi Sọ, hoặc là qua việc Thăng Thiên. Thật là đúng lúc để nhấn mạnh rằng sự sống phục sinh của Ngài là một sự sống để thông truyền, như nhựa cây chuyển từ thân đến cành, một sự sống nhằm làm trổ sinh hoa quả. Điều kiện cần thiết là  “ở lại trong Ngài”; xin đừng hiểu rằng ở như trong một nơi trú ẩn, một nơi riêng biệt cho an toàn, nhưng đấy là một khả năng để lớn lên. Những cành cây không chịu vươn ra, không đáp lại lời thôi thúc của nhựa cây thì mới có nguy cơ chết đi. Cuộc đấu tranh sinh tồn chỉ nguy hiểm đối với những cành cây tự ý tách mình ra khói thân - điều mà ta gọi là tội lỗi.

Ngày nào nhựa cây còn luân chuyển, thì không dễ gì chết được. Trong thời đại đa nguyên này, ta thường xuyên vấp phạm; ta dễ dàng xem người lân cận là hâm hẩm, là lạc đạo hoặc bất trung. Hễ hai giáo xứ cử hành phụng vụ cách khác nhau, hễ một linh mục diễn đạt thoải mái hơn so với những công thức cổ xưa, hễ giáo dân phản đối về cơ chế, thế là nổi lên những lời phê phán chua chát và bi quan, làm như thể Giáo hội “sắp tàn rồi”  .

Không, Giáo hội vẫn tiếp tục con đường của mình qua một thế giới và một thời đại khó khăn, như một cành nho leo uốn theo viền của một ngôi nhà và bộc lộ những đường nét qua những lá xanh. Đức tin không phải là một cái gì để gìn giữ nhự một thứ trái cây đông lạnh; và nếu đức tin sống được, ấy là qua giá trả của những người đấu tranh để giữ mình kết hiệp yới Chúa Kitô. “Ở trong Ngài” vì Phúc âm, không phải là lẩn trốn, giam mình, ẩn núp ; ấy là thể hiện sự sống mà chính Ngài đã thông truyền, bằng cách trổ sinh hoa quả, thật nhiều quả. Những cành bị nguy cơ ném vào lửa là những cành sợ phải đi lên, phải leo lên...

Cây nho đưa chúng ta đến trước chén rượu mà linh mục dâng trên bàn thờ. Tôi từng biết nhiều người cam phận với nước lã thay vì phải trồng, tỉa, hái, ép, cất và đợi cho rượu đạt chất lượng.. Tuy nhiên, thứ rượu lễ này, con người ngày nay cần đến biết bao ! Đâu rồi những Kitô hữu sẵn sàng phiêu lưu, làm việc, liều mình  ? Chúng ta đến quanh bàn thờ để uống rượu một cách ích kỷ hay để nhận lấy nhựa sống sẽ làm cho Nước Chúa lớn lên ?

 

5. Sinh hoa trái thiêng liêng

Chúa Giêsu dùng hình ảnh cây nho quen thuộc với người Do thái để giáo huấn các môn đệ về việc sinh hoa trái thiêng liêng.

Trong Cựu ước, cây nho vốn được xem là biểu tượng của dân riêng. Nhưng như các tiên tri đã nhiều lần lên tiếng tốcáo: Thay vì sản xuất rượu ngon, cây nho Israel chỉ mang lại thứ rượu đắng của bất trung và phản bội. Tiếp tục truyền thống tiên tri, Chúa Giêsu cũng lấy lại hình ảnh cây nho. Nhưng ở đây, Ngài mời gọi các môn đệ, cộng đoàn dân riêng mới, hãysống kết hợp mật thiết với Ngài, như cành nho gắn liền vớicây nho, để trổ sinh nhiều hoa trái; đồng thời Ngài cũng mặc khải công việc chăm sóc cắt tỉa cành nho, mà Thiên Chúa thực hiện nơi mỗi người để trổ sinh nhiều hoa trái hơn.

Như thế, chúng ta có thể thấy hai chiều kích căn bản của đời sống Kitô hữu, đó là yêu thương kết hợp với Chúa và được Chúa kiện toàn đổi mới và gia tăng sức sống thêm mãi. Thiên Chúa yêu thương các môn đệ của Ngài, Ngài chăm sóc cắt tỉa để các môn đệ được kiện toàn và trổ sinh những hoa trái tốt đẹp  Thầy là cây nho, các con là cành. .Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái,vì không có Thầy, các con chẳng làm được gì. . . .Điều làm Chúa Cha được tôn vinh là các con sinh nhiều hoa trái và trở thành môn đệ của Thầy .

Giáo hội Israel mới chính là cây nho của Chúa. Nhưng chỉ lãnh nhận phép rửa hoặc chỉ ở trong Giáo hội mà thôi chưa đủ, còn phải thể hiện đức tin và dời sống đc  bằng những hành vi cụ thể. Muốn không là những cành nho bị chặt đi và quăng vào lửa, muốn không bì lấy lại ơn Chúa vì không biết sử dụng, chúng ta phải cố gắng dấn thân làm những việc tốt.

Ước gì chúng ta luôn sống kết hiệp với Chúa như cành nho gắn liền với cây nho để dược nuôi dưỡng bằng sức sống sung mãn của Chúa, và dược liên kết với nhau vì cùng chung một nhựa sống Thần linh. 

 

6. Hệ quả của sự cắt tỉa

Có một dạo phong trào trồng nho đã nở rộ tại một số tỉnh dọc theo duyên hải miền Trung. Cây nho không còn là một thứ cây xa lạ đối với nhiều ngươi Việt Nam nữa. Cây có trái là chuyện thường nhưng cây phải bị cắt tỉa mới có thể đâm chồi, trổ hoa và sinh trái, đó là hình ảnh đặc trưng của cây nho. Thật thế, với đôi mắt không chuyên môn, khi nhìn vào thân nho bị cắt tỉa, có lẽ ai cũng phải xót xa, có lẽ người ta sẽ nhìn vào người trồng nho như một con người nhẫn tâm, vì người trồng nho xem ra cắt tỉa cây nho không chút tiếc xót. Nhưng chỉ trong một thời gian ngắn sau đó, người ta sẽ ngạc nhiên khi nhìn thấy từ những cành trơ trụi những mầm non nhú ra và hoa cũng bắt đầu xuất hiện.

Chúa Giêsu đã dùng rất nhiều hình ánh để nói về những thực tại Nước Trời. Nhưng trong các hình ảnh ấy, cây nho hẳn phải chiếm một chỗ ưu việt: ưu việt vì cây nho là giống cây phổ thông nhất của miền Palestina ưu việt vì trong Cựu ước cây nho vốn được xem là biểu trưng của dân riêng. Nhưng như các tiên tri đã nhiều lần lên tiếng tố cáo: thay vì sản xuất rượu ngon, cây nho Israel chỉ mang lại thứ rượu đắng của bất trung và phản bội. Tiếp tục truyền thống tiên tri, Chúa Giêsu cũng lấy lại hình ảnh cây nho, nhưng cây nho chính là Ngài. Lòng tín trung mà Thiên Chúa hằng chờ đợi nơi Israel nay Ngài đã tìm thấy nơi cây nho đích thực là Chúa Giêsu. Một giao ước mới phát sinh: bởi vì lòng trung tín của Chúa Giêsu được diễn tả trong sự vâng phục và vâng phục cho đến chết trên Thập giáo không phải là cố gắng thuần túy của con người, mà chính là lòng thủy chung của Con Thiên Chúa trong chừng mực của con người. Cây nho của giao ước mới mang lại những trái trăng xúm xuê có tên là tình yêu. Đó là kết quả của sự cắt tỉa: cây nho không thể sinh hoa kết trái nếu không bị cắt tỉa, tình yêu sẽ không là tình yêu đích thực và phong phú nếu không được cắt tỉa khỏi những ngọn ngành thừa thãi của ích kỷ.

Giáo Hội Israel mới chính là cây nho của Chúa. Lịch sử cho thấy có lúc xem ra Giáo Hội bị cắt tỉa một cách tàn nhẫn, nhưng cũng chính những lúc đó Giáo Hội mang lại nhiều hoa trái hơn cả. Những cuộc bách hại đẫm máu lại là những cắt tỉa làm cho Giáo Hội sinh được nhiều hoa trái nhất. Đó là cái nhìn chúng ta phải có để nhìn vào Giáo hội: sức sống của Giáo Hội có khi không chỉ được nhìn thấy và đánh giá qua những biểu dương bên ngoài, hoa trái của Giáo Hội cò khi không phải là một chút dễ dãi đạt được do một sự thỏa hiệp nào đó. Giáo Hội chỉ có thể mang lại hoa trái đích thực khi chấp nhận được cắt tỉa khỏi những phù phiếm rườm rà của thế tục cơ cấu hữu hình có thể bị phá vỡ, cơ sở vật chất có thể bị cướp mất, những quyền cơ bản nhất gắn liền với tự do tôn giáo có thể bị tước đoạt, đôi tay hoạt động có thể bị khóa chặt: đó có thể là những cắt tỉa cần thiết để cây nho Giáo Hội trổ sinh hoa trái dồi dào.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn vào Giáo Hội và cuộc sống đức tin của chùng ta với một cái nhìn bình thản và tin tưởng. Mỗi Kitô hữu là một ngành nho gắn liền với cây nho là chính Chúa Giêsu. Để được gắn liền với Ngài và trổ sinh hoa trái chúng ta không thể, không chịu cắt tỉa khỏi những gì nghịch với Tin mừng và cốt lõi của Tin mừng là tình yêu. Sự cắt tỉa nào cũng làm chúng ta đau đớn mất mát nào cũng làm chúng ta tiếc xót, nhưng vì đã được sống theo Tin mừng, chung ta hãy xem như một lợi lộc cao quí nhất khi bị cắt tỉa và mất mát. Hoa trái phát sinh từ nhưng cắt tỉa và mất mát ấy sẽ mãi mãi tồn tại. Và lại ngay trong cuộc sống này, giá trị gì của con người không được đo lường bằng những gì nó thu tích, mà bàng chính những gì nó hy sinh và cho đi.

 

7. Thầy là cây nho

Đây là một dụ ngôn rất có ý nghĩa để diễn tả sự sống của Đức Kitô trong ta. Tôi đã đọc bài Tin mừng nầy rất nhiều lần trong đời, và có lẽ anh chị em cũng thế. Nhưng hôm nay đọc lại, tôi thấy Chúa Giêsu cật vấn tôi, đặt ra cho tôi nhiều câu hỏi và tôi cảm thấy mình phải có câu trả lời.

Thầy là cây nho, anh em là cành... hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em. Ơû lại trong Chúa nghĩa là gì ? Và khi nào thì tôi ở lại trong Chúa? Đó là hai câu hỏi mà bài Tin mừng này đặt ra cho tôi. Nói cách khác, một cách khách quan: khi nào thì người ta thấy tôi ở trong Chúa và Chúa ở trong tôi ?

Đó là khi Chúa Kitô là cây nho và tôi là cành: cùng một loài, một giống, cùng một sự sống, không thể tách rời nhau được. Và khi người ta nhìn vào tôi, người ta đã thấy như thế chưa? Người ta đã thấy tôi với Chúa Giêsu như cành với cây nho chưa?  Hay trái lại, thân thì thân nho mà cành thì cành dại! Hữu sạ tự nhiên hương: qua cách ăn nết ở của tôi, người ta có nhận ra tôi thuộc về đức Kitô chưa? Càng suy nghĩ lại càng không thấy an tâm chút nào!

Vậy khi nào thì tôi ở trong Chúa?

Câu trả lời của Chúa Giêsu là: Cũng như cành nho không thể sinh hoa trái được nếu không dính liền với thân nho. Đời sống của tôi đã dính liền, đã kết hiệp với Chúa Giêsu như cành nho dính liền với thân nho chưa?

Bí-tích Rửa Tội và các Bí tích khác đã biến tôi thành một cành nho, nhưng có thể chỉ là một cành nho không hoa trái, bởi vì cuộc sống của tôi không kết hiệp với đức Kitô; tôi chỉ là một cành nho khô vì không muốn có nhựa là sự sống của đức Kitô chuyền qua cho.

Còn những cành tuy không khô, nhưng sinh hoa trái thì sao ? Thì sẽ bị cắt đi và chịu chung số phận với cành nho khô. Nếu cuộc sống kitô hữu của tôi không sinh hoa kết quả trong gia đình, trong cộng đoàn, giữa bạn bè và xóm giềng, thì sớm muộn, tôi sẽ bị chặt đi vì chịu chung số phận với cành nho khô. Như thế bài Tin Mừng hôm nay là một lời cảnh cáo, đồng thời cũng là một lời mời gọi tôi nhìn lại cuộc sống của mình, xem thử mỗi người trong chúng ta thuộc loại cành nho nào ? Cành nho tươi sinh hoa kết trái hay cành nho không hoa trái hoặc tệ hơn nữa, chỉ là cành nho khô ?

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm