Danh mục bài viết

Cập nhật 20/5/2019 - 4:1 - Lượt xem 3658

Thứ Ba tuần 5 Phục Sinh

"Thầy ban bình an của Thầy cho các con".

 

Tin Mừng: Ga 14, 27-31a

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi. Anh em đã nghe Thầy bảo: “Thầy ra đi và đến cùng anh em”. Nếu anh em yêu mến Thầy, thì hẳn anh em đã vui mừng vì Thầy đi về cùng Chúa Cha, bởi vì Chúa Cha cao trọng hơn Thầy. Bây giờ, Thầy nói với anh em trước khi sự việc xảy ra, để khi xảy ra, anh em tin. Thầy sẽ không còn nói nhiều với anh em nữa, bởi vì Thủ lãnh thế gian đang đến. Đã hẳn, nó không làm gì được Thầy. Nhưng chuyện đó xảy ra là để cho thế gian biết rằng Thầy yêu mến Chúa Cha và làm đúng như Chúa Cha đã truyền cho Thầy.”

 

Suy niệm:

1. Bình an cho anh em - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Con người thời nay gần như có mọi sự. 
Nhưng tiếc thay nhiều người lại không có một điều rất quan trọng, 
đó là bình an ở nơi tâm hồn. 
Nhiều người bị mất ngủ, căng thẳng, suy sụp, chán đời, tự tử. 
Có người rơi vào tình trạng nghiện ngập, bạo hành hay trụy lạc. 
Gia đình cũng chẳng bình an khi gặp cảnh xung đột, ly dị, ngoại tình. 
Con người nôn nóng đi tìm bình an. 
Có người tìm đến những giáo phái, liệu pháp tâm lý hay đơn giản là tập thở. 
Bình an phải chăng chỉ là kết quả của cố gắng từ phía con người? 
Tự sức con người có thể tạo ra bình an cho mình, gia đình và thế giới không? 
Khi thấy các môn đệ xao xuyến và sợ hãi trước việc Thầy sắp ra đi, 
Đức Giêsu đã nói câu mà chúng ta không ngừng lặp lại trong mỗi Thánh lễ. 
“Thầy để lại bình an cho anh em. 
Thầy ban cho anh em bình an của Thầy” (c. 27). 
Bình an là quà tặng cao quý của Thầy Giêsu 
khi Thầy sắp trở về với Cha qua cái chết thập giá (c. 28). 
Bình an cũng là quà tặng của Chúa Giêsu phục sinh 
khi Ngài hiện ra cho các môn đệ đang đóng cửa vì sợ hãi: 
“Bình an cho anh em” (Ga 20, 19.21.26). 
Như thế các môn đệ vẫn phải luôn bình an trước và sau cái chết của Thầy. 
Đời sống Kitô hữu được bình an không phải vì không gặp sóng gió, 
nhưng là bình an giữa những sóng gió. 
“Thầy nói với anh em những điều ấy, để trong Thầy anh em được bình an. 
Trong thế gian, anh em sẽ phải gian nan khốn khó. 
Nhưng can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian” (Ga 16, 33). 
Bình an của chúng ta dựa trên chiến thắng của Đức Giêsu. 
“Trong mọi thử thách, chúng ta toàn thắng 
nhờ Đấng đã yêu chúng ta” (Rm 8, 37). 
Đức Giêsu nhìn nhận thế gian có khả năng ban cho chúng ta bình an. 
Nhưng Ngài phân biệt thứ bình an ấy với thứ bình an của Ngài. 
Chúng ta tự hỏi mình có tìm bình an dựa trên sự vững bền mong manh 
của tiền bạc, sắc đẹp, chức quyền, tài năng, tri thức không? 
Sự bình an mà chúng ta nhận được và trao cho nhau trong mỗi Thánh lễ 
có thật sự gây âm vang trong cuộc sống đời thường của ta không? 

Giữa những ồn ào của đám đông, 
giữa những sôi nổi của thành công 
và ê chề của thất bại, 
xin dành một cõi rất riêng cho Giêsu. 
Giữa những đam mê quay cuồng, 
giữa những khát khao thèm muốn 
và những trói buộc của sợ hãi, âu lo, 
xin giữ một cõi rất riêng cho Giêsu. 
Giữa lúc bị cuộc đời từ khước, 
giữa lúc bơ vơ đi trong đêm mênh mông, 
chẳng có ai để cậy dựa, 
xin trở về với cõi riêng bên Giêsu, 
để một mình ở đó, 
trầm lắng và bình an. Amen. 

 

2. Hiệp nhất và bình an

Các môn đệ ngày xưa đã được nghe Chúa Giêsu chia sẻ tâm tình của Ngài khi Ngài cùng với các ông ngồi bên cạnh nhau trong bữa tiệc ly. Chúng ta cũng đã nghe lại những lời thân thương đó mỗi khi chúng ta cùng với Ngài và với nhau dâng Thánh Lễ. Giáo Hội đặt để những lời thân thương ấy sau kinh Lạy Cha và trước khi chúng ta đón nhận Mình Máu Thánh Chúa Kitô. Chúng ta chứng minh được bao bọc trong bình an của Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, nhất là chúng ta đã dọn lòng mình đủ để có Chúa ngự trong lòng chúng ta.

Dĩ nhiên, Chúa Giêsu thực sự tin rằng Thiên Chúa qua Chúa Giêsu Kitô không chấp nhất gì tội lỗi của chúng ta mà dựa trên đức tin của Giáo Hội, của cộng đoàn dân Chúa đã ban cho chúng ta, cho Giáo Hội được ơn hiệp nhất và bình an. Chắc chắn là Giáo Hội rất rõ điều Chúa Giêsu nói với các môn đệ: "Thầy ban cho các con không như thế gian ban tặng". Và chúng ta cũng phải hiểu được điều đó để hân hoan với bình an mà Chúa ban cho chúng ta. Thế gian là gì trong nhãn quan của thánh Gioan.

Thế gian là ma quỉ, là mãnh lực của ma quỉ, là thế giới của ma quỉ, là tất cả những con người và những sinh hoạt đồng lõa với ma quỉ. Bình an của thế gian này ban tặng là bình an có được do vũ lực, do đàn áp, do chiến tranh, do mưu mô xảo quyệt, do tội ác, do chiếm đoạt và đe dọa, mong manh biết bao sự bình an tạm bợ này, chỉ cần một vài thay đổi rất ư là đơn giản thì cũng đủ để cho người ta mất đi bình an và lại rơi vào hoảng sợ, vào dằn vặt. Ma quỉ và đồng lõa của ma quỉ vốn dĩ rất quen thuộc với chiến lược trở mặt như trở bàn tay, và vì thế không ít những người trở thành nạn nhân của sự bình an do chúng tạo nên. Còn bình an của Chúa ban cho lại là sự bình an của những người được tha thứ tất cả. Bình an của một con người thấy thanh thản trong thân xác và nhẹ nhàng trong tâm hồn. Bình an của một cuộc đời có Thiên Chúa. Sự bình an bất chấp những khó khăn, bất chấp mọi thử thách. Sự bình an của một con người không thấy hổ thẹn gì khi ngước mắt nhìn lên trời, đưa mắt nhìn chung quanh và nhắm mắt lại nhìn vào chính mình.

Lạy Cha chí thánh, là con người ai cũng khao khát bình an và có rất nhiều người thấy hãnh diện vì sự an toàn nhất thời họ có được ở trần gian này, khi họ dựa cậy vào quyền lực hoặc là do một con người hay của một nhóm người, thực tế cho thấy bình an ấy quá mong manh. Các con cảm tạ Cha vì sự bình an ban cho chúng con qua Chúa Giêsu và với tác động của Chúa Thánh Thần. Sự bình an của Ðấng bị bắt, bị tra tấn, bị bỏ mặc, bị coi là điên khùng và bị treo lên giữa những tử tội trộm cướp, ngày thứ ba Ngài đã sống lại. Chúng ta thật hạnh phúc vì có được sự bình an ấy.

 

3. Thầy ban bình an của Thầy

Ai trong chúng ta cũng thấy cần được bình an yên ổn hơn cả cơm ăn, áo mặc. Bình an còn có nghĩa là một tình trạng mạnh khỏe cả xác lẫn hồn. Cho nên chúc bình an là một tình trạng mạnh khỏe cả xác lẫn hồn. Cho nên chúc bình an là chúc cho được khang an đôi phần như thế. Bình an còn có nghĩa là sự sung mãn đầy đủ như ý muốn (Stk 43,25. Qa 18,6). Bình an đối với dân Do thái cũng có nghĩa là yên ổn làm ăn, vì dân Do thái là dân hay giao tranh, nên bình an được coi là bổng lộc Giavê thưởng cho lòng trung tín (Lev 26,6).

Nhưng sự bình an lớn lao nhất đó là sự bình an của Chúa Thánh Thần, là sự bình an tương quan đến Thiên Chúa. Chúa Giêsu gọi những người gây bình an là con cái nước trời (Mt 5,9). Chúa chúc bình an cho người có lòng ngay lành dưới thế (Lc 2,14). Sau nữa sự bình an Chúa Thánh Thần mang đến là chính ơn cứu rỗi (Gio 14,27. Col 1,20. Eph 4,14). Phúc âm hay lời Chúa cũng được gọi là “Tin Mừng bình an” (Sđcv 10,36). Đấy là bình an của Chúa.

Trong quá khứ  có lẽ chúng ta đã đi tìm bình an như bảo hiểm xe cộ, nhà cửa, nhân mạng. Giới ca sĩ bảo hiểm giọng hát, nghệ sĩ bảo hiểm đôi tay, cầu thủ bảo hiểm đôi chân, rồi có tiền thì gửi gắm chỗ nào chắc chắn nhất. Nhưng rồi chỗ chắc chắn nhất lại trở thành chỗ bất an nhất. Chúa không muốn ban thứ bình an tạm bợ mong manh ấy “Ta không ban như kiểu thế gian thường ban tặng” (c.27). Chúa không ban một thứ bình an để hưởng thụ, ngồi chơi xơi nước không chịu làm việc.

Bình an của Chúa là gì ? Thưa là thứ bình an bắt nguồn từ chính Ngài. Bình an trước hết là bình an với Chúa, là sống công chính trước mặt Ngài, là sống giới luật của Ngài, có Ngài trong đời sống của mình các Ngài làm chủ đời mình. Bình an đối với Chúa chính là hoà với Ngài và sống một đời sống vâng ý Ngài.

Bình an đây còn hiểu là bình an với anh em mình làm hòa với nhau. Hơn bao giờ hết người ta mong bình an, người ta kêu gọi sự hoà thuận giữa người và người mà căn bản vẫn là từ lòng mình. Mình có bình an thì mới có thể đem biếu, đem chia chác được. Sự bình an bắt đầu từ lòng mình rồi mới ra tới xã tắc nhân quần.

Như vậy liệu chúng ta đã có sự bình an như thế chưa ? Liệu chúng ta có được sự bình an của Chúa Giêsu, Đấng đã hoàn toàn tin thác vào Thiên Chúa trong giây phút hấp hối “Lạy Cha con phó linh hồn con trong tay Cha” (Lc 23,46) ? Liệu chúng ta có được sự bình an của cụ già Simêon trong cảnh tuổi đời gần đất xa trời vừa ẳm bế hài Nhi vừa xin “cho tôi tớ ra đi bình an”. Tv 22 nói: “Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì... dầu qua thung lũng âm u tôi chẳng sợ nguy hiểm vì có Chúa ở cùng tôi”

- Thánh Giop ngồi giũa đống phân tro với thân xác nhầy nhụa phong hủi, ông vẫn bình an tạ ơn Chúa.

Trong trận lụt Hồng Thủy, những trận mưa nước kinh hồn giáng xuống trên sự rối loạn của tạo vật lúc ấy, trong khi mọi tạo vật lúc ấy phải chịu cảnh rối loạn cực kỳ sợ hãi về tinh thần  và của cải, thì Noe ung dung an nghỉ trong một chiếc tàu mong manh cùng với gia đình, đoàn vật (Stk 6,1-9).

Như rthế bình an của Chúa không hệ tại bên ngoài mà tại nội tâm lòng người.

 

4. Thầy để lại bình an của Thầy cho anh em

“Thầy để lại bình an của Thầy cho anh em, Thầy ban bình an của Thầy cho anh em” : lời nói gió bay, bạn sẽ nghĩ thế ! Giống như những lời người ta buộc miệng chúc nhau vào dịp sinh nhật, đầu năm, Phục sinh. 

Đấy chỉ là một hình thức chào hỏi thế thôi.

Chúng ta không thấy lời này quan trọng vì chúng ta không hiểu rằng ân huệ mà Chúa Kitô ban cho mình không phải là một ơn khô cứng, như một món quà bọc kỹ. Ban bình an là ban cho một sức sống: Thầy ban cho anh em sức mạnh đem lại bình an, Thầy để lại cho anh em sức sống để kiến tạo bình an. Anh em sẽ phải làm chứng và sống theo cách Thầy đã sống: bằng cách thực hiện sự hòa giải và hòa hợp, bằng cách tác tạo hòa bình.  Phúc cho ai tác tạo hòa bình”. 

Nhưng ta có thể trách móc Chúa: Người bắt ta chịu trách nhiệm về bình an của Người, Người làm cho chúng ta trở thành kẻ gìn giữ và phân phối bình an, nhưng Người đã ra đi và để lại cho chúng ta lời cam kết đó .  “Thầy ra đi”.

Thực ra, sự ra đi của Chúa Giêsu, sự xa cách của Ngài, lại là một cách mới để Ngài hiện diện với thế gian, với con người. Việc trao ban bình an là một trong những cách thức mới của Chúa Giêsu để tiếp tục chương trình cứu độ của Ngài cùng với chúng ta.

Hiện diện theo cách này, là Chúa Giêsu tôn trọng tự do của chúng ta. Ngài cư xử với chúng ta giống như cha mẹ đối với con cái: từng bước một, cha mẹ trao cho con trách nhiệm, tự do. HoÏ rời xa dần trong khi vẫn giữ nguyên tình yêu và sự nâng đỡ. 

Mỗi lần Kitô hữu qui tụ lại, vào giờ hiệp lễ, Chúa Giêsu lại ban bình an này. Ngài không áp đặt, nhưng Ngài cho thấy rằng sự hiện diện của Ngài trong thế gian tùy thuộc vào lòng nhiệt thành của chúng ta trong việc xây dựng hòa bình. Biểu hiện của Vị Thủ Lãnh Hòa Bình dựa trên chất lượng của những cuộc giải hòa giữa chúng ta và trên tốc độ của việc chúng ta tha thứ cho nhau.

 

5. Bình an của Chúa

Trong bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ hãy vững tin, đừng lo sợ, một khi đã có tình yêu Thiên Chúa ngự trị trong tâm hồn: Thầy để lại bình an cho các con, Thầy ban bình an của Thầy cho các con.

Chúa Giêsu đã nói như thế trước khi thực hiện cuộc vượt qua của Ngài trong đau khổ và cái chết tủi nhục trên thập giá. Nhưng đau khổ và tủi nhục đó không phải là dấu chỉ của sự bất lực, mà là dấu chỉ tình yêu của Chúa Giêsu đối với Thiên Chúa, là giá chuộc để hòa giải con người với Thiên Chúa, để ba cho con người niềm vui và sự bình an. thầy ban bình an của Thầy cho các con, đó cũng là lời chào chúc của Chúa Giêsu cho các tông đồ sau khi Ngài sống lại từ cõi chết. Niềm vui và bình an mà Chúa Giêsu ban tặng nhờ qua cái chết của Ngài trên Thập giá, là niềm vui và bình an mà thế gian khôngthể ban tặng, vì đó là món quà quý giá Thiên Chúa ban chocon người.

Nhưng để hưởng sự bình an ấy, con người cần phải đóng góp phần của mình. Bởi vì bình an của Chúa không phải là thứ an tâm trong cám dỗ và thiếu sót, không phải là trấn áp lương tâm dưới áp lực của tội lỗi và nết xấu, không phải là dầu hàng để được sống yên ổn với nhau sai trái, bất công, nhưng bình an của Chúa là niềm hân hoan thoải mái vì tâm hồn được hòa giải với Chúa, với tha nhân và với chính mình.

Nguyện xin Chúa ban bình an cho chúng con, và biến chúng con thành khí cụ đem bình an và yêu thương đến cho mọi người.

 

6. Hòa bình của Đức Kitô

“Bất thần tôi cảm thấy xao xuyến lo âu khi nghĩ đến những người công giáo Đức Tôi không biết họ cảm nghĩ thế nào, khi chuẩn bị mừng lễ Giáng sinh. Tôi cảm thấy nhu cầu cần phải dâng việc rước lễ để cầu nguyện cho nước Đức. Tôi hiểu rằng chúng ta cần phải cầu nguyện cho sự canh tân luân lý và tinh thần của xứ sở đã từng sống dưới sự cai trị của Đức Quốc Xã”.

Những dòng tâm sự trên đây được trích từ Nhật ký thiêng liêng của một người đàn bà Pháp được xem là người đã khởi xướng phong trào Pax Chisti - Hòa binh của Chúa Kitô. Sinh trưởng trong một gia đình trưởng giả nhưng bà Maria đã cò một đức tin sống đông và nhiệt thành. Trong thời Đức Quốc Xã chiếm đóng Pháp, dưới sự hướng dẫn của cha linh hướng, bà đã bắt đầu viết nhật ký thiêng liêng và chính những trang nhật ký này đã làm phát sinh một phong trào về sau được gọi là hòa bình của Chúa Kitô. Cuối năm 1944, vào giữa lúc thế chiến thứ hai côn sôi động, bà xác tín ràng cần phải cầu nguyện cho sự hoán cải của nước Đức. Yù tưởng này không được nhiều người đón nhận, bởi vì chiến tranh vẫn còn sôi sục và người ta khó chấp nhận tinh thần hòa giải. Tuy nhiên, bà vẫn kiên trì trong việc thành lập một phong trào cầu nguyện cho nước Đức được ơn trở lại. Sau khi nước Đức đầu hàng, phong trào đã lan rộng lại nhiều nước Âu châu. Ngoài mục đích cầu nguyện và gây ý thức về hòa bình, phong trào còn đưa ra những sáng kiến về hòa bình. Từ 50 năm qua đóng góp lớn lao nhất của phong trào này không chỉ là cổ võ cho hòa bình thế giới, mà thiết yếu là làm cho thế giới hiểu dược hòa bình mà Chúa Kitô mang lại cho con người.

“Hòa bình của Chúa Kitô”. Quả thực chỉ có Chúa Kitô mời đem lại hòa bình đích thực cho con ngườỉ. “Ta để lại bình an cho các con, Ta ban bình an của Ta cho các con. Sự bình an mà Chúa Kitô đem lại cho con người không giống như bình an hay hòa bình mà thế gian hứa hẹn. Sau thế chiến thứ hai quả thực ởû qui mô thế giới tiếng súng đã hầu như im bặt. Tuy nhiên lịch sử cho thấy sau thế chiến thứ II, nhân loại vẫn chưa có hòa bình đích thực, lò thuốc súng vẫn còn có, chiến tranh bằng súng đạn không diễn ra giữa hai khối kình chống nhau nhưng lửa hận thù lại bùng nổ ở những nơi khác.

Hòa bình mà Chúa Kitô đem lại cho con người trước tiên và thiết yếu là bình an trong tâm hồn. Hòa bình đó, bình an đó chỉ có khi con người chiến thắng được kẻ thù khủng khiếp nhất là tính tham lam ích kỷ, hận thù. Bom đạn có im tiếng, nhưng bao lâu lòng tham lam, ích kỷ, hận thù vẫn còn sôi sục trong tâm hồn con người, thì bấy lâu chiến tranh vẫn còn đó.

Chúa Giêsu là nguyên ủy của hòa bình. Ngài đã thực sự chiến thắng được kẻ thù căn cội và khủng khiếp ấy bằng cả cuộc sống hiến thân và hy sinh đến giọt máu cuối cùng. Chỉ Ngài mới có thể đem lại hòa bình đích thực cho nhân loại. Người Kitô hữu tin như thế và họ đón  nhận sức sống thần linh của Ngài để nhờ đó cũng chiến thắng được kẻ thù cằn cội của hòa bình là ích kỷ, tham lam, hận thù.

Hòa bình của Chúa Kitô đó là hồng ân cao cả mà chúng ta phải không ngừng cầu xin và đó là hòa bình mà chủng ta luôn được mời gọi thể hiện bằng cuộc sống quảng đại, yêu thương và tha thứ. 

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm