Danh mục bài viết

Cập nhật hôm nay, lúc 5:46 - Lượt xem 2901

Thứ Hai tuần 5 Phục Sinh

"Ðấng Phù Trợ mà Cha sẽ sai đến, Người sẽ dạy các con mọi điều".

 

Tin Mừng: Ga 14, 21-26

Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy. Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha của Thầy yêu mến. Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tỏ mình ra cho người ấy.” Ông Giuđa, không phải Giuđa Ítcariốt, nói với Đức Giêsu: “Thưa Thầy, tại sao Thầy phải tỏ mình ra cho chúng con, mà không tỏ mình ra cho thế gian?” Đức Giêsu đáp: “Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy. Ai không yêu mến Thầy, thì không giữ lời Thầy. Và lời anh em nghe đây không phải là của Thầy, nhưng là của Chúa Cha, Đấng đã sai Thầy. Các điều đó, Thầy đã nói với anh em, đang khi còn ở với anh em. Nhưng Đấng Bảo Trợ là Thánh Thần Chúa Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em”.

 

Suy niệm:

1. Yêu mến, đến và ở lại - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

“…Đọc kinh cầu nguyện kẻo sa linh hồn. 
Linh hồn phải giữ linh hồn, đến khi gần chết được lên thiên đàng.” 
Đó là phần cuối của một bài đồng dao quen thuộc cách đây mấy chục năm. 
Bài hát này đi kèm với trò chơi thiên đàng hỏa ngục hai bên của trẻ nhỏ. 
Thiên đàng là điểm đến tối hậu của đời người kitô hữu. 
Nhưng mô tả thiên đàng lại là điều vượt sức con người. 
Thánh Phaolô đã được nghe những lời khôn tả ở đó, 
nhưng tiếc là ngài không được phép nói lại (2 Cr 12, 4). 
Đức Giêsu đã dùng hình ảnh bữa tiệc để nói lên bầu khí thiên đàng, 
nơi có niềm vui, hạnh phúc và sự hiệp thông 
giữa Thiên Chúa và những người từ bốn phương thiên hạ (Mt 8, 11). 
Nếu coi thiên đàng là nơi con người được hạnh phúc bên Thiên Chúa, 
trong một tương quan tình yêu, diện đối diện và vĩnh viễn, 
thì thiên đàng ấy đã chớm nở ngay từ đời này rồi. 
Khi yêu Thầy Giêsu, người môn đệ sẽ được Thầy yêu lại. 
Hơn nữa, chính Chúa Cha cũng yêu mến người ấy (c. 21). 
Và điều con người không dám mong sẽ xảy ra sau Phục sinh : 
“Cha Thầy và Thầy sẽ đến với người ấy và sẽ ở lại với người ấy” (c. 23). 
Thiên đàng bắt đầu với sự trao đổi tình yêu qua lại 
giữa người môn đệ với Cha và Con. 
Nơi nào có Thiên Chúa cư ngụ, nơi đó là thiên đàng. 
Khi Cha và Con đến dựng nhà nơi người môn đệ trung tín, 
tâm hồn người ấy trở thành thiên đàng. 
Hạnh phúc đã được nếm cảm trong giây phút hiện tại rồi 
trước khi được hưởng trọn vẹn trong Nước Thiên Chúa. 
Nhưng không phải chỉ có sự hiện diện của Cha và Con, 
Người môn đệ còn có Thánh Thần ở với và ở trong mình (Ga 14, 16-17). 
Như Cha đã sai Con, nay Cha lại sai Thánh Thần (c. 26). 
Thánh Thần sẽ là thầy dạy và là người gợi cho các môn đệ 
nhớ lại và hiểu thấu những gì Đức Giêsu đã làm (x. Ga 2, 22; 12,16). 
Vậy nơi tâm hồn người môn đệ, có sự hiện diện của cả Ba Ngôi Thiên Chúa. 
Một thiên đàng nho nhỏ ngay ở đời này! 
Muốn cho thiên đàng ấy tồn tại, 
cần giữ các điều răn của Thầy Giêsu với rất nhiều tình yêu. 
Hãy yêu bằng hành động hơn là bằng cảm xúc. 
và để cho tình yêu Giêsu chi phối mọi chi tiết của đời ta. 

Ngài đã xuống tận đáy lòng con, 
xin cho con chỉ tập trung 
vào tận đáy lòng con. 
Ngài là thượng khách của lòng con, 
xin cho con bước vào nhà 
là chính đáy lòng con. 
Ngài chọn cư ngụ trong lòng con, 
xin cho con biết ngồi yên 
ngay tại đáy lòng con. 
Duy Ngài ở lại trong con, 
xin cho con biết chìm sâu 
xuống tận đáy lòng con. 
Duy Ngài hiện diện trong lòng con, 
xin cho con biết xóa mình 
khi Ngài ở bên con. 
Khi con đã gặp Ngài, 
không còn con và Ngài nữa. 
Con chẳng là gì cả, 
và Ngài là tất cả. Amen. 
(Theo Swami Abhisiktananda). 

 

2. Thánh Thần sẽ dạy các con mọi điều

Chúng ta biết là Chúa Giêsu đang chuẩn bị tâm hồn các tông đồ để Ngài về trời. Ngài về Trời không phải là bỏ rơi họ, không phải là để họ mồ côi như thể đem con bỏ chợ. Nhưng về trời là Ngài chuyển sang một thứ hiện diện qua lời Chúa giảng dạy.

Chúa Thánh Thần đã làm cho các tông đồ đào sâu và thâm nhập chân lý của lời Chúa. Cho nên lời Chúa không phải là thứ nói suông của một kẻ đã ra đi. Lời Chúa cũng không phải là thứ văn chương nay còn mai mất, được xếp vào thư viện. Không, lời Chúa là lời hằng sống. Lời Chúa linh nghiệm như gươm hai lưỡi (Dt 4,12), vì cụ thể lời Chúa là khuôn vàng thước ngọc cho mãi mãi. Lời Chúa hằng thay đổi lòng người. Lời Chúa là lời hằng sống, nghĩa là lời Chúa truyền lan sức sống của Ngài cho người khác (cf. Gio 6,68).

Lời Chúa linh nghiệm nữa là vì có Chúa Thánh Thần làm nền tảng (c.26), như Chúa Giêsu đã quyết “Chính Ngài sẽ dạy các ngươi mọi sự và sẽ nhắc cho các ngươi nhớ lại điều ta đã nói với các ngươi”. Đấy là một trong những việc của Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần không hiện diện rõ rệt như Chúa Giêsu, Đấng đã nhập thể giữa nhân loại. Kinh thánh diễn tả hình ảnh của Ngài rất lờ mờ như hình chim câu (Mt 4,16), hình ngọn lửa (Sđcv 2,1t), hay gió thổi (Gio 3,8). Công việc của Ngài làm cũng rất âm thầm và êm đềm, Phúc âm nhất lãm nói đến Chúa Thánh Thần trong những dịp đặc biệt như việc thụ thai của Đức Mẹ (Mt 1,20), của Isave (1,41), Chúa Thánh Thần đưa Chúa Giêsu vào hoang địa (Mt 4,1), Chúa Giêsu làm phép lạ bởi Chúa Thánh Thần (Lc 4,14).

Theo Phúc âm thứ IV, Chúa Thánh Thần là nguồn để các tông đồ thực thi sứ mệnh tiên tri là rao giảng lời Chúa. Ngài là nguồn cho các tông đồ múc sự hiểu biết về Thiên Chúa và làm chứng cho Thiên Chúa (Gio 14,26. 1Gio 5,6). Ngài sẽ ban cho các tông đồ sự khôn ngoan để hiểu lời Thiên Chúa đến chỗ đầy sung mãn (c.26. 16,13). Chính Chúa Thánh Thần sẽ làm cho lời Chúa vươn lên, đứng vững và tồn tại. Chính Chúa Thánh Thần sẽ dùng lời Chúa mà thay đổi mọi sự trong ngoài.

Ngày lễ hiện xuống chẳng qua chỉ là cần đầu tiên Chúa biểu lộ vai trò của Chúa Thánh Thần. Ngày lễ Hiện xuống hằng tái diễn trong Giáo hội và trong đời sống hằng ngày của mỗi tín hữu. Điều này rất thích hợp với lời tiên báo của thánh Phêrô: “Vào những ngày sau cùng đó, Ta sẽ đổ Thánh Thần ta trên mọi người, và con trai, con gái các ngươi sẽ nói tiên tri, các vị bô lão sẽ thấy nhiều điềm lạ” (Sđcv 2,16). Mọi người đều được Chúa mời làm tông đồ truyền lời Chúa và làm chứng cho lời Chúa.

Đẹp thay những bước chân gieo mầm chân lý hằng sống là lời Thiên Chúa.

 

3. Một sự trung thành trường tồn

Chúng ta không đếm xuể những lần chúng ta bất trung với Chúa. Những lần chúng ta phạm luật, phạm giới răn của Người. Ngược lại, có một sư trung thành đối với Chúa mà chỉ là bề mặt thôi: ta có thể chỉ trung thành với Người thông qua lề luật. Luật đạy như thế, thì tôi làm thế. Luật cấm làm thế, thì tôi không làm, nếu không tôi sẽ phạm một tội nặng. 

Nếu chúng ta trở về với cốt lõi của Phúc âm, chúng ta sẽ thấy xuất hiện một chiều kích khác, chiều kích đầu tiên của quan hệ giữa chúng ta với Thiên Chúa và với giới răn Người: “Ai yêu mến Thầy, thì giữ lời Thầy”. Tình yêu ở Chúa trở nên sai lệch: Người sẽ là một Thiên Chúa hay trả thù, khát máu và thích xử phạt.

Rất nhiều Kitô hữu vẫn còn sợ Chúa; họ giữ lời Người vì sợ bị phạt chứ không phải vì yêu thương. Thiếu tình yêu, những đòi hỏi của việc nên thánh trở nên khổ cực: đấy là một cái ách quá nặng nề, một gánh nặng quá sức vác. Trong lòng mình âm ỷ ngòi nổi loạn.

Ngược lại, nếu quan hệ với Chúa được thiết lập trong tình yêu, thì tình yêu đòi hỏi phải có lòng trung thành. Thiên Chúa sẽ đáp lại lòng trung thành này bằng cách đến cư ngụ trong người ấy. “Cha Thầy sẽ yêu thương người ấy và Chúng Ta sẽ đến cư ngụ trong lòng” 

Thiên Chúa không cưỡng bách con người chấp nhận sự hiện diện của Người. Người không hành động như thể đến viếng một nhà nghỉ trong những ngày cuối tuần. Người đến trong một tâm hồn dành chỗ cho Người, nơi mà tình yêu và lòng trung thành gặp nhau.

Trong gia đình, người ta cảm thấy mình bị cưỡng bách phải nhận một đứa con nếu đứa con ấy không được đón nhận trong yêu thương. Trước khi đến, Thiên Chúa chờ đợi chúng ta một câu trả lời được biểu hiện qua những hành động cụ thể.

Chúng ta khó nhận ra sự hiện diện này. Chúng ta muốn cảm thấy ấm lòng. Tuy nhiên, nếu chúng ta tin, nếu chúng ta yêu mến, nếu chúng ta cậy trông, thì Thiên Chúa đã ở trong chúng ta rồi. Thật vậy, đức tin, đức cậy và đức mến, ba nhân đức đối thần, chính là những phẩm chất của Thiên Chúa, đấy là một cái gì của Người mà Người ban cho chúng ta, những phẩm chất làm cho chúng ta nên giống hình ảnh Người, vì Người trông cậy vào mỗi người chúng ta, Người tin tưởng vào khả năng chúng ta, và yêu mến chúng ta bất chấp những yếu đuối của mình.

 

4. Giữ Lời của Chúa

Chúa Giêsu khai mạc một kỷ nguyên mới và Ngài mời gọi con người tham dự vào kinh nghiệm thiêng liêng làm nên vận tống của họ, đó là sống đời sống Chúa Cha qua Chúa Con linh nghiện này chỉ có thể trung thực khi nó bén rễ sâu đong việc tuân giữ lời Chúa.

Tin mừng hôm nay, khi tông đồ Giuđa Thađêô đặt câu hỏi: Tại sao Thầy tỏ mình ra cho chúng con, mà không tỏ ra cho thế gian ? Chúa Giêsu trả lời bằng cách nhắc đến tình yêu mà con người phải có đối với Thiên Chúa. Thiên Chúa không giới hạn hành động cứu rỗi của Ngài, nhưng chỉ có con người mới là kẻ ngăn cản và chống lại sự thật của Chúa, không yêu mến Chúa và không tuân giữ các giới răn của Ngài. Ai yêu mến Thầy thì sẽ giữ lời Thầy, Cha của Thầy sẽ yêu mến người ấy, Cha của Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại trong người ấy . Đây là một thực tại cao cả đối với con người khi chấp nhận yêu mến Thiên Chúa, hay đúng hơn đểcho Thiên Chúa yêu thương mình.

Ai yêu mến Thầy thì sẽ giữ lời Thầy. Sự quyết tâm bước theo Chúa được đo lường bằng sự trung ưu với lời Ngài. Ai yêu mến Chúa và được Ngài yêu mến sẽ liên kết với Ngài một cách mật thiết, lời Chúa sẽ thám nhập và đi vào tận lâm hồn họ, biến đổi họ và làm cho họ trở thành những người góp phần làm sáng tỏ khuôn mặt Thiên Chúa cho thế giới.

Ước gì lời Chúa luôn là sức sống và là ánh sáng dẫn bước chúng ta trong cuộc sống, giúp chúng ta sững đẹp lòng Chúavà đem tình thương Chúa đến cho mọi người. 

 

5. Để được ở với Chúa

Một tu sĩ Dòng Tên đã chia sẻ kinh nghiệm: Sau những ngày bố ráp căng thẳng, ông và một số anh em bị bắt giữ. Một viên công an nói với các tu sĩ bằng một giọng đắc thắng: “Trong những ngày qua chắc các ông đã cầu nguyện nhiều để thoát khỏi tay chúng tôi. Nhưng các ông thấy đó làm sao có thể thoát khỏi tay chúng tôi được”. Nghe thế, vị tu sĩ điềm nhiên trả lời: “Quả thật chúng tôi đã cầu nguyện nhiều, nhưng chúng tôi không cầu nguyện để thoát khỏi tay các ông, mà để được ở trong tay Chúa”.

Để được ở trong tay Chúa, để được ở với Chúa, để được Chúa cư ngụ trong tâm hồn, đó là mục đích của cuộc sống đức tin mà người Kitô hữu phải không ngừng theo đuổi. Đó cũng là một trong những ý tưởng nổi bật trong Tin mừng Gioan. Những môn đệ đầu tiên đã đến xem nơi Chúa Giêsu cư ngụ và đã ở lại với Ngài. Chúa Giêsu đã kêu gọi họ trước tiên là đến và ở với Ngài. 

Bài Tin mừng hôm nay cũng muốn đào sâu ý tưởng ấy: “Ai yêu mến Ta, Ta sẽ yêu mến nó và sẽ tỏ minh ra cho nó”. Trong Cựu ước Đền thờ vốn được quan niệm  như nơi cư ngụ của Thiên Chúa. Nhưng với Chúa Giêsu, Đền thờ Thiên Chúa từ nay sẽ là tâm hồn con người; từ nay nhờ phép rửa: người Kitô hữu thờ thành đền thờ của Chúa. Nhưng sự hiện diện ấy của Thiên Chúa, người Kitô hữu chỉ cảm nhận được khi họ yêu mến Chúa Giêsu và tuân giữ giới răn của Ngài. Sự hiện diện ấy, người Kitô hữu chỉ có thể làm lan tỏa chung quanh bằng việc tuân giữ giới răn của Chúa Giêsu, nghĩa là sống theo Ngài, sống bằng chính sức sống của Ngài.

Lời Chúa hôm nay nhắc nhở người Kitô hữu về sứ mệnh làm chứng cho sự hiện diện của Chúa trong trần thế. Người ta không thể cho đi điều mình không có. Nguyên tắc này càng đúng hơn trong đời sống đức tin: người Kitô hữu sẽ không là chứng nhân sự hiện diện của Chúa nếu cuộc sống của họ không có sức tỏa lan sự hiện diện ấy. Chúa Giêsu đã chỉ cho chúng ta cách làm chứng cho sự hiện diện ấy, đó là tuân giữ các giới răn của Ngài. Khi những người ngoài nhìn vào cộng đoàn Kitô tiên khởi, họ đã phải thốt lên: “Kìa xem họ yêu thương nhau dường nào! Đó cũng là thách đố đang được đặt ra cho người tín hữu chúng ta: chúng ta phải sống thế nào để sự hiện diện của Chúa không chỉ giới hạn trong nơi thờ phượng hay trong những sinh hoạt tôn giáo, mà phải được thể hiện bằng cả cuộc sống chúng ta nữa. 

Chúng tôi không cầu nguyện để thoát khỏi tay các ông, mà để được ở trong tay Chúa ước gì, qua cuộc sống mỗi ngày, chúng ta luôn cảm nhận được sự hiện diện yêu thương của Chúa, và đáp trả tình yêu ấy bằng những cố gắng sống yêu thương, quảng đại để sự hiện diện về tình yêu của Chúa cũng được người khác cảm nhận.

 

6. “Ai yêu mến Ta thì hãy giữ lời Ta”

Thánh Phanxicô Assisie có lòng yêu mến Chúa và yêu người rất sâu xa. Một hôm Ngài gặp một người bạn, người này nói với thánh nhân rằng ông ta không thể nào yêu mến Thiên Chúa được.

Đang khi hai người đi đường thì gặp một hành khất vừa mù, vừa què. Thánh nhân hỏi người hành khất :

- Nếu tôi chữa cho anh để anh thấy và đi được thì anh có yêu mến tôi không?

Người hành khất trả lời:

- Thưa Ngài, không những tôi yêu mến Ngài mà xin dâng hiến trọn phần còn lại của đời tôi để phục vụ Ngài.

Nghe câu trả lời của người hành khất, thánh nhân quay sang người bạn đang đứng bên Ngài nói:

- Đấy anh thấy không, người hành khất này chỉ thấy được, đi được, thế mà còn hưá với tôi như thế, huống hồ là anh, anh không những được Chúa dựng nên với chân tay mắt mũi lành lặn, Ngài lại còn chịu chết để cứu chuộc anh nữa, đang khi đang lý ra anh phải chết vì tội của anh. Vậy mà anh lại không mến Ngài được sao?

Yêu Chúa,đó là bổn phận của mỗi người chúng ta. Nhưng thế nào là yêu Chúa?

Trong Tin Mừng hôm nay, chính Chúa Giêsu đã trả lời cho chúng ta câu hỏi trên đây. Ngài nói :”Ai nghe các giới răn Thầy truyền và tuân giữ, người ấy là kẻ yêu mến Thầy”. Như vậy yêu mến Chúa là giữ lời Chúa truyền.

Giữ ở đây không có nghĩa thụ động, nghĩa là đem chôn dấu lời Chúa, nhưng phải hiểu theo một nghĩa tích cực, nghĩa là có sáng kiến đem lời Chúa ra thực hành trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống.

Nhưng lời Chúa là lời nào ?

Tất cả những lời của Chúa gồm tóm rất gọn trong một lời này, đó là “YÊU”. Yêu Thiên Chuá với một tình yêu của một người con thảo và yêu đồng loại với tình yêunhư Chúa yêu ta. Muốn thế, trong thực hành không gì bằng luôn đặt câu hỏi: “Nếu Chúa là tôi, trong hoàn cảnh cụ thể này, Ngài sẽ xử trí và hành động như thế nào ?”

Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy cầu xin cho mói con cái Chúa, biết sống những lời Chúa dạy, vì nếu biết mà không sống điều mình biết, thì không những là không lợi ích gì, mà còn trở nên án phạt nữa.

Và điều mà chúng ta cần sống ngay giờ này, đó là sống trong lòng nhân lành bao dung của Chúa bằng cách bầy tỏ lòng thống hối ăn năn của chúng ta.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm