Danh mục bài viết

Cập nhật 18/3/2012 - 23:40 - Lượt xem 820

Giảng lễ Chúa Nhật thứ IV Mùa Chay năm B

"Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một" (Ga 3,16)

 Xưa kia có một vị hoàng đế rất giàu sang và cũng rất đại lượng. Vua rộng ban vàng bạc châu báu cho tất cả những ai làm đẹp lòng vua. Thế là nịnh thần mọc lên như nấm khắp triều đình.

Các hoàng tử thì xu nịnh để được vua cha ban cho ngai vàng. Các quan trong triều đình thì xu nịnh để được thăng quan tiến chức. Ai cũng huênh hoang cho rằng mình hết lòng trung nghĩa với vua, sẵn sàng hiến mạng mình để bảo vệ nhà vua, để chết thay cho vua.

Nhà vua rất đơn sơ nên dễ tin vào những lời nịnh hót của họ và ban phát cho họ ân lộc dư dầy khiến ngân khố của triều đình cạn kiệt.

Cả triều đình chỉ có quan ngự y là người trung thành. Ông đã nhiều lần can gián vua, thuyết phục vua đừng tin bè lũ xu nịnh, nhưng vua chẳng chịu nghe.

Ngày nọ, vua lâm trọng bệnh thập tử nhất sinh, tính mạng nhà vua chỉ còn được đếm từng giờ. Quan ngự y trình với vua là bệnh vua chỉ có thể được chữa lành nếu một vị hoàng tử nào đó hiến tặng trái tim mình làm thuốc cho vua. Nghe tin này loan ra, các hoàng tử trong cung trốn biệt!

Khi không thể tìm được trái tim của hoàng tử làm thuốc, nhà vua hỏi quan ngự y xem có thể sử dụng tim của một người khác làm thuốc được không. Quan ngự y trả lời: nếu không có trái tim của hoàng tử thì ít ra phải dùng trái tim của các vị quan lớn trong triều. Nghe tin đó, các quan lớn rồi các quan nhỏ trong triều đều trốn biệt tăm.

Túng quá, thôi thì dùng tạm trái tim của lính hầu, của công chúa cũng được. Nghe tin đó, cả công chúa, cả lính hầu, cả hàng trăm thê thiếp cũng không còn ai lai vãng trong cung điện nữa. Cung điện thường ngày huyên náo, giờ nầy vắng lặng như bãi tha ma!

Bấy giờ vua chỗi dậy, tỉnh ngộ rồi cười ra nước mắt cho nhân tình thế thái. Nguyên do là quan ngự y và cũng là người trung nghĩa với vua, đã khéo dựng lên màn kịch này, đề nghị với vua giả vờ đau nặng, bỏ cơm bỏ cháo, để thử thách lòng người!

***

Cứ theo lẽ thường ở đời thì: “Còn tiền còn bạc, còn đệ tử. Hết tiền hết gạo, hết ông tôi”. Quả thật, trong cuộc sống của chúng ta hôm nay, chẳng dễ để kiếm ra được người có đủ yêu thương để dám hy sinh tính mạng, dám chết thay cho người thân thiết của mình, chứ đừng nói đến việc chết thay cho kẻ thù nghịch? Thế nhưng, Phụng vụ Lời Chúa hôm nay giới thiệu cho chúng ta gương mặt của một Đấng dám hy sinh tính mạng cho kẻ phản bội mình. Để hiểu Đấng ấy đã hy sinh như thế nào, chúng ta hãy trở lại với câu chuyện “con rắn đồng” thời Mô-sê.

Thời ấy, trong hành trình bốn mươi năm trong hoang địa, có lần dân Do thái phải lâm cảnh đói khát dày vò nên kêu trách Thiên Chúa và Mô-sê. Chúa đã cho rắn lửa bò ra cắn chết nhiều người. Người ta lại chạy đến kêu cứu Mô-sê. Bấy giờ Thiên Chúa truyền cho ông Mô-sê đúc một con rắn đồng, treo lên trụ cờ cao, để làm phương thuốc chữa rắn cắn. Ai bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng thì được cứu sống.

Trong Bài Tin Mừng hôm nay, khi đàm đạo với ông Nicôđêmô, Đức Giêsu đã chưng dẫn lại câu chuyện con rắn đồng trong Cựu Ước để ám chỉ về chính bản thân Ngài. "Như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời."

 Tình yêu của Thiên Chúa dành cho chúng ta

Có thể không ít người trong chúng ta, sau khi đọc Kinh Thánh Cựu Ước, vẫn hình dung Thiên Chúa như một vị quan tòa nghiêm khắc. Nếu ai lỡ lỗi phạm, chắc hẳn Ngài sẽ sẵn sàng đánh phạt không thương tiếc. Nên, trong đời sống đạo hằng ngày, mặc dù nói là tôn thờ Chúa đấy, nhưng có khi chúng ta chỉ thờ phượng theo kiểu “Kính nhi viễn chi” (đứng ở đằng xa nhìn lại). Thế nhưng thực tế, Thiên Chúa khác xa những gì chúng ta vẫn nghĩ về Ngài.

Qua lời mạc khải của Đức Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta biết được rằng: Thiên Chúa là Tình Yêu. Vì yêu thương chúng ta mà ngay cả đến Người Con Một duy nhất, Ngài cũng sẵn sàng phó nộp vì chúng ta: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3,16). Thật là một tình yêu vô bờ bến.

Nhưng tình yêu của Thiên Chúa dành cho con người chưa dừng lại ở đó. Tình yêu cứu độ của Ngài còn vươn lên cao hơn. Không những chỉ trao ban Con Một chết thay cho chúng ta mà thôi; không những chỉ ban cho chúng ta được cùng sống lại với Chúa Giêsu mà thôi, Thiên Chúa Cha còn thương cho chúng ta được cùng lên trời, cùng ngự trị với Đức Giêsu trên cõi trời. Bài đọc thứ hai, bài thư thánh Phao-lô gửi tín hữu Ê-phê-sô hôm nay nhắc chúng ta điều đó: "Thiên Chúa giàu lòng thương xót và rất mực yêu mến chúng ta, nên dầu chúng ta đã chết vì sa ngã, Người cũng đã cho chúng ta được cùng sống với Đức Ki-tô. Người đã cho chúng ta được cùng sống lại và cùng ngự trị với Đức Ki-tô Giêsu trên cõi trời." (Ephêsô 2, 4-6)

Tình Chúa dành cho tôi lớn lao là thế, còn tình tôi dành cho Chúa thế nào?

Tình yêu phải được đền đáp bằng tình yêu. Thế nhưng làm sao chúng ta có thể đền đáp cho cân xứng với tình yêu Chúa dành cho chúng ta ? Chúng ta chỉ là một tạo vật hữu hạn, trong khi Thiên Chúa là Đấng Toàn năng, nơi Ngài mọi sự đều tròn đầy? “Tình Chúa bao la như biển cả. Tình con nhỏ bé như hạt sương. Tình Ngài vững bền tựa núi non. Tình con, cho Chúa quá mỏi mòn”. Tuy không thể đền đáp cân xứng, nhưng như lời của chân phước Têrêxa Calcútta, ít ra, “Chúng ta cũng hãy làm một điều gì đó tốt đẹp cho Thiên Chúa” bằng việc:

Kính mến, tôn thờ Chúa hết lòng. Để làm được điều này, chúng ta cần loại trừ ra khỏi đời sống cũng như khỏi tâm trí chúng ta những tư tưởng, lời nói, việc làm chưa phù hợp với Thánh ý Chúa. Bởi vì, những thói hư tật xấu đó là những thứ ngẫu tượng, chi phối con người chúng ta, khiến chúng ta không thể toàn tâm toàn ý mà tôn thờ một mình Thiên Chúa.

Tin tưởng và ký thác đường đời cho Chúa. Câu chuyện kể ở trên cũng phần nào nhắc nhở chúng ta về nghĩa vụ này. Nhiều người tỏ ra sốt sắng khi đời sống của mình gặp được những điều may lành; khi xin ơn gì, được Chúa ban cho ơn đó. Nhưng đến khi gặp hoạn nạn, thử thách trong cuộc đời, lại dễ dàng xa Chúa. Một tình yêu chân thật, là tình yêu trung thành: khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi mạnh khỏe cũng như lúc bệnh tật. Đừng để tình trạng như người xưa vẫn nói: “Khi vui thì vỗ tay vào. Tới khi hoạn nạn thì nào thấy ai”.

Tình tôi với tha nhân ra sao?

Sau cùng, Chúa mời gọi chúng ta cũng hãy biết yêu mến tha nhân. Hãy tha thứ cho những lầm lỗi, thiếu sót của họ, vì ý thức rằng, chính chúng ta đã được Thiên Chúa thương xót và thứ tha.

Lm Jos. Nguyễn Văn Tuyên


Bài viết mới nhất

Liên kết web

Bài viết được quan tâm