Danh mục bài viết

Cập nhật hôm nay, lúc 3:54 - Lượt xem 1707

Thứ Bảy tuần 2 Thường Niên

"Những thân nhân của Người nói: Người đã mất trí".

 

Tin Mừng: Mc 3, 20-21

Khi ấy Chúa Giêsu cùng các môn đệ trở về nhà, và dân chúng đông đảo lại đổ xô tới, đến nỗi Người không dùng bữa được. Những thân nhân của Người hay tin đó, liền đi bắt Người, vì họ nói: "Người đã mất trí".

 

 

1. Người bị mất trí (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ)

Bài Tin Mừng hôm nay thật là ngắn, chỉ gồm có hai câu. 
Nhưng câu chuyện kể lại có thế làm chúng ta bối rối. 
Đức Giêsu đã gặp sự chống đối từ phía các kinh sư và người Pharisêu. 
Bây giờ Ngài lại gặp sự hiểu lầm từ phía những thân nhân, 
trong đó có thể có thân mẫu của Ngài (x. Mc 3, 31). 
Khi Đức Giê su và các môn đệ trờ về nhà ở Caphácnaum, 
đám đông lại kéo đến. 
Nhu cầu thật lớn lao và thúc bách khiến cả nhóm không thể nào có giờ ăn. 
Thân nhân của Ngài nghe tin ấy thì hốt hoảng. 
Có lẽ họ đã đi từ quê làng Nadarét đến để gặp Đức Giêsu. 
Họ nghĩ Ngài bị mất trí và họ muốn lôi Ngài về lại quê nhà. 
Họ sẵn sàng dùng sức mạnh để ép Đức Giêsu phải đi. 
Kể cũng lạ nếu chỉ dựa vào chuyện Đức Giêsu không ăn 
để vội vã kết luận là Ngài mất trí. 
Các thân nhân chẳng để ý đến chuyện đám đông chạy đến với Ngài 
để được trừ quỷ, được chữa bệnh và để được nghe giảng. 
Làm sao một người mất trí có thể làm được những việc như thế ? 
Xem ra họ không hiểu mấy về con người và sứ mạng của Đức Giêsu. 
Thật ra dưới mắt của các thân nhân, 
Đức Giêsu có những điều chẳng bình thường chút nào. 
Ngài đã không lập gia đình như những thanh niên khác. 
Ngài đã bỏ nghề thợ mộc ở Nadarét để lang thang khắp đó đây. 
Dù không phải là người học thức, 
Ngài đã chiêu tập một nhóm môn đệ chủ yếu là dân đánh cá, 
đã giao du với những hạng người nên tránh, đã dám đụng độ với các kinh sư, 
và bây giờ Ngài đang mê mệt với một đám đông cuồng nhiệt theo Ngài. 
Họ tự hỏi ông Giêsu, người thân của họ, có vấn đề gì về tâm lý không, 
có rơi vào tình trạng hoang tưởng tự đại không. 
Chúng ta cần nhiều thời gian để hiểu được sự “mất trí” của Đức Giêsu. 
Quan hệ máu mủ có khi lại làm cản trở việc nhận ra Ngài là ai. 
Đức Giêsu bao giờ cũng vượt trên những gì chúng ta thường nghĩ. 
Cần thấy được sự khôn ngoan và lòng nhân hậu của Thiên Chúa 
nơi sự “mất trí” và điên rồ của Đức Giêsu trên thập giá (1 Cr 1, 18). 

Lạy Chúa Giêsu, 
dân làng Nadarét đã không tin Chúa 
vì Chúa chỉ là một ông thợ thủ công. 
Các môn đệ đã không tin Chúa 
khi thấy Chúa chịu treo trên thập tự. 
Nhiều kẻ đã không tin Chúa là Thiên Chúa 
chỉ vì Chúa sống như một con người, 
Cũng có lúc chúng con không tin Chúa 
hiện diện dưới hình bánh mong manh, 
nơi một linh mục yếu đuối, 
trong một Hội thánh còn nhiều bất toàn. 
Dường như Chúa thích ẩn mình 
nơi những gì thế gian chê bỏ, 
để chúng con tập nhận ra Ngài 
bằng con mắt đức tin. 
Xin thêm đức tin cho chúng con 
để khiêm tốn thấy Ngài 
tỏ mình thật bình thường giữa lòng cuộc sống. Amen. 

 

 

2. Vai trò của gia đình (trích Mỗi Ngày Một Tin Vui)

Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta suy nghĩ về tương quan với Chúa Giêsu và gia đình của Ngài, để từ đó rút ra những bài học thực tiễn về vai trò gia đình đối với con người.

Chúa Giêsu đã sinh ra và lớn lên trong một gia đình. 33 năm sống kiếp làm người, Ngài đã sống 30 năm với gia đình. Hơn nữa, cũng như bất cứ một người Á Ðông nào, Chúa Giêsu rất xem trọng những mối giây liên hệ thân thuộc: trong ba năm rao giảng công khai, Ngài vẫn tìm dịp trở về thăm làng cũ, và giữa lúc Ngài bận bịu với sứ vụ công khai, bà con thân thuộc của Ngài vẫn tìm đến thăm Ngài. Quả thật, Chúa Giêsu xem trọng những liên hệ máu mủ và tình bà con xóm giềng, Ngài quí trọng gia đình; Ngài đề cao sự thánh thiêng và bất khả phân ly của giây hôn phối. Tuy nhiên, Chúa Giêsu không lập gia đình; trong ba năm thi hành sứ vụ công khai, Ngài sống xa gia đình, không nhà, không cửa.

Như vậy, đối với Chúa Giêsu, trên cõi đời này, gia đình cũng như mọi thứ định chế khác của loài người đều không phải là những giá trị tuyệt đối. Chỉ có một giá trị tuyệt đối, đó là con người, bởi có con người mới có một vận mệnh vĩnh cửu. Tất cả đều hiện hữu vì con người. Trong Kinh Tin Kính, Giáo Hội tuyên xưng: "Vì loài người chúng tôi và để cứu rỗi chúng tôi, Người đã từ trờ xuống thế". Như vậy, ngay cả mầu nhiệm Nhập Thể cũng là vì con người. Chính Chúa Giêsu đã tuyên bố rằng Ngài đến để phục vụ, chứ không phải để được phục vụ; nếu Con Thiên Chúa nhập thể là để phục vụ con người, thì huống chi những định chế của xã hội loài người. Tất cả đều hiện hữu vì con người: gia đình cũng như xã hội hiện hữu vì con người, chứ không phải con người vì gia đình và xã hội.

Từ cái nhìn trên đây của Chúa Giêsu về gia đình, chúng ta có thể thấy được vai trò của gia đình và một cách cụ thể mục đích của việc giáo dục trong gia đình. Trong tuyển tập "Giới Luật Yêu Thương", Ðức Cha Bùi Tuần đã có một phân tích sâu sắc về mục đích của việc giáo dục gia đình, Ngài viết:

"Các bậc cha mẹ muốn biết xưa nay mình nhằm mục đích gì trong việc giáo dục con cái, thì hãy xét xem ta thường muốn gì, chờ đợi gì ở con cái. Có phải muốn chúng nên giàu sang không? Có phải chờ đợi ở chúng một lợi lộc vật chất chăng? Không thiếu những cha mẹ nhắm cái đó khi giáo dục con cái. Những hy vọng đó không phải là xấu, nhưng chắc chắn không phải là chính mục đích mà cha mẹ phải nhắm để đưa con cái mình đi tới. Mục đích chính đó là gì?"

Mục đích đó là giúp chúng nên người với tất cả ý nghĩa cao đẹp của nó. Mà nên người trước hết là thực hiện đầy đủ ý nghĩa câu nói quen thuộc: "Con người, đầu đội trời, chân đạp đất"... Chân đạp đất là thái độ phải thắng dẹp những lôi cuốn tội lỗi thế tục, là đạp lên trên những gì làm cho mình ra hèn như cát bụi, là đạp lên trên những gì đưa ta xuống đất, xuống địa ngục. Nếu chân đạp đất chỉ những sự phàm trần, thì đầu đội trời chỉ những sự siêu phàm. Ðầu đội trời chi thái độ vươn lên những gì cao thượng, đầu đội trời chỉ sự cố gắng phóng mình tới lý tưởng xa vời, đầu đội trời chỉ sự hướng tâm con người về mục đích ở tận bên kia thế giới, đầu đội trời chỉ nỗ lực băng mình lên cao để tìm về quê hương trên trời.

Những suy tư của Ðức Cha Bùi Tuần gợi lại cho chúng ta câu nói của Chúa Giêsu với cha mẹ Ngài khi hai Ðấng gặp lại Ngài trong Ðền Thờ Yêrusalem: "Cha mẹ không biết con phải lo việc Cha con sao?" Ðầu đội trời chính là lo việc Cha trên trời, là hướng về trời cao, là sống cho những giá trị vĩnh cửu. Nên người thực sự là sống đúng ý nghĩa ba chữ "đầu đội trời", và đó phải là mục đích của giáo dục gia đình, bất cứ hành động nào đi ngược mục đích ấy đều là phản giáo dục.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta tự vấn lương tâm xem đâu là những giá trị đích thực mà chúng ta đang theo đuổi và muốn truyền đạt cho người khác. Nguyện xin Ðấng là Ðường, là Sự Thật và là Sự Sống soi sáng và hướng dẫn chúng ta.

 

 

3. Vì sứ vụ (Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.)

Có một linh mục tại một đất nước phồn thịnh, nhưng khi làm linh mục được 5 năm, ngài đã xin phép bề trên để về Việt Nam phục vụ những bệnh nhân sida, nghiện ngập, những bạn trẻ cơ nhỡ và trẻ em mồ côi. Khi quyết định của ngài được thông báo cho gia đình, bà cố đã không chấp nhận và cho rằng con mình có vấn đề!

Hôm nay, Tin Mừng thuật lại việc Đức Giêsu tất bật lo lắng cho dân chúng, đến nỗi không có thời giờ để nghỉ ngơi và ăn uống. Những việc như: giảng dạy, chữa bệnh, xua trừ ma quỷ…. Ngài làm mọi việc không xuể, nên đã gọi và chọn các môn đệ để hỗ trợ Ngài trong sứ vụ.

Tuy nhiên, sự nhiệt tình vì sứ vụ khi chăm lo cho người nghèo, bệnh tật, ốm đau thì lại là mối lo nơi bà con, họ hàng của Ngài khi họ nghe tin đổn thổi Ngài bị mất trí, vì thế, họ đã đến để tìm cách ngăn cản Ngài.

Thật vậy, trong cuộc sống, chúng ta vẫn thấy xuất hiện đây đó những hình ảnh sống động của Đức Giêsu khi những anh chị em Kitô hữu luôn sống chu toàn bổn phận và sẵn sàng đặt lợi ích của cộng đoàn, gia đình lên trên cá nhân của mình. Luôn đứng về phía người nghèo khổ để nâng đỡ và phụ giúp họ. Luôn coi sứ vụ là chính yếu, nhu cầu cá nhân là phụ thuộc.

Nhưng lẽ ra, theo lối suy nghĩ của người đời thì họ phải được tán dương, chúc tụng mới xứng! Tuy nhiên, điều đó có lẽ có nhưng họa hiếm, ngược lại có khi chỉ là những lời dè môi bữu mỏ cho rằng: họ bị điên, bị khùng thì mới làm những chuyện như thế!

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy biết đặt sứ vụ lên trên hết mọi chuyện. Nếu có bị khinh thường, chỉ trích, thì chúng ta cũng biết vui chịu để danh Chúa được cả sáng và Nước Chúa được trị đến. Chỉ khi nào chúng ta trở nên giống Chúa, thì hình ảnh, khuôn mặt của Ngài mới được lộ hiện nơi chúng ta.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết yêu mến Chúa tha thiết. Luôn biết trung thành với sứ vụ được trao. Và xin cho chúng con biết đón nhận tất cả, miễn sao anh chị em chúng con được hạnh phúc và Chúa được loan báo. Amen.

 

 

4. Lội ngược dòng

Người ta thường nói: “Nhập gia tùy tục, đáo giang tùy khúc”

Đây là một triết lý sống được nhiều người cho là khôn ngoan, là thức thời, là hiểu biết. Nhưng liệu triết lý sống ấy, có phải luôn luôn lúc nào cũng đúng không ?

Giả sử như tôi là một người bị mắc bệnh áp huyết cao, Bác Sĩ cấm tôi không được uống rượu. Ngày kia tôi được mời đi dự một bữa tiệc. Trong bữa tiệc này tôi thấy mọi người đều uống rượu cả. Trong trường hợp này, nếu tôi áp dụng triết lý sống trên kia, thì tôi có phải là người khôn ngoan không ?

Hoặc nếu tôi đang sống trong một xã hội, mà trong đó người ta sống với nhau hoàn toàn là giả dối, lừa đảo, thậm chí ngay trong cả tôn giáo cũng thế nữa, thì có phải vì thế mà chúng ta cũng giả dối, lừa đảo, để sống theo triết lý sống “nhập gia tùy tục, đáo giang tùy khúc “không ?

Trong những trường hợp như thế, mà chúng ta sớng theo triết lý sống trên đây, thì không những chúng ta không phải là những người khôn ngoan, mà trái lại, chúng ta lại là những người khờ dại.

Nhưng không sống theo triết lý sống trên đây, không phải là một điều dễ dàng đâu, mà nó đòi hỏi chúng ta phải trả cho lối sống đó, một giá rất cao. Trường hợp của Chúa Giêsu, được Thánh Marco thuật lại trong Tin Mừng là moôt dẫn chứng.

Cái giá mà Chúa Giêsu phải trả cho lối sống không theo triết lý sống “Nhập gia tùy tục, đáo giang tùy khúc”, lối sống lội ngược dòng của Ngài, đó là Ngài đã bị người thời đó coi là người mất trí. Bản án tử hình Thập Giá mà Chúa Giêsu phải chịu, cũng là kết qủa của lối sống “lội ngược dòng” của Ngài.

Chúng ta đang sống trong dòng đời, nhưng hướng mà chúng ta đang theo là hướng xuôi hay ngược dòng ? Hẳn là không có ai có thể trả lời đúng câu hỏi này bằng chính chúng ta. Vậy nếu chúng ta đang sống theo lối sống “LỘI NGƯỢC DÒNG” thì chắc chắn sẽ có những người cho chúng ta là những người lập dị, dại dột, khờ khệch. Nhưng theo như lời Thánh Phaolô, thì đó lại là cái khờ khệch, dại dột làm xấu hổ những người khôn ngoan của đời. Như vậy triết lý sống khôn ngoan

Không phải là “Nhập gia tùy tục, đáo giang tùy khúc” mà là SỐNG PHÙ HỢP VỚI THÁNH Ý CHÚA

Bài Tin Mừng hôm nay tạo cơ hội cho chúng ta kiểm điểm lại triết lý sống của chúng ta, rồi dâng lên Chúa những lời cầu xin cho mình và cho nhau, để biết sống theo triết lý sống là SỐNG PHÙ HỢP VỚI THÁNH Ý CHÚA. Đó là triết lý sống tuyệt hảo nhất.

 

 

5. Sự điên dại của tình yêu

Một số Giáo phụ đã so sánh Đức Kitô với một nhân vật nổi tiếng trong thần thoại Hy Lạp. Nhờ tiếng đàn 7 giây do các thần linh tặng, ông đã khiến sông ngừng chảy, đá phải lăn mình, lá cây đứng yên trước gió, các thú dữ nghe tiếng đàn của ông cũng trở nên thuần thục.

Với tiếng hát thần linh, Ngôi Lời Thiên Chúa đã có thể biến những hòn đá thành người, kẻ chết nghe tiếng Ngài hát đều chỗi dậy. Ngài mở mắt người mù, mở tai người điếc. Ngài đã thực hiện giấc mơ điên rồ của tình yêu, đó là đi sâu vào lòng nhân loại tội lỗi để giao hòa con người với Thiên Chúa. Cả cuộc đời Ngài là nghèo khó và cuối cùng là chết trên Thập giá. Dưới cái nhìn thông thường thì đó quả là cuộc sống của kẻ điên rồ. Tình yêu Thiên Chúa vượt trên mọi lý luận của con người, Thánh Phaolô đã nói điều đó khi đề cập đến Thập giá Đức Kitô, "cớ vấp phạm cho người Do thái, sự điên rồ đối với người Hy lạp".

Tin vào sức mạnh Thập giá Đức Kitô, đáp trả tình yêu Thiên Chúa bằng những bước chân rao giảng Tin mừng, bằng những đòn vọt, thử thách, thánh Phaolô đã tự xưng mình là người điên dại vì Đức Kitô.

Tất cả những ai sống chết cho tình yêu của Thiên Chúa, và sống trọn vẹn cho tình yêu tha nhân, cũng đều có thể bị lẽ khôn ngoan thông thường của người đời gán cho nhãn hiệu điên rồ. Thánh nữ Têrêxa Hài Đồng đã ghi lại sự điên rồ của ngài vì yêu khi đau khổ, bởi xác tín rằng không bao giờ Chúa có thể nhận được một cử chỉ yêu thương nào từ hỏa ngục : "Để đẹp lòng Ngài, tôi sẵn sàng trầm mình trong hỏa ngục, miễn là trong nơi đầy lộng ngôn ấy Ngài mãi mãi được yêu mến”.

Chỉ có sự điên rồ của tình yêu mới có thể cho con người thứ ngôn ngữ ấy. Và trong ánh sáng Khôn ngoan của Thiên Chúa, chỉ có tình yêu đích thực mới đáng được gọi là tình yêu điên rồ. Cuộc sống người kitô hữu nếu Ttrung thành với lời cam kết của bí tích thanh tẩy sẽ mãi mãi là hành trình đi ngược dòng, và do đó cũng không tránh khỏi nhãn hiệu điên rồ.

Xin cho dung mạo Đức Kitô. Đấng đã bị gán cho tước hiệu điên rồ ngày một sáng lên trong cuộc sống chúng ta. Xin cho lẽ khôn ngoan và sức mạnh Thập giá đức Kitô luôn nâng đỡ chúng ta, để dù trong cơ cực, dù bị bách hại, tù đày, chúng ta vẫn luôn trung thành và tiến bước mãi trong những cam kết yêu thương phục vụ.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm