Danh mục bài viết

Cập nhật 22/1/2019 - 4:2 - Lượt xem 1542

Thứ Tư tuần 2 Thường Niên

"Trong ngày Sabbat được cứu sống hay là giết chết?"

 

Tin Mừng: Mc 3, 1-6

Khi ấy, Chúa Giêsu lại vào hội đường và ở đó có một người khô bại một tay. Người ta để ý quan sát xem Chúa có chữa bệnh trong ngày Sabbat không, để tố cáo Người. Chúa bảo người có tay khô bại rằng: "Ngươi hãy đứng ra giữa đây". Rồi Người bảo họ: "Trong ngày Sabbat được làm sự lành hay sự dữ? Ðược cứu sống hay là giết chết?" Nhưng họ thinh lặng. Bấy giờ Người thịnh nộ đưa mắt nhìn họ và buồn phiền vì lòng họ chai đá, Người bảo bệnh nhân rằng: "Hãy giơ tay ra". Người đó giơ tay ra và tay anh ta được lành. Lập tức, những người biệt phái đi ra bàn tính với những kẻ thuộc phái Hêrôđê chống đối Người và tìm cách hại Người.

 

 

1. Anh giơ tay ra! (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ)

Bài Tin Mừng hôm nay là cao điểm của năm cuộc tranh luận 
giữa Đức Giêsu với các kinh sư hay người Pharisêu (Mc 2, 1-3, 6). 
Đó là các cuộc tranh luận về quyền tha tội của Đức Giêsu, 
về chuyện Ngài ăn uống với người thu thuế, chuyện môn đệ không ăn chay, 
chuyện môn đệ bứt lúa ngày sabát, và cuối cùng là chuyện Ngài chữa bệnh. 
Trong hội đường, vào một ngày sabát, một người có bàn tay bị teo đi dự lễ. 
Các người Pharisêu rình xem Đức Giêsu có chữa cho anh ấy không. 
để có cớ tố cáo Ngài. 
Đức Giêsu chủ động đưa âm mưu của họ ra ánh sáng. 
Ngài muốn công khai h óa và chính thức hóa việc làm của mình, 
bởi vậy Ngài mới nói với người bị tật rằng: “Anh hãy trỗi dậy ra giữa đây!” 
Như thế mọi người trong hội đường đều thấy được anh. 
Rồi Ngài đặt câu hỏi với các người đang rình rập Ngài 
về điều được phép làm trong ngày sabát: 
được làm điều tốt hay điều xấu, cứu sống hay giết chết? 
Câu trả lời tưởng như quá rõ ràng, 
nhưng ta nên nhớ rằng chữa bệnh ngày sabát bị coi như lao động. 
Chỉ được chữa bệnh ngày sabát khi đó là một bệnh nguy tử. 
Anh bại tay không phải là người lâm cơn bệnh nguy tử. 
Nếu hoãn lại đến ngày mai mới chữa anh, thì có vẻ cũng chẳng sao. 
Nhưng Đức Giêsu đã không chấp nhận sự trì hoãn này. 
Đối với Ngài, làm điều tốt là chữa ngay cho anh. 
Ngài không đợi anh ấy gần chết mới cứu sống. 
Cứu sống là cho con người được sống hạnh phúc dồi dào hơn. 
Một bàn tay héo khô, teo tóp, bại liệt, 
một bàn tay đàn ông chẳng còn làm việc được, chẳng còn tự phục vụ được, 
một bàn tay đã chịu tật nguyền như thế từ bao giờ, 
theo Đức Giêsu, bàn tay ấy phải được chữa lành ngay khi có thể. 
“Hãy giơ tay ra!” 
Người ấy đã giơ tay ra và tay anh trở lại bình thường. 
Giơ tay ra là điều trước kia anh mong muốn mà không làm được. 
Bây giờ anh có thể giơ tay để nắm lấy một bàn tay khác, 
và cảm được sự ấm áp chân thành của tình bạn. 
Có bao nhiêu bàn tay, dù không bại liệt, nhưng chẳng bao giờ bình thường 
vì chẳng bao giờ dám đưa ra để trao và để nhận, để nắm và để buông. 
Trước sự thinh lặng chai đá của các kẻ chống đối, 
Đức Giêsu vừa giận vừa buồn (c.5). 
Ngài chấp nhận trả giá cho quyết định của mình. 
Ngài đã chữa bệnh chỉ bằng một lời nói, chứ không bằng đụng chạm. 
Thế nên theo Luật Môsê, Ngài vẫn không bị coi là đã vi phạm ngày sabát. 

Lạy Chúa, 
lúc đầu chúng con chỉ muốn cầm tay nhau 
để làm thành một vòng tròn khép kín. 
Sau đó chúng con hiểu rằng 
cần phải buông tay nhau 
để nhận những người bạn mới, 
để vòng tròn được mở rộng đến vô cùng 
và trái tim được lớn lên mãi. 
Lạy Chúa, chúng con biết rằng 
cần phải nối vòng tay lớn 
xuyên qua các đại dương và lục địa. 
vòng tay người nối với người, 
vòng tay con người nối với Tạo Hóa. 
Chúng con thích Chúa 
đứng chung một vòng tròn 
với tất cả loài người chúng con, 
nắm lấy tay chúng con 
và đưa chúng con lên cao. 
Ước gì việc Chúa giang tay trên thập giá 
giúp chúng con biết cầm lấy tay nhau 
và nhận nhau là anh em. Amen.

 

 

2. Phản ứng của Chúa Giêsu (trích Mỗi Ngày Một Tin Vui)

Trong diễn văn đọc trước ngoại giao đoàn bên cạnh Toà Thánh nhân dịp Năm Mới 1996, Ðức Gioan Phaolô II đã mạnh mẽ tố giác các đàn áp Kitô hữu; Ngài nhận định như sau: "Người ta không thể đàn áp mãi hàng triệu tín hữu, nghi ngờ hoặc chia rẽ họ, mà những hành động đó lại không đưa đến những hậu quả tiêu cực, chẳng những đối với uy tín của các quốc gia trên trường quốc tế, mà cả trong nội bộ các xã hội liên hệ; trái lại, những mối quan hệ tốt giữa các Giáo Hội và nhà nước góp phần vào sự hòa hợp mọi thành phần trong xã hội".

Vừa đàn áp, vừa kêu gọi tin tưởng, chỉ có người mù quáng mới không thấy được sự mâu thuẫn trong hành động của mình. Người mù lòa ít ra còn biết mình không thấy, nhưng kẻ mù quáng vốn có mắt, nhưng lại không nhìn thấy.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu có một phản ứng trước sự mù quáng của những người Biệt phái. Chúng ta cứ tưởng tượng một bệnh nhân đang quằn quại trong đau khổ cần được một bàn tay săn sóc chữa trị, thì người ta lại nại đến luật ngày Hưu lễ để bắt bẻ và cấm chế. Thánh sử Marcô như muốn tô đậm phản ứng của Chúa trước thái độ mù quáng như thế, khi viết: "Chúa Giêsu giận dữ rảo mắt nhìn họ, buồn khổ vì lòng chai đá của họ". Chúa Giêsu vốn là Ðấng hiền lành và khiêm nhường trong lòng. Chúng ta hãy chiêm ngưỡng thái độ của Ngài đối với những người khốn khổ, các bệnh nhân, các tội nhân, những người bị đẩy ra bên lề xã hội, Ngài đồng bàn với họ, cảm thông với họ, tha thứ cho họ.

Chúa Giêsu tỏ ra cảm thông tha thứ đối với mọi tội lỗi của con người, duy chỉ có một thái độ Ngài không bao giờ chấp nhận và tha thứ, đó là thói giả hình và mù quáng. Do yếu đuối, con người sa ngã là chuyện bình thường, nhưng nhắm mắt khép kín tâm hồn để không nhận ra mình yếu đuối cũng như nhân danh đạo lý và pháp luật để khước từ yêu thương, để loại trừ người khác, Chúa Giêsu gọi đó là tội chống lại Thánh Thần, tội không thể tha thứ được. Thật thế, khi con người không còn nhận ra thân phận tội lỗi yếu đuối của mình, khi con người khước từ yêu thương, thì mọi tương quan với Thiên Chúa cũng hoàn toàn bị cắt đứt. Chúa Giêsu không ngừng lên án thái độ giả hình và mù quáng của những người Biệt phái; Ngài cũng luông kêu gọi các môn đệ đề cao cảnh giác trước men Biệt phái.

Nguyện xin Chúa giúp chúng ta ghi tạc Lời Chúa để tránh khỏi men giả hình và mù quáng ấy. Xin Ngài cho chúng ta một tâm hồn nhạy cảm để nhận ra thân phận yếu đuối bất toàn của chúng ta và đáp lại tiếng gọi thống hối và hoán cải không ngừng của Chúa. Xin Ngài ban cho chúng ta một trái tim luôn biết rung động trước nỗi đau khổ của đồng loại và đôi tay luôn biết rộng mở để săn sóc chữa trị và san sẻ trao ban cho mọi người.

 

 

3. Có được phép làm điều thiện trong ngày sabát không? (Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.)

Khi nói đến Đức Giêsu, hẳn ai ai trong chúng ta cũng đều nghĩ ngay đến một Đức Giêsu nhân từ, hiền hậu và khiêm nhường. Mà quả thật là như vậy, bởi đã có lần Ngài nói: hãy học cùng tôi vì tôi hiền lành và khiêm nhường; hay trong các cử chỉ, hành động của Ngài cũng đều toát lên bản chất đó.

Tuy nhiên, chúng ta thấy có những lúc Đức Giêsu rất cương nghị. Chẳng hạn như khi Ngài loan báo cuộc khổ nạn thì Phêrô đứng ra ngăn cản Ngài, Ngài sẵn sàng mắng Phêrô là Satan và đuổi ông xéo lại đằng sau. Hay khi Ngài lên đền thờ Giêrusalem và thấy người ta buôn bán đủ thứ trong đền thờ, Ngài đã nổi nóng và lấy giây bện thành roi đánh đuổi và lật nhào bàn ghế của họ. Tại sao vậy, thưa vì nếu những gì làm cho con người xa ơn cứu chuộc, hay làm cản trở sứ vụ cứu thế của Ngài thì Ngài không khoan nhượng. Bởi nếu khoan nhượng thì họ bị mất ơn cứu chuộc.

Hôm nay cũng vậy, Ngài tỏ ra buồn bực và mạnh mẽ lên án cách nặng nề những người đang đứng đó với Ngài bởi vì lòng họ hóa ra chai đá, cứng cỏi, nên không thể có một cái nhìn tích cực về những việc làm tốt đẹp và như một điều tất yếu, họ khó có thể đón nhận được hồng ân cứu độ vì sự kiêu ngạo đã phủ lấp tâm hồn họ.

Lời Chúa hôm nay cật vấn lương tâm mỗi chúng ta. Liệu có khi nào vì ích kỷ, ghen tương và vụ luật mà chúng ta không thể có một cái nhìn tích cực hay nhìn đúng sự việc tốt lành của anh chị em mình? Hay là chúng ta chỉ tìm cơ hội để thọc gậy bánh xe, làm cho người anh chị em chúng ta khó lòng thi hành điều tốt đẹp mà họ được thúc đẩy để làm?

Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho mỗi người chúng con luôn biết nghĩ tốt cho người khác; hay khi muốn sửa lỗi cho ai thì chính mình phải nhìn nhận bản thân cũng có những lỗi đó. Có thế, chúng ta mới trở thành môn đệ thực thụ của Chúa. Amen.

 

 

4. Cốt lõi của Tin Mừng (Sưu tầm)

Theo một thống kê, trong thời đệ nhị thế chiến, Đức Quốc Xã đã thiết lập khoảng 200 trại tập trung để giam tù binh và chính trị phạm. Nổi tiếng nhất là Đarkau, trong đó có khoảng 9 triệu người thuộc 23 quốc tịch khác nhau bị tiêu diệt, riêng người Do thái là 6 triệu. Khi quân Đồng minh đến giải phóng một trong các trại tập trung, họ thấy ngoài cổng dựng một tấm bảng lớn với hàng chữ: “Ở đây không có Thiên Chúa”. Trước cảnh tượng ghê tởm đó, người ta không biết làm gì hơn là lấy cỏ phủ lại làm nên một quả núi nhân tạo, trên đó dựng một Thánh giá lớn để nói cho con người thời đại rằng khi con người chối bỏ Thiên Chúa, con người cũng đối xử với nhau tàn bạo hơn súc vật.

Sự sụp đổ mới đây của một số chế độ xây trên ý thức hệ vô thần cũng chứng tỏ rằng : sự chối bỏ Thiên Chúa thường lôi kéo theo sự chối bỏ và chà đạp con người. Bất cứ một chối bỏ Thiên Chúa nào cũng hàm chứa sự chối bỏ con người và ngược lại. Nếu đã có những người chối bỏ Thiên Chúa để chà đạp hình ảnh Ngài nơi con người, thì cũng không thiếu những người nhân danh Thiên Chúa để chối bỏ con người. Thực ra, thứ Thiên Chúa mà người ta nhân danh để chối bỏ con người chỉ là một thứ ngẫu tượng lệch lạc về Thiên Chúa mà thôi.

Chúa Giêsu đã đến để mạc khải một Thiên Chúa đích thực, và tên của Ngài là Tình yêu, một Thiên Chúa tình yêu đã đặt con người trên mọi giá trị, trên mọi thứ lề luật.

Tin Mừng hôm nay là một trong những mạc khải về một Thiên Chúa Tình Yêu. Những người Do thái đã nhân danh lề luật, nhân danh Thiên Chúa để bắt bẻ Chúa Giêsu đã chữa bệnh cho người có bàn tay khô bại trong ngày Sabát, ngày được dành để tôn vinh Thiên Chúa. Nhưng đối với Chúa Giêsu, hành động tôn vinh Thiên Chúa đích thực chính là cứu sống con người, chính là làm điều thiện.

Lời Chúa hôm nay một lần nữa mời gọi chúng ta điều chỉnh tương quan của chúng ta với Chúa, hay đúng hơn điều chỉnh hình ảnh của chúng ta về Thiên Chúa. Thiên Chúa mà chúng ta tôn thờ có là Thiên Chúa Tình yêu không ? Thiên Chúa mà chúng ta tôn thờ có là Đấng mà hình ảnh đã được ghi khắc trong con người đến độ khinh rẻ con người là khinh rẻ Ngài không ?

Điều chỉnh hình ảnh của chúng ta về Thiên Chúa cũng có nghĩa là điều chỉnh cách sống đạo của chúng ta. Cốt lõi của Tin Mừng là bác ái đã được chúng ta lấy làm động lực mọi sinh hoạt của chúng ta chưa ? Hay chúng ta vẫn còn bám vào quan niệm cho rằng sống đạo chỉ là học thuộc một số kinh kệ, tuân giữ một số qui định của Giáo Hội ? Sống như thế phải chăng không là một thứ tôn thờ ngẫu tượng mới, bởi vì TC mà chúng ta tôn thờ có lẽ còn xa lạ với cuộc sống, với người đau khổ, với chính con người.

Hãy dâng lời cảm tạ Chúa vì đã mạc khải cho chúng ta về tình yêu của Ngài. Xin cho chúng ta ý thức rằng mỗi khi chúng ta nhận ra hình ảnh Chúa nơi tha nhân, mỗi khi chúng ta thực thi bác ái, đó là lúc chúng ta tôn vinh Chúa.

 

 

5. Luật phải làm cho sống

Bài Tin Mừng trần thuật việc Chúa Giêsu làm phép lạ chữa khỏi bệnh cho một người bị bại tay trong ngày hưu lễ Sabat của người Do thái. Phía thính giả, riêng bệnh nhân và cả gia tộc anh hẳn phải bộc lộ niềm vui và biết ơn Chúa lắm. Trong khi những người biệt phái lại buồn và ganh tỵ vì Chúa làm được nhiều việc như chữa bệnh ngày Sabat.

Chúa biết lòng họ nên Chúa gọi người bại tay đứng ra giữa “thanh niên bạch nhật” để mọi người thấy việc Chúa làm công khai và chính đáng. Khi người đó đứng ra giữa rồi thì Chúa hỏi họ trong ngày sabat nên làm việc lành hay việc dữ, cứu người hay giết người ? Đối với người biệt phái chắc là khó trả lời lắm, vì việc lành thì bất cứ lúc nào cũng nên làm chứ không lệ thuộc thời gian hay theo hứng. Thành ra Chúa đặt câu hỏi đó để đánh thức lương tâm và cho họ biết việc bắt bẻ là phi lý. Về phía các biệt phái họ im lặng. Im lặng không trả lời có thể hiểu là đồng ý, là phải làm việc lành ngày sabat. Im lặng tức là trả lời rồi. Nhưng im lặg ở đây cũng là một thái độ cố chấp cứng cỏi và tự kiêu nữa.

Thái độ của Chúa Giêsu đối với người biệt phái rất rõ “Chúa nhìn quanh họ một vòng vừa thịnh nộ vừa buồn phiền” (c.3). Chúa phủ nhận tinh thần của người biệt phái có óc nệ luật. Tinh thần đó chỉ đưa đến chỗ lỗi luật và lỗi với cả Đấng làm ra lề luật. Chỉ vì óc nệ luật thành ra coi thường lời Chúa dạy, lấy cái tùy làm cái chính, trong khi lại lỗi luật căn bản của công bằng và yêu thương (Mt 23,13). Chúa chủ trương phải thực lòng tôn trọng lề luật bằng tinh thần. Chúa không đến phá hủy lề luật nhưng làm cho luật nên hoàn hảo nghĩa là làm cho người giữ luật được nên thánh, được hưởng sự sống bởi luật đó. Luật đó đem lại một sức mạnh mới, một nội dung mới, một tinh thần, một ý nghĩa, một sức sống.

Chúng ta có thể thấy rõ ý Chúa là chừng nào luật cũ phù hợp với tinh thần của Ngài, thì Ngài chấp nhận, vì chính Chúa đã nhận luật Do thái như ăn chay, đóng thuế, lên đền thờ cầu nguyện, vào hội đường nghe giảng Kinh thánh. Nhưng chừng nào luật đó đi ngược với luật của Chúa không chấp nhận: như luật Talion (mắt thế mắt, răng đền răng).

Chúng ta thấy óc nệ luật có những ác quả:

1). Làm cho con người hẹp hòi cố chấp, cứng cỏi, hết thông cảm, hết tình người.

2). Làm cho người ta băn khoăn lo sợ , lúc nào cũng bị ám ảnh bởi sự sai lỗi, thành ra mất quân bình, bất an lương tâm.

3). Làm cho con người sợ dư luận, dễ giả hình, che đậy, giả dối, đóng kịch bên ngoài và phạm sự thánh.

4). Làm cho con người tiêu cực, thụ động, ít sáng kiến... đưa tới độc đoán.

Một người có tinh thần lề luật của Chúa là người sống trong tinh thần tự giác. Luật Chúa là kim chỉ nam cho mọi hành động. Luật Chúa là con be bờ dục vọng, là một con đường dẫn tới một nơi đã định. Nếu chúng ta có tinh thần lề luật thì con người sống bình an biết mấy, chẳng cần ai quấy rầy sửa bảo nữa. Lúc ấy ta mới thấy ách Chúa êm ái và nhẹ nhàng thật sự (Mt 11,29)

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm