Danh mục bài viết

Cập nhật 21/1/2019 - 4:2 - Lượt xem 1562

Thứ Ba tuần 2 Thường Niên

"Ngày Sabbat làm ra vì loài người, chứ không phải loài người vì ngày Sabbat".

 

Tin Mừng: Mc 2, 23-28

Vào một ngày Sabbat, Chúa Giêsu đi qua đồng lúa, môn đệ Người vừa đi vừa bứt lúa. Tức thì những người biệt phái thưa Người rằng: "Kìa Thầy xem. Tại sao ngày Sabbat người ta làm điều không được phép như vậy?" Người trả lời rằng: "Các ông chưa bao giờ đọc thấy điều mà Ðavít đã làm khi ngài và các cận vệ phải túng cực và bị đói ư? Người đã vào nhà Chúa thời thượng tế Abiata thế nào, và đã ăn bánh dâng trên bàn thờ mà chỉ mình thượng tế được ăn, và đã cho cả các cận vệ cùng ăn thế nào?" Và Người bảo họ rằng: "Ngày Sabbat làm ra vì loài người, chứ không phải loài người vì ngày Sabbat; cho nên Con Người cũng làm chủ cả ngày Sabbat".

 

 

 

1. Con Người làm chủ ngày sabát (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.)

Các kitô hữu gốc Do Thái của Giáo Hội sơ khai

thường bị chê trách vì đã lơ là trễ nải trong việc giữ ngày sabát.

Giữ ngày sabát là điều hết sức quan trọng đối với người theo Do Thái giáo

Ai vi phạm ngày này có thể bị xử tử (Xh 31, 14), bị ném đá (Ds 15, 32-36).

Qua bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu hẳn đã soi sáng cho vấn đề này.

Câu chuyện xảy ra vào một ngày sabát.

Khi thầy trò băng qua đồng lúa, các môn đệ đã bứt các bông lúa.

Và hẳn họ đã vò lúa trong tay trước khi có thể ăn hạt bên trong.

Theo sách Đệ nhị luật (23, 26) thì hành động này được phép làm :

“Khi vào đồng lúa của người đồng loại, anh em có thể lấy tay bứt bông lúa.”

Nhưng theo các kinh sư, điều này bị cấm làm trong ngày sabát,

lý do là vì bứt lúa và vò trong tay cũng giống với hành vi gặt và xay lúa,

mà gặt và xay lúa là một trong ba mươi chín việc không được phép làm ngày sabát.

Từ đó người Pharisêu kết luận việc các môn đệ bứt lúa là phạm đến luật Môsê.

Ngày nay chúng ta có thể buồn cười về chuyện này,

nhưng nó nói lên việc các kinh sư vì sợ người ta phạm luật

nên sau này đã thêm thắt những quy định tỉ mỉ chi li.

Đức Giêsu đã trả lời người Pharisêu bằng đức cách trưng dẫn chuyện vua Đavít.

Trong truyền thống Do Thái, vua này thường được coi là đạo đức mẫu mực.

Đavít đã làm điều không được phép làm, đó là ăn bánh tiến (x. 1 Sm 21, 1-6).

Bánh này gồm mười hai ổ lớn được đặt trước nhà tạm (x. Lv 24, 5-9).

Vào mỗi ngày sabát, bánh mới được thay, bánh cũ chỉ dành cho các tư tế.

Khi kể câu chuyện về vua Đavít, Đức Giêsu muốn cho thấy rằng

nếu Đavít và các thuộc hạ có thể được miễn giữ luật liên quan đến bánh thánh

thì Đức Giêsu và các môn đệ trong trường hợp nào đó

cũng có thể được miễn giữ ngày sabát thánh (x. 1 Mac 2, 34-38).

Theo Đức Giêsu, ngày sabát được tạo cho loài người, chứ không phải ngược lại.

Người Pharisêu có lẽ đã quên đi mục đích của việc giữ luật ngày sabát.

Thiên Chúa lập nên ngày sabát để loài người có thời gian nghỉ ngơi

hầu nhớ đến công trình tạo dựng và giải phóng của Ngài (Đnl 5, 14-15).

Ngày sabát đúng là ngày của Chúa, dành cho Chúa,

nhưng nó cũng là ngày cho loài người sau sáu ngày làm việc vất vả.

Ngày nay chúng ta không còn giữ ngày sabát nữa,

nhưng giữ ngày Chúa Nhật, ngày của Chúa.

Cám ơn vị nào đã lần đầu tiên dùng từ này để chỉ ngày đầu tiên của tuần.

Trong thế giới quá cạnh tranh hiện nay, chúng ta cần được nhắc nhở

về chuyện nghỉ ngơi để sống cho mình, cho nhau, cho Chúa.

Ngày Chúa Nhật là thời gian tuyệt vời đề sống cả ba chiều kích ấy.

Ngày lại ngày, lạy Thiên Chúa,

tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan,

hai tay cung kính, lạy Thiên Chúa muôn loài,

tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.

Dưới bầu trời bao la,

trong cô đơn và thầm lặng,

với tấm lòng thanh tịnh,

tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.

Trong thế giới ồn ào vì nhọc nhằn,

huyên náo vì đấu tranh,

giữa đám đông hối hả lăng xăng,

tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.

Và khi đã hoàn tất việc đời,

lạy Thiên Chúa muôn loài,

một mình, lặng lẽ,

tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.

(R. Tagore - Ðỗ Khánh Hoan dịch)

 

 

2. Linh hồn của Lề Luật (trích Mỗi Ngày Một Tin Vui)

Nói về luật pháp của con người, triết gia Schopenhauer đã ví von như sau: "Luật pháp cũng giống như một mạng nhện, những con ong gấu thì vượt qua một cách dễ dàng, những thứ ruồi nhặng thì kẹt lại". Ðây là một sự thật đau lòng mà chúng ta chứng kiến mỗi ngày trên khắp thế giới: những con ong gấu, tức những người làm ra luật, những kẻ có quyền thế trong tay, thường chiu qua những kẽ hở của luật pháp một cách dễ dàng; thế lực của đồng tiền, vây cánh, ô dù, giúp họ luôn đứng trên luật pháp mà chính họ lập ra.

Vào thời Chúa Giêsu không có chuyện ô dù, nhưng có một hạng người tự cho mình có quyền lập ra luật, bắt người khác giữ luật, còn mình thì không muốn lay thử một ngón tay. Tin Mừng hôm nay là khởi đầu của một cuộc đối đầu triền miên giữa Chúa và hạng người này, tức là nhóm Biệt phái về vấn đề luật pháp. Chúa Giêsu không phải là một người vô kỷ luật. Ngài sinh ra khi cha mẹ Ngài tuân theo lệnh kiểm tra dân số do Hoàng đế La mã ban hành; sau này Ngài vẫn đóng thuế như bất cứ một công dân của Ðế quốc nào. Trong lãnh vực tôn giáo Ngài tuân giữ lề luật của Môsê. Ngài cũng chịu cắt bì, được hiến dâng trong Ðền thờ vì là con trai đầu lòng, hằng năm lên Yêrusalem để mừng lễ, mỗi ngày hưu lễ Ngài cũng đến Hội đường.

Tuy nhiên, như Chúa Giêsu đã có lần tuyên bố Ngài đến là để kiện toàn lề luật, và kiện toàn lề luật là gì nếu không phải là mặc cho nó linh hồn là tình yêu; không có tình yêu thì lề luật chỉ là những thây chết, nhưng nói đến tình yêu là nói đến con người. Như vậy luật lệ là vì con người, là để giúp con người sống chứ không phải để đàn áp và giết chết con người; luật lệ chỉ có ý nghĩa và giá trị khi nó là một biểu lộ của tôn trọng và yêu thương đối với con người; trái lại, tất cả những luật lệ nào đi ngược lại với sự sống và tình yêu, đều là những luật lệ bất công. Trong Thông điệp "Tin Mừng Sự Sống" ban hành năm 1995, Ðức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã kêu gọi các tín hữu mạnh mẽ và can đảm chống lại những thứ luật lệ xúc phạm đến chính sự sống của con người, như luật cho phép phá thai, luật cho phép kết liễu cuộc sống của bệnh nhân.

Là một xã hội, Giáo Hội cũng ban hành luật lệ. Tất cả lề luật của Giáo Hội được tóm gọn trong một giới luật duy nhất và nền tảng, đó là yêu thương. Ăn chay, giữ ngày Chúa nhật hoặc bao nhiêu khoản luật khác liên quan đến đời sống hôn nhân, tất cả đều qui về một luật duy nhất là để giúp các tín hữu sống tôn trọng và yêu thương con người. Như thế, người Kitô hữu chỉ có một giới răn để tuân giữ, đó là giới răn yêu thương, và họ cũng chỉ có một tinh thần duy nhất để tuân giữ lề luật, đó là tình yêu thương.

Nguyện xin Chúa hướng dẫn để chúng ta luôn sống đạo theo tinh thần yêu thương ấy.

 

 

3. Trả lại cho luật ý nghĩa của nó! (Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.)

Luật ngày Sabát chính là luật quan trọng của người Dothái. Tuy nhiên, vì luật này, mà đã biết bao nhiêu lần giữa Đức Giêsu và người Pharisêu xảy ra tranh cãi, bởi lẽ, với Đức Giêsu thì coi luật vì con người, còn với kẻ chống đối Ngài thì cho rằng con người nên công chính vì luật.

Thật vậy, Đức Giêsu không phải là người đến để bãi bỏ lề luật, Ngài đến để kiện toàn. Tuy nhiên, Ngài nhìn và coi luật là thứ yếu, nó chỉ nắm vai trò phục vụ con người, vì vậy, nó không phải là tất cả và mang tính sống còn! Nếu luật đưa ra mà không làm cho con người có giá trị nhân linh trước mặt Chúa và sống tốt với nhau hơn hay không đem lại bình an, hạnh phúc cho người thi hành thì luật đó phải được thay thế.

Việc trung thành giữ luật ngày Sabát mà khiến lòng con người ra chai cứng, dửng dưng trước sự đói khát, khổ sở, hay ốm đau, chết chóc thì hoàn toàn không phù hợp với tinh thần cũng như mục đích nguyên thủy của luật. Không thể hoàn toàn dựa trên luật để đánh giá đồng đều lòng đạo đức của mọi người. Cần phải áp dụng theo từng người, trong những hoàn cảnh nhất định. Vì thế, “ngày Sabát được tạo ra vì con người, chứ không phải con người cho ngày Sabat” (Mc 2, 27).

Ngày nay, qua lối thực hành đạo của chúng ta, vẫn còn đó những người luôn coi việc giữ luật cách nghiêm ngặt, cứng ngắc là điều nên làm và họ luôn coi đây là chuẩn mực để được coi là đạo đức! Tuy nhiên, khi trở về với những lời giáo huấn và tinh thần của Đức Giêsu, nhất là những việc Ngài làm, thì hẳn chúng ta phải xem lại!

Liệu rằng khi chúng ta làm việc thiện rồi để khoe khoang; hay là nhân danh đạo đức để xử sự bất nhân với anh chị em mình; hoặc tự cho mình là người giữ luật cách trung thành, nhưng lại coi thường, khinh bỉ hay luôn cho mình là người mẫu lý tưởng bắt mọi người phải quy phục thì liệu có phù hợp với giáo huấn của Chúa và cốt lõi của Luật không? Hay chúng ta đang bị chất tố Pharisêu chỉ đạo lối nhìn và quan điểm để rồi mình trở thành bản sao của nhóm người giả hình thời hiện đại?

Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho mỗi người chúng con biết giữ luật vì lòng mến; đồng thời luôn biết yêu thương anh chị em mình bằng một tình yêu chân thành, thiết thực dựa trên đức ái. Amen.

 

 

4. Lề luật vì con người (Sưu tầm)

Hôm đó là ngày nghỉ Sabat, có lẽ vào cuối tháng hoặc đầu tháng sáu, năm thứ 28, Chúa Giêsu  cùng với đoàn mộn đệ rảo bị qua cánh đồng lúa mì chín vàng dưới ánh nắng trời hạ của ngoại ô thành phố Capharnaum. Vào ngày Sabat, các môn đệ cũng dư biết không được đi bộ quá 1.392m (Sđcv 1,12). Mà thực tế các môn đệ cũng không bị trách cứ về điểm này... Nhưng trên quãng đường rảo bộ ấy, các môn đệ đã bứt mấy bông lúa mà trẩy trên tay rồi ăn. Riêng thánh Mathêu còn nói lý do là vì bụng đói (12,1)

Lập tức hành động này được nhóm biệt phái phát giác. Có lẽ họ đã theo sẵn hoặc có nhiệm vụ canh giữ luật sabat, chứ chẳng lẽ họ đi làm vào ngày ấy. Họ thấy việc bứt lúa. Bứt lúa khi đói có phải là một tội không ? Không. Luật Maisen còn cho phép là đàng khác (Đnl 25,26). Nhưng điều đáng lên án hôm đó là có hành động bứt lúa vào ngày nghỉ sabat. Chỉ vì đó là ngày nghỉ Sabat có thế thôi.

Nghỉ ngày Sabat đã là thói quen có trước thời Maisen nữa vì đó là ngày kỷ niệm Thiên Chúa nghỉ ngơi sau khi sáng tạo vũ trụ. Sau này ngày Sabat còn có ý nghĩa tốt đẹp hơn nữa là cứ 7 năm ruộng đất phải bỏ hoang một năm, nợ nần phải được xí xóa, nô lệ được thả tự do. Nhưng rồi người ta đã đặt ra nhiều lề luật tỉ mỉ để bảo vệ ngày sabat. Ngày sabat cấm làm 39 điều, trong đó cấm làm việc nghề nông. Thật ra luật Maisen cũng cấm làm mùa vào ngày đó “hãy làm việc trong sáu ngày, nhưng ngày thứ bảy dù cày bừa hay gặt hái đều phải nghỉ hết” (Xh 34,21). Những người biệt phái khó tính bảo thủ cho rằng: ngắt một bông lúa hay hái hoa quả là một hành động của nhà nông. Nên bị cấm. Lể cả việc leo trèo cây cối ngày đó cũng không được. Điều này cho chúng ta thấy họ bảo thủ và dựa vào nghĩa đen của lề luật.

Đáng lẽ ngày sabat nghỉ ngơi là để con người nghĩ đến ơn kêu gọi, ơn cứu rỗi của mình, nghĩ đến vịêc thờ phượng Thiên Chúa, tôn vinh Ngài... Nhưng rồi chúng ta đã làm nô lệ cho chính mình, đến nỗi không còn thì giờ để mà sống nữa, để mà gặp lại chính mình nữa.Từ đó mọi sự đều được cắt xén. Cũng từ đó, con người bị lệ thuộc vào tập tục, vào thói quen, vào việc làm thôi. Nếu như chúng ta đánh mất ngày Chúa nhật thì chúng ta càng trở nên nghèo đói nhất, nhất là nghèo đói tâm linh, mà Chúa đã căn dặn phải tìm của nước trời trước.

Con người sống ai ai cũng cần phải có kỷ luật. Nhưng cần phân biệt luật lệ và óc lề luật. Chúa Giêsu đã dùng một câu chuyện lịch sử  để làmsáng tỏ vấn đề này. Số là vua David khi đi trốn cơn giận của Saolê (1Sm 21,1) cùng với đoàn tuỳ tùng. Vì chạy xa nên nhà vua cùng mọi người mệt lả. Họ chạy đến một đền thờ của vị thượng tế Abiathar. Vua xin Ngài 5 chiếc bánh. Vị thượng tế lúc ấy không có bánh thường mà chỉ có bánh thánh thôi. Nghĩa là bánh thánh đã cung hiến Giavê đang được đặt trên bàn thờ vàng, chia làm 12 miếng chỉ 12 chi tộc Israel. Bánh này chỉ các vị thượng tế mới được ăn (Lev 24,5-9) và ăn vào ngày Sabat tại nơi cung thánh. Cho nên theo nguyên luật thì nhà vua là người thường dân không được phép dùng. Nhưng trường hợp khẩn thiết, vị tư tế kia đã trao cho nhà vua và đoàn tùy tùng cùng ăn. Đây là tinh thần của lề luật. Lề luật có tình thương làm nền tảng.

Cho nên một hành động khi xét xử con người phải lưu ý tới hoàn cảnh tâm hồn chứ không phải là chỉ xét sự kiện bên ngoài. Một y sĩ khám bệnh có bao giờ lại chỉ xem xét cái áo của bệnh nhân thôi đâu. Con người chúng ta dễ sống ẩn dật dưới nhiều loại vỏ, như ích kỷ, tự cao, danh vọng... Cho nên cần phải bóc trần lề luật của Thiên Chúa...

 

 

5. Ngày Hưu Lễ  vì con người 

Một nhà hảo tâm nọ tặng cho một bệnh viện tâm thần tấm thảm chùi chân đặt trước phòng giải trí thay cho tấm thảm cũ đã mòn trụi, không còn dùng được nữa. Mỗi lần bước vào phòng giải trí, bệnh nhân phải bước lên tấm thảm này để đừng mang bụi vào phòng. Tuy nhiên, vì quá trọng tấm thảm mới, ban giám đốc ra lệnh cho các bệnh nhân không được chùi chân lên tấm thảm mới, để giữ cho tấm thảm được mới luôn.

Câu chuyện trên có thể giúp chúng ta hiểu thêm về bài Tin mừng hôm nay, kể lại việc những người biệt phái trách các môn đệ Chúa không giữ luật ngày Hưu lễ. Những người biệt phái trách các môn đệ Chúa lỗi luật ngày Hưu lễ. HoÏ bảo vệ luật, nhưng lại làm ngơ trước những nhu cầu của con người. Thái độ của họ có thể so sánh với thái độ của ban giám đốc bệnh viện muốn giữ cho tấm thảm chùi chân khỏi bị nhơ bẩn, đã cấm không cho những bệnh nhân đáng thương được đặt chân lên đó.

Chúa Giêsu đã chứng tỏ uy quyền của Ngài: ngày Hưu lễ được đặt ra vì con người, chứ không phải vì ngày Hưu lễ. Tấm thảm chùi chân là để giúp con người phủi sạch bụi chân trước khi bước vào nhà, chẳng vậy, nó đâu còn là tấm thảm chùi chân nữa. Cũng vậy, luật ngày Hưu lễ cũng được đặt ra là để phục vụ con người, nghĩa là để cho con người được nghỉ ngơi, theo gương Chúa, Đấng đã tạo dựng muôn loài muôn vật và đã nghỉ ngơi vào ngày thứ bảy.

Việc giữ luật ngày Hưu lễ cũng nhắc lại cho dân Chúa nhớ là mình đã được Thiên Chúa giải thoát khỏi công việc nặng nhọc của thời nô lệ bên Ai Cập. Do đó, luật ngày Hưu lễ là luật của tự do, chứ không phải của nô lệ, là luật đề cao sự tự do mà con người được hưởng nhờ hồng ân của Chúa. Tinh thần vụ hình thức đã làm những người biệt phái quên đi ý nghĩa nguyên thủy của luật ngài Hưu lễ.

Lời Chúa hôm nay nhắc chúng ta nhớ lại cốt lõi của một đức tin sống động, không hệ tải những hình thức bên ngoài, mà hệ tại tình yêu và sự phục vụ. Xin Chúa giúp chúng ta luôn sống quảng đại, hết lòng phụng sự Chúa và phục vụ anh em một cách vô vị lợi.

 

 

6. Luật vì người chứ không phài người vì luật 

Theo tờ Chúa nhật thời báo, trước khi hoàng đế Akihitô băng hà, Hội đồng hoàng gia Nhật tỏ ra lo lắng về việc kén vợ cho hoàng tử Hirôhitô, vì họ đang gặp một hoàn cảnh hết sức khó xử : Một bên thì dư luận toàn dân Nhật đang nóng lòng trông chờ Thái tử Hirohito thành hôn và một bên cha mẹ của những thiếu nữ thuộc dòng quí phái của Nhật lại không muốn cho con gái mình trở thành hoàng hậu.

Xưa các bậc làm cha mẹ thường muốn cho con cái của mình có địa vị cao trong xã hội, để mình được danh tiếng, được hưởng những đặc quyền này, đặc quyền kia. Vậy tại sao ở đây lại trái ngược lại như thế ?

Lý do của các bà mẹ của những thiếu nữ quí phái Nhật nêu ra, chỉ là vì họ không muốn cho con gái của họ bị coi là “tù trung thân” ở trong hoàng cung.

Làm hoàng hậu mà lại  coi là “tù trung thân” hay sao ?

Phải, đúng như vậy, bởi vì khi đã bước chân vào hoàng cung là phải giữ biết bao nhiêu những nghi thức rườm rà. Chẳng hạn như việc ăn uống. Theo tục lệ, người nấu ăn cho nhà vua, phải ăn những đồ ăn trước mắt nhà vua, rồi nhà Vua mới được ăn. Các đồ Vua ăn phải cân đo trước và sau khi Vua ăn.

Hoặc trong những dịp xuất hiện trước mặt dân chúng, nếu chẳng may có một con ruồi hay một con muỗi đậu ở trên mặt, thì Vua cũng như  Hoàng Hậu, không được phép lấy tay đuổi chúng đi, vì một việclàm như thế là một vieôc làm hạ cấp.

Thì ra những tục lệ trong hoàng cung, đã biến những con người ở trong đó, trở thành những người tù, vì luôn phải làm theo những tục lệ. Điều này những ai đã xem bộ phim  “Hoàng đế cuối cùng” của Trung Quốc, hẳn là sẽ nhận rõ: Phổ Nghi, vị Hoàng Đế cuối cùng của nhà Mãn Thanh, nhiều lần đã tỏ ra khó chịu về những tục lệ cổ xưa.

Trong đoạn Tin Mừng được trích đọc hôm nay, Thánh Sử Marco ghi lại cuộc tranh luận giưã Chúa Giêsu và những người Biệt Phái về ngày hưu lễ.

Cuộc tranh luận phát xuất từ trường hợp những người này thấy các môn đệ của Chúa Giêsu đã bứt lúa, khi đi ngang qua cánh đồng lúa, vào một ngày Sabbat. Theo họ thì đây là việc làm vi phạm ngày Sabbat.

Nhân cơ hội này, Chúa Giêsu đã tuyên bố, ngày Sabbat được lập ra vì con người, chứ không phải con người được dựng nên vì ngày Sabbat. Như thế luật được lập ra là để phục vụ con người, chứ không phải để biến con người trở thành máy móc nô lệ cho luật.

Qua việc tranh luận về ngày Sabbat, Chúa Giêsu muốn nói rằng, luật chính yếu về ngày hưu lễ là luật Bác Aỳi. Thiếu Bác Aỳi luật chỉ là một xác chết không hồn. Thiếu Bác Aỳi mà thi hành luật thì chỉ là hành động một cách mù quáng.

Một đời sống Đức Tin quân bình, đòi hỏi người Kitô hữu chúng ta phải tuân giữ các thực hành đạo đức, nhưng không phải là một cách máy móc hoặc là vì sức ép từ ở bên ngoài. Trái lại, phải thực hành với tất cả ý hướng là làm vì Chúa, và vì tha nhân.

Và nếu luật được thiết lập là vì con người, nghĩa là để phục vụ con người, để làm phương tiện cho con người đến với Chúa, thì việc gì phải quá câu nệ vào những hình thức của luật. Điều đáng quan tâm chính là tinh thần của luật.

Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy cầu xin Chúa cho tất cả các con cái Chúa khi tuân hành các lề luật trong đạo, luôn nhìn ra tinh thần của luật, chứ đừng câu nệ vào những hình thức của luật. Như thế việc giữ đạo của chúng ta sẽ không trở nên nặng nề, bất đắc dĩ chẳng đặng đừng, mà trái lại chúng ta sẽ cảm thấy nhẹ nhàng phấn khởi.

 

 

7. Lòng khoan dung của Thiên Chúa 

Vấn đề bài Tin Mừng hôm nay đặt ra đó là sự khác biệt giữa sự hẹp hòi trong tinh thần vị luật của Biệt Phái và cái nhìn khoan dung của Chúa Giêsu. Thật ra xã hội nào cũng phái có luật pháp. Khi muốn hình thành dân Israel dưới chân núi Sinai, Chúa cũng phải ban cho họ một bộ luật là 10 điều răn được khắc trên hai bia đá, và sau nầy được in vào lương tâm con người. Nhưng với thời gian, cùng với sự tiếp xúc với các nền văn hóa chung quanh, Do thái từ từ hình thành một bộ luật rất chi tiết, chi phối cuộc sống và cả mọi hành động của người dân. Ngoài bộ luật chính ra, còn rất nhiều khoản được định chế do tập tục nhiều đời của người dân như: rửa tay trước khi ăn, ngày Sabát chẳng những phải nghỉ việc mà còn không được đi quá một khoảng đường đã được qui định, đến nỗi người dân như bị bao vây bởi một mạng lưới luật pháp.

Chúa đến giảng dạy với một tinh thần phóng khoáng, người nghe như được tháo cởi xiềng xích. Điều luật mà Chúa nhấn mạnh, điều răn mới, đó là lòng khoan dung, tình yêu thương. Tinh thần mới nầy tỏ ra rất hấp dẫn đối với người dân đang bị luật lệ ràng buộc tứ bề.

Cái nhìn khoan dung của Chúa, nhất là đối với người nghèo, người tội lỗi, làm cho người Biệt phái khó chịu, và khi thấy mọi người chạy theo Chúa thì họ đâm ra ghen tức. Thấy Chúa ngồi ăn chung bàn với người tội lỗi và thu thuế, họ lấy làm chướng tai gai mắt, không thể chấp nhận được nên họ mới trách móc Chúa.

Lòng khoan dung của Chúa làm cho người này thì vui mừng, người kia thì bực tức khó chịu, còn ta thì sao? Ta thường thích Chúa khoan dung với mình nhưng lại không thích sống khoan dung với kẻ khác. Đó là điều hay xảy ra trong cuộc sống của mỗi người. Cứ nhìn vào cuộc sống thực tế hằng ngày thì chúng ta sẽ thấy rõ điều đó. Ta thướng bắt kẻ khác sống theo ý mình, không được như thế thì bực tức khó chịu, nhiều khi sinh ra gây gỗ, còn ta lại ít muốn thông cảm với kẻ khác. Ta thường rộng lượng với chính mình nhưng lại khắt khe với kẻ khác. Đáng lẽ phải làm trái ngược lại: khắt khe với chính mình và rộng lượng với kẻ khác thì mới đúng với tinh thần Phúc am của Chúa Giêsu.

 

 

8. Thiên Chúa phục vụ con người 

Vào ngày sa bát Đức Giê-su đi băng qua một cánh đồng lúa. Các môn đệ Người bắt đầu bứt lúa trong khi đi đường. Nhưng người Pha-ri-sêu liền nói với đức Giê-su : “Ông coi ngày sa bát mà họ làm gì kia ? Điều ấy đâu được phép”

Đức Giê-su nói : “Ngày sa bát được làm ra vì con người, chứ không phải con người vì ngày sa bát. Bởi đó con người làm chủ luôn ngày sa bát. (Mc. 2, 23-24. 27 - 28)

Điều khiến ta ngạc nhiên nhất khi đọc trích đoạn Phúc âm này không phải là việc Chúa Giêsu đặt mình ở trên luật về ngày sa-bát hay là muốn cho truyền thống mang một sắc thái khác mà đúng hơn là việc Người tỏ cho ta biết rằng ngày sa-bát được làm ra vì con người.

Ngày sa-bát, ngày của Thiên Chúa

Khi viết tường thuật về việc Chúa tạo dựng trời đất muôn vật, các tác giả theo truyền thống tư tế đã xếp đặt cho công việc tạo dựng này được hoàn tất trong sáu ngày, còn ngày thứ bảy Chúa nghỉ ngơi: đó là ngày thiên Chúa dành cho chính mình. Vì thế, "NGÀY-CỦA-CHÚA" đó, dân chúng phải sống và làm việc vì Chúa, cho Chúa, và ngày đó vì thế đã trở thành ngày dành cho việc phụng thờ. Cho nên các linh mục là những người phải lo việc Đền thờ, có giảng giải và nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc giữ ngày chúa nhật như kiêng việc xác, đi lễ đọc kinh, làm việc đạo đức và từ thiện.... thì cũng là điều dễ hiểu và bình thường thôi. vậy mà Chúa Giêsu lại nói : "Cái ngày mà anh em coi như thuộc về Thiên Chúa, ngày ấy lại được làm ra vì anh em". Có nghĩa là cả Ba Ngôi Thiên Chúa đã hướng cuộc sống, sự hiện hữu của mình vì con người.

Một Thiên Chúa phục vụ

Thiên Chúa phục vụ con người, đây không phải là một mạc khải mới mẻ. Tất cả lịch sử của dân được tuyển chọn đều kể lại cho ta hay đức Giavê đã sẵn sàng phục vụ như thế nào: đem họ ra khỏi Ai cập, đưa họ từ chốn lưu đầy trở về, lập vương quốc cho Đavít... Cả khi họ hối lỗi trở về, thì Chúa vẫn sẵn sàng thứ tha. Vừa thoáng có dấu hiệu của sự hối cải, trở về là Chúa hoan hỉ, và quên đi ngay những đe dọa trừng phạt.

Và đấy chính là điều Chúa muốn khẳng định lại khi nói rằng ngày sa-bát được làm ra vì con người. Tất cả những gì liên quan tới Chúa, thì Người đã ràng buộc nó vào vận mệnh của chúng ta. Thiên Chúa đã hạ mình phục vụ ta, để ta cũng theo gương Người mà phục người khác như vậy.

Mạc khải này đưa chúng ta đến câu hỏi sau đây : Ta có đi đúng đường khi giữ cũng như bảo người khác giữ ngày của Chúa ? Phải chăng ta chỉ nhắc lại suông bằng lời mà không thực hành bằng việc, mạc khải Chúa đã tỏ cho ta là Thiên Chúa phục vụ con người ? Phục vụ tha nhân, há chẳng phải là nét cao cả, là điểm nổi bật trong đời sống Ki-tô hữu, và là con đường hay nhất giúp ta đến và sống với tha nhân sao ?

Thiên Chúa phục vụ ! Thiên-Chúa-vì-con-ngườl !

Ai đón nhận Tin Mừng này sẽ không còn phải sợ mình không thuộc về Chúa vậy.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm