Danh mục bài viết

Cập nhật 6/3/2012 - 22:53 - Lượt xem 836

Thứ 2 sau Chúa Nhật thứ II Mùa Chay (Dn 9,4-10; Lc 6,36-38)

Chúng ta đang sống trong một xã hội thực dụng; người ta ước muốn tất cả mọi sự đều phải được cân đong đo đếm một cách rạch ròi. Thế nên, dường như lòng thương xót và sự nhân từ đang dần trở nên quý hiếm; những nghĩa cử bác ái đang là một thứ gì đó xa lạ. Người ta lấy tiền của làm thước đo mọi sự và coi đó như chỗ dựa vững chắc cho cuộc đời. Và biết đâu, chúng ta cũng không nằm ngoài vòng xoay đó? Thế nhưng Phụng vụ Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta, trước tiên hãy nhìn nhận thân phận yêu đuối của mình để chỉ cậy dựa vào một mình Thiên Chúa. Tiếp đến, chúng ta cũng hãy trở nên những nhân chứng cho Chúa qua những nghĩa cử bác ái yêu thương trong cuộc sống thường ngày.

 

Nếu như thánh Gioan được coi là tác giả Tin Mừng của Tình yêu Thiên Chúa thì thánh Luca lại được kể là tác giả nói về “Lòng thương xót của Thiên Chúa”. Thật vậy, qua hàng loạt các dụ ngôn được trưng dẫn trong Tin Mừng của ngài như: dụ ngôn “Con chiên bị lạc” (Lc 15, 4-7), “Đồng bạc bị đánh mất” (Lc 15, 8-10) hay “Người cha nhân hậu” (Lc 15, 11-32)…, thánh Luca dường như chỉ muốn độc giả của ngài hiểu được một điều rằng: Thiên Chúa là Đấng từ bi và hay thương xót.

Điều đó cũng thật trùng hợp với tư tưởng của tác giả sách Đanien hôm nay. Khởi đi từ sự nhận biết thân phận tội lỗi của mình, tác giả đã dâng lên Thiên Chúa những lời cầu xin thật thống thiết: “Ôi lạy Chúa là Chúa Thượng… chúng con đã phạm tội, đã lỗi lầm, đã làm điều gian ác, chúng con đã phản nghịch và lìa xa các mệnh lệnh, phán quyết của Ngài” (Dn 9, 5). Từ việc nhận ra thân phận mỏng giòn yếu đuối của mình, tác giả đã tỏ ra hoàn toàn tín thác vào tình thương và lòng nhân hậu của Thiên Chúa.

Trong Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu còn muốn chúng ta tiến thêm một bước nữa. Ngoài việc nhìn nhận thân phận của mình để cậy dựa vào tình yêu Thiên Chúa, chúng ta còn được mời gọi noi theo những phẩm tính tốt lành của Thiên Chúa là: Có lòng nhân từ, không xét đoán, không kết án, biết tha thứ và cho đi. Tuy nhiên, để những việc lành chúng ta làm thực sự sinh ích cho chúng ta, thiết tưởng, chúng ta phải thi hành tất cả những việc ấy với lòng yêu mến Chúa.

Đây cũng là đề tài mà thánh Phaolô đề cập tới trong “Bài Ca Đức Mến” của ngài: “Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật.  Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả” (1Cr 13, 4-7). Thánh nhân lập luận rằng: “Giả như tôi được ơn nói tiên tri, và được biết hết mọi điều bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có được tất cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì. Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi” (1Cr 13, 1-3).

Phụng vụ Lời Chúa hôm nay, một lần nữa mời gọi chúng ta nhìn lại lòng mình, nhìn lại cách sống của chúng ta xem lòng mến của chúng ta đến mức nào?

Có một điều xem ra có vẻ ngược đời là: Chúng ta có thể sống nhân từ, làm nhiều nghĩa cử bác ái cho những người xa lạ, nhưng chưa chắc đã làm được những việc tương tự cho những anh chị em đang hằng ngày sống bên cạnh chúng ta. Chúng ta có thể nói lời tha thứ cho những người ít có tương quan mật thiết với chúng ta, trong khi, lại khó nói lời thứ tha cho những người thân trong gia đình. Như người Việt Nam có câu: “Làm phúc nơi nao, cầu ao rách nát” là vậy.

Chớ gì trong Mùa Chay này, chúng ta hãy khiêm tốn nài xin Chúa là Đấng từ bi và nhân hậu ban cho chúng ta ơn biết nhận ra con người thật của mình để có thể thay đổi đời sống. Những gì chưa phù hợp với thánh ý Chúa, xin Ngài hãy biến đổi, để chúng ta có thể trở nên con người mới trong Chúa Kitô. Amen.

Lm Jos. Nguyễn Văn Tuyên


Bài viết mới nhất

Liên kết web

Bài viết được quan tâm