Danh mục bài viết

Cập nhật 4/3/2012 - 11:39 - Lượt xem 3556

Câu chuyện về chùm hoa Dâu da

Có một chùm hoa dâu da tí hon được sinh ra trong sân của Đại Chủng Viện Thánh Giuse Hà Nội. Nó không biết phải bắt đầu từ đâu để có thể dãi bầy tâm sự cùng mọi người, mặc dù nó có rất nhiều điều muốn nói ? À phải rồi, thưa các bạn, chuyện là thế này:

 

Chùm hoa dâu da ra đời vào một ngày đẹp trời đầu mùa hạ, sau một hồi cựa quậy, cuối cùng nó cũng chui ra được khỏi cái vỏ bọc của mình. Nó bỡ ngỡ trước cảnh vật chung quanh. Hình như đối với nó cái gì cũng cảm thấy mới mẻ. Nó ngỡ ngàng tự hỏi: “Ồ, cái gì thế này hả mẹ ? thế còn kia là cái gì vậy ? và còn kia nữa, kia nữa… ?” nó hỏi dồn dập làm cho dâu da mẹ không biết trả lời câu  hỏi nào trước nữa.

“Cây cao lớn kia là gì hả mẹ ?”

“Đó là bác Dừa” - Mẹ nó trả lời.

“Thế còn cái gì to tướng án ngữ cả một vùng rộng lớn kia là gì ?”

Đó là bác Nhà.

Chắc bác ấy già lắm rồi mẹ nhỉ ?

Ừ, bác ấy già lắm  rồi, có lẽ cũng cả trăm tuổi chứ  bỡn…”

Ngày qua ngày, chùm dâu da lớn lên trong vòng tay âu yếm của dâu da mẹ. Nó đang dần làm quen với cuộc sống mới. Ai cũng bảo rằng nó là chùm dâu da hiếu động. Vì dường như gặp cái gì nó cũng hỏi, cũng muốn tìm hiểu. Nhưng cái khó nhất đối với nó lúc này là việc phải làm quen với thời tiết. Những cái nắng mùa hè sao mà khó ưa đến thế. Làm cho làn da mịn màng của nó nhăn nheo lại, thật là rõ ghét…

Rồi một lần, không chịu nổi nữa, nó tò mò hỏi bác Dừa bên cạnh:

“Bác dừa ơi ! thế ai ra đời cũng phải chịu cái nắng quái gở này hả bác ?

Ồ !!! cháu bé dâu da. Giọng bác dưa già: “Nếu không có ánh nắng này thì mọi vật trên trái đất này sẽ không sống được đâu”.

Tại sao lại thế ạ ?

À !!! bây giờ cháu còn bé chưa hiểu được nhưng khi lớn lên cháu sẽ hiểu.

Chùm dâu da thắc mắc và tự hỏi: tại sao lại thế nhỉ ? sao thế nhỉ ?. Nhưng dầu sao nó cũng tự hào vì ai cũng khen hương của nó thơm. Sao lại không tự hào cho được vì cứ sáng sáng, mỗi khi đi ngang qua cây dâu da, ai cũng trầm trồ: hoa dâu da thơm quá, thơm quá. Nhất là có một vài thầy chủng sinh, sáng nào trên đường lên nhà nguyện cũng đứng lại tranh thủ hít vài hơi để thưởng thức mùi hương thơm của chùm hoa dâu da đầu mùa. Từ ngày chùm dâu da phát hiện ra tầm quan trọng của mình, tự nhiên nó quên mất chuyện phải hỏi cho tường tận chuyện về  cái nắng, cái mưa…

Ngày qua ngày, chùm dâu da lớn lên trông thấy. Chính bản thân nó cũng cảm thấy mình thay đổi nhiều. Nó dần thích ứng được với cài nắng đầu mùa hạ, rồi những trận mưa rào chợt đến, chợt đi…

Nó bắt đầu tập quan sát mọi sự, và tìm hiểu về nguốn gốc của mình. Mẹ nó bảo rằng đã lâu lắm rồi, không nhớ ngày tháng nữa, mẹ nó được người ta đem đến trồng tại sân của Đại Chủng Viện Thánh Giuse Hà Nội. Rồi thời gian trôi đi, các anh chị của nó đã chứng kiến biết bao nhiêu lớp chủng sinh của 8 giáo phận miền Bắc đến theo học ở đây, và phần đa trong số họ bây giờ đã trở thành linh mục. Nói thật, nó cũng chẳng hiểu “chủng sinh” là gì và “linh mục” ra sao. Thuở còn bé tí tẹo, mỗi khi mẹ nó kể về họ, nó chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Nhưng bây giờ nó đã lớn rồi, nó cảm thấy nó phải có nhu cầu tìm hiểu về mảnh đất đã cưu mang mình, nơi mình đã sinh ra và lớn lên. Thế là, nó bắt đầu tò mò tìm hiểu xem những người được gọi là Chủng sinh ấy họ làm cái gì và sinh hoạt ra sao trong ngày sống của họ ?

4h 30’ sáng, khi mà mà chùm dâu da đang còn say xưa giấc nồng thì bỗng keng ..keng… keng… tiếng kêu khó chịu đã phá tan giấc ngủ của nó.

Tiếng kêu gì thế hả mẹ ? Nó hỏi mẹ với giọng có vẻ bực mình.

Đấy là tiếng chuông báo thức của các thầy chủng sinh… mẹ nó dịu dàng trả lời.

Chuông sao mà sớm thế ? người ta đang ngủ ngon giấc thì…

Nó vừa nói vừa dụi mắt nhìn xuống. Và từ trên cao, nó nhìn thấy các thầy đang tập thể dục buổi sáng. Chỉ kịp nhìn có thế, rồi nó lại thiếp đi. Trong giấc mơ, nó nghe thấy tiếng ai đó hát rất hay, hay như thiên thần vậy. Giọng hát vừa lạ lại vừa quen, hình như nó đã nghe ở đâu rồi. Đúng rồi, quen lắm, tiếng hát mỗi lúc một rõ hơn. Tiếng hát phát ra như ở ngay bên cạnh nó vậy… ô hay, đâu phải mình mơ, mà là thật… thì ra là tiếng các thầy đang hát trong thánh lễ ban sáng, ừ đúng rồi… và nó bắt đầu lắng tai nghe. Tiếng đàn ca vẫn tiếp tục xen lẫn tiếng thưa đáp nhịp nhàng, vừa ầm áp lại vừa trầm hùng. Và nó chợt nhận ra rằng: điều kỳ diệu không ở đâu xa, mà ở ngay bên cạnh mình nếu mình biết lưu tâm đến. Chùm dâu da cứ ngẩn người ra lắng tai nghe cho đến khi có tiếng bước chân đi trên hành lang. Thì ra thánh lễ ban sáng đã kết thúc từ lúc nào nó không hay biết. Hôm đó nó quyết tâm bỏ ra một ngày để quan sát xem các thầy sinh hoạt ra sao.

Sau bữa điểm tâm, các thầy bước vào giờ học đầu tiên. Nó nhìn theo bóng dáng những chàng trai trẻ tràn đầy sức sống, với nét mặt vui tươi bước vào giảng đường của Đại Chủng viện. Rồi những giờ thần học, triết học cứ nối tiếp nhau. Nhìn họ học một cách say sưa, chùm dâu da chợt nghĩ đến lời bài hát nó nghe được trong thánh lễ sáng nay: “Vì ngày mai con lo hôm nay, vì tương lai con lo hiện tại…” mà lòng nó tự hỏi:

Vì động lực nào mà những con người trẻ này lại can đảm dấn thân vào con đường này nhỉ ? vì của cải, danh vọng ư ? vì được thăng quan tiến chức ư ? chắc hẳn không phải rồi, bởi trông họ đâu có đến nỗi nào, họ cũng học cao biết rộng, con đường tiến thân của họ ngoài xã hội không phải là không có, vậy thì vì đâu nhỉ ? Cứ miên man trôi theo dòng suy nghĩ mà mặt trời đứng bóng lúc nào nó cũng không hay. Nó tạm gác lại chuyện ban sáng để đùa vui theo những cơn gió mùa hạ hiếm hoi.

Đúng 4 giờ chiều, tiếng chuông vừa cất lên nó đã biết ngay đó là giờ thể thao của các thầy. Nói thực, nó cũng chẳng thích cái giờ này cho lắm, vì lâu lâu lại có một quả bóng từ đâu lao thẳng vào mặt khiến nó đau điếng cả người. Nhưng bù lại, nó được nghe tiếng các thầy cười đùa vui vẻ khiến nó cũng cảm thấy vui lây sau một ngày bận rộn. Nó chưa từng biết đến các sân bóng nào khác, nhưng nghe người ta nói thì đây là sân bóng “độc nhất vô nhị”, vì số lượng cầu thủ quá đông trong khi khán giả chỉ có mẹ con nhà dâu da, côïng thêm với bác dừa, cô khế, chị cau và một vài gia đình nhà thực vật nữa. Thế nhưng các cầu thủ ở đây chẳng quan tâm đến việc khán giả nhiều hay ít mà chỉ chú tâm vào chơi với phương trâm: đã chơi là chơi hết mình. Chùm dâu da cứ nghĩ mà thầm cảm phục các thầy, nó còn tự hào là một fan nhiệt thành của các thầy nữa. Chính vì thế mà một giờ đồng hồ chơi thể thao qua đi thật nhanh. Khi tiếng chuông nhà thờ lớn điểm 5 tiếng, thoáng một cái trên sân đã không còn một bóng người. Giờ đây trên sân chỉ còn lại mẹ con nhà dâu da và vài người láng giềng quen thuộc.

Keng keng keng… lại chuông gì nữa đây, à phải rồi, chuông các thầy đi đọc kinh chiều. Khi ông mặt trời khuất sau tháp nhà thờ, cũng là lúc tiếng kinh chiều vang lên. Vẫn cái giọng trầm ấm quen thuộc vang lên trong buổi chiều đầu hạ, nghe vừa trang trọng, lại vừa linh thiêng.

Nó cứ ngồi đợi cho đến lúc các thầy dùng cơm tối xong. Vì nó biết rằng đây là khoảng thời gian cuối cùng trong ngày nó được gặp lại các thầy. Nó hồi hộp chờ đợi… Một thầy,  hai thầy, rồi ba thầy… từ nhà cơm bước ra đi dạo trên sân. Họ vừa đi vừa nói chuyện với nhau một cách vui vẻ. Từ trên cao, chùm dâu da đung đưa mình như thể cho các thầy nhìn thấy dáng vẻ phổng phao của nó. Nó muốn cho các thầy thấy nó không còn là chùm dâu da bé tí tẹo ngày nào. Nhưng tiếc rằng trời đã tối rồi, làm gì có ai để ý đến nó nữa. Nghĩ thế, nó liền đứng yên để lắng nghe xem các thầy nói với nhau những gì mà vui vẻ thế ? thì ra toàn là những chuyện học hành, chuyện giáo xứ ở quê, chuyện gia đình, rồi những dự định sẽ thực hiện trong dịp mục vụ hè sắp tới… toàn những chuyện chẳng liên quan gì đến nó cả. Nó quyết định không nghe nữa mà uốn mình chạm vào những tán lá để hy vọng đón những giọt sương đêm đang bắt đầu rơi.

8 giờ tối, hồi chuông vang lên. Không cần để ý nó cũng biết đó là giờ kinh tối của Đại Chủng Viện, cũng là giờ sinh hoạt chung cuối cùng trong ngày của nhà trường. Nó bỗng giật mình vì không biết ngoài kia có ánh đèn gì mà sáng thế, ồ không phải, đó là ánh trăng đêm, thế mà nó cứ tưởng… Đêm nay trăng sáng quá, nó tự nhủ. Trong màn đêm lung linh huyền ảo đó vang lên những lời kinh nguyện:

“Lạy Chúa, lúc chúng con còn thức,

xin Ngài cứu giúp cho

Khi chúng con đã ngủ,

xin Chúa cũng giữ gìn.

Để cùng thức tỉnh với Đức Kitô,

và nghỉ ngơi an bình”

21h 30’Tiếng chuông cuối cùng trong ngày vang lên báo hiệu kết thúc môït ngày sống nơi đây. Sau lời kinh được hát bằng tiếng Latinh: “Trong tay Ngài, lạy Chúa, con xin phó thác hồn con…” cả Chủng viện chìm vào trong giấc ngủ.

Đêm càng về khuya, ánh trăng càng sáng rõ, soi tỏ từng nếp nhà, từng ô cửa sổ của Đại Chủng Viện. Cả một bầu khí tĩnh lặng bao trùm khắp mặt đất. Không thể tin được rằng ở giữa thủ đô hoa lệ và sầm uất như thế này mà lại có được bầu không gian yên ả đến như thế. Chùm dâu da chưa muốn đi ngủ sớm trong một đêm trăng đẹp như thế này. Vừa ngắm trăng nó vừa nghĩ về cuộc đời nó, nghĩ về các thầy chủng sinh – những người trai trẻ đang tràn đầy sức sống cũng như bao người thanh niên khác. Nhưng có một điều khác ở họ là họ lựa chọn sống cho một niềm tin, một lý tưởng cao đẹp hơn nhiều.

Các thầy chủng sinh đang ở trong giai đoạn đào luyện để trở thành những mục tử trong tương lai, những con người  tự nguyện dấn thân để phụng sự Thiên Chúa và phục vụ anh chị em đồng loại.

Cũng như ánh nắng chói chang cùng với những trận mưa hè xối xả làm cho nó trầy xước cả mình mẩy, nhưng như lời bác dừa nói: đó lại là điều cần thiết để nó phát triển và trưởng thành như bây giờ. Nhiều người đã cho rằng những người tu hành nói chung và chủng sinh nói riêng, họ là những người không bình thường, nhưng chùm dâu da lại nghĩ khác. Có lẽ nó là người hân hạnh được sinh ra và lớn lên trong sân của Đại Chủng Viện, ít nhiều nó cũng có những hiểu biết về những người trai trẻ này. Tạo hóa đã sinh ra mỗi loài và đặt để nơi chúng một ơn gọi riêng biệt. Cũng như nó, sinh ra để mang lại hương thơm cho đời, và mang lại vị ngòn ngọt, chan chát thêm hương vị cho cuộc sống, thì cũng thế, con người được sinh ra để được hạnh phúc, để yêu thương và được thương yêu. Nhưng phần đa những con người ngày nay không phải ai cũng nghĩ được như thế. Họ đề cao lối sống hưởng thụ, bảo vệ cái tôi cá nhân, ai cũng chỉ lo vun vén cho bản thân mình. Còn chủng sinh là những con người can đảm sống làm chứng cho tình yêu mà lại là người không bình thường sao ? quả thật con người ngày nay có những cách suy nghĩ mà cho đến bây giờ nó cũng không hiểu nổi. Chỉ biết rằng, đối với cá nhân nó, chùm dâu da vẫn thầm cảm phục những con người chủng sinh – những người nguyện một đời sống cho và sống vì người khác.

Nó lẩm nhẩm tính, bây giờ đã là cuối tháng 5 rồi, chỉ ít ngày nữa thôi là nó phải chia tay các thầy khi các thầy đi nghỉ hè. Nghĩ đến đây, không biết làm sao nó cứ thấy nao nao buồn và chìm vào giấc ngủ lúc nào mà nó không hay biết.

 

                                                                                              HƯƠNG LÚA 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm