Danh mục bài viết

Cập nhật 4/10/2016 - 13:29 - Lượt xem 1770

Thứ Tư, ngày 5/10 – tuần thứ 27 thường niên

Xin dậy chúng con cầu nguyện

Bài Ðọc I: (Năm II) Gl 2, 1-2. 7-14

Anh em thân mến, mười bốn năm sau, tôi lại lên Giêrusalem cùng với Barnaba và có đem Titô theo. Tôi đã theo ơn mạc khải mà lên đó, và tôi đã trình bày với các đấng đó về Tin Mừng mà tôi rao giảng nơi các dân ngoại, tôi bàn hỏi riêng với những bậc vị vọng, vì e rằng mình đang bôn tẩu hoặc đã bôn tẩu luống công chăng.

Trái lại, khi các đấng ấy thấy rằng tôi được uỷ nhiệm rao giảng Tin Mừng cho người không chịu cắt bì, cũng như đã uỷ nhiệm cho Phêrô rao giảng cho những người đã chịu cắt bì, (vì Ðấng đã ban cho Phêrô làm Tông đồ cho những người đã chịu cắt bì, cũng đã ban cho tôi làm Tông đồ lo cho các dân ngoại), và khi đã nhận biết ơn đã ban cho tôi, thì Giacôbê, Kêpha và Gioan, là những vị được kể như cột trụ, đã bắt tay tôi và Barnaba, tỏ tình thông hảo. Thế là chúng tôi đi sang các dân ngoại, còn các đấng thì đi đến với những người đã chịu cắt bì. Bấy giờ chúng tôi chỉ còn phải nhớ đến những người nghèo khổ, và đó là chính điều tôi đã định tâm thi hành.

Nhưng khi Kêpha đến Antiôkia, tôi đã phản đối ông ngay trước mặt, vì ông làm điều không phải. Vì chưng trước khi mấy người bên Giacôbê đến, thì ông vẫn dùng bữa với những người dân ngoại, nhưng khi những người ấy đến, thì ông lẩn lút và tự lánh mặt đi, bởi sợ những người thuộc giới cắt bì. Những người Do-thái khác đều giả hình như ông, thậm chí cả Barnaba cũng bị lôi cuốn theo sự giả hình của họ. Nhưng khi thấy họ không thẳng thắn sống theo chân lý Tin Mừng, tôi đã nói với Kêpha trước mặt mọi người rằng: "Nếu ông là Do-thái, mà còn sống theo thói người dân ngoại, chứ không theo thói người Do-thái, thì lẽ nào ông bắt ép người dân ngoại phải theo thói người Do-thái sao?

 

Phúc Âm: Lc 11, 1-4

Ngày kia, Chúa Giêsu cầu nguyện ở một nơi. Khi Người cầu nguyện xong, có một môn đệ thưa Người rằng: "Lạy Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện như Gioan đã dạy môn đệ ông". Người nói với các ông: "Khi các con cầu nguyện, hãy nói:

"Lạy Cha, nguyện danh Cha cả sáng. Nước Cha trị đến. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày. Và tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha mọi kẻ có nợ chúng con. Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ".

Suy nim:

Có nhiều định nghĩa về con người.

Con người là con vật biết sử dụng các dụng cụ.

Con người là con vật biết suy nghĩ đắn đo.

Nhưng như thế vẫn chưa đủ.

Phải định nghĩa con người là con vật biết cầu nguyện,

nghĩa là có khả năng lắng nghe và đáp lời Thiên Chúa.

Con người là sinh vật biết chuyện trò với Tạo Hoá.

Cầu nguyện không phải là nói với một sự vật, một ý tưởng,

nhưng là nói với một Ðấng siêu vượt tôi,

mà lại rất gần gũi thân thương và biết tôi.

Ðấng ấy nói với tôi và nghe được lời tôi nói.

Có nhiều tâm tình khi ta cầu nguyện:

thống hối, tri ân, ca ngợi, thờ lạy, dâng hiến, nài xin.

Nài xin chẳng phải là điều hạ giá con người.

Con người cảm nghiệm được thân phận mong manh,

nên khiêm hạ đi tìm sự nâng đỡ.

Xin cho chúng con bánh cần dùng mỗi ngày.

Bánh vật chất, bánh tinh thần, Bánh Thánh Thể.

Bánh cho chúng con sự sống.

Xin tha thứ tội chúng con,

để chúng con được sống bình an sau những va vấp.

Xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ.

Cơn cám dỗ lớn nhất là chỉ sống cho mình,

và khép lại trước Thiên Chúa và anh em.

Quỳ xuống cầu xin là thái độ của người biết mình,

biết những gì mình có thể làm được,

và biết những gì nằm ngoài tầm tay của mình.

Khi tương quan giữa Mỹ và I-rắc căng thẳng cực độ,

Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Kofi Annan đã tới Bagdad

để thuyết phục phía I-rắc ký vào bản thoả thuận.

Lúc trở về, ông nói: “Tôi đặc biệt đã cầu nguyện nhiều.

Ðừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự cầu nguyện.”

Chẳng phải chỉ cầu nguyện khi gặp chuyện khó.

Ðể hít thở bình thường cũng cần đến ơn trên.

Cần có thái độ kiên trì khi cầu nguyện.

Hãy cứ gõ cửa nhà Chúa trong đêm mịt mù.

Cần tập đứng đợi, tập quấy rầy Chúa.

Thế nào Ngài cũng mở cửa và cho mọi sự ta cần.

Hãy để Ngài tự do cho vào lúc và theo cách Ngài muốn,

dù điều đó không hợp với ước mơ của ta.

Lắm khi ta có cảm tưởng Ngài không nhận lời.

Có thể vì lời nài xin của ta đầy tính ích kỷ,

hay vì Ngài muốn dành cho ta một ơn lớn hơn.

Xin Ðức Giêsu dạy ta biết cách cầu xin,

đưa ta ra khỏi những bận tâm hẹp hòi về chính mình,

để thấy những nhu cầu lớn lao của Hội Thánh.

Ơn cao cả nhất mà chắc chắn Cha muốn ban cho ta

đó là Chúa Thánh Thần.

Có Thánh Thần là có niềm vui, sức mạnh, ánh sáng, sự sống.

Có khi nào ta nài xin Cha ban Thánh Thần chưa?

Cầu nguyn:

Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha ban cho con,

những ơn con thấy được,

và những ơn con không nhận là ơn.

Con biết rằng

con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng,

biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên.

Con thường đau khổ vì những gì

Cha không ban cho con,

và quên rằng đời con được bao bọc bằng ân sủng.

Tạ ơn Cha vì những gì

Cha cương quyết không ban

bởi lẽ điều đó có hại cho con,

hay vì Cha muốn ban cho con một ơn lớn hơn.

Xin cho con vững tin vào tình yêu Cha

dù con không hiểu hết những gì

Cha làm cho đời con.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm