Danh mục bài viết

Cập nhật 3/10/2019 - 4:18 - Lượt xem 2052

Thứ Sáu tuần 26 Thường Niên

"Ai tiếp đón Thầy, là tiếp đón Ðấng đã sai Thầy".

 

Tin Mừng: Lc 10, 13-16

Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: "Khốn cho ngươi, hỡi Corozain, khốn cho ngươi, hỡi Bethsaiđa: vì nếu tại Tyrô và Siđon đã xảy ra những phép lạ thực hiện nơi các ngươi, thì từ lâu, những nơi đó đã mặc áo vải thô và ngồi trên tro bụi mà sám hối. Cho nên trong ngày thẩm phán, Tyrô và Siđon sẽ được nhiêu dung hơn các ngươi.

"Còn ngươi nữa, hỡi Capharnaum, phải chăng ngươi sẽ được nâng cao đến tận trời? Ngươi sẽ phải hạ thấp xuống tới địa ngục.

"Ai nghe các con, tức là nghe Thầy, và ai khinh dể các con, là khinh dể Thầy. Mà ai khinh dể Thầy là khinh dể Ðấng đã sai Thầy".

 

 

Suy niệm 1: Khốn cho ngươi _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Tin Mừng hôm nay kể lại một kinh nghiệm không vui của Đức Giêsu, 
Kinh nghiệm của một người tận tụy với công việc tông đồ 
nhưng sau thời gian dài chờ đợi, kết quả lại không như ý. 
Đức Giêsu là người vùng Galilê, hẳn Ngài yêu vùng đất này. 
Ngài thường lui tới những thành phố quanh Hồ Galilê. 
Khoradin, Bếtsaiđa, Caphácnaum nằm trong số đó. 
Ngài đã rao giảng nhiều về sám hối (7, 36-50; 13, 1-5; 19, 1-10), 
và Ngài cũng làm bao phép lạ kèm theo để gọi mời hoán cải. 
Có thể nhiều người bị đánh động khi nghe lời Ngài giảng 
và bị thu hút bởi các phép lạ Ngài làm. 
Nhưng đối với Đức Giêsu, như thế vẫn chưa đủ. 
Tất cả vẫn chỉ là hời hợt của cảm xúc bên ngoài. 
Điều Ngài đòi hỏi là biến đổi tận căn bên trong cuộc sống. 
“Khốn cho ngươi, hỡi Khoradin! Khốn cho ngươi, hỡi Bếtsaiđa! 
Đức Giêsu đau đớn thốt lên như thế khi phải so sánh hai thành phố trên 
với hai thành phố dân ngoại tội lỗi là Tia và Xiđôn (Is 23; Ed 26-28). 
Hai thành phố ở Galilê chẳng đổi gì mấy dù đã biết Ngài từ lâu. 
Dân ở đây sẽ bị xét xử nghiêm khắc hơn trong cuộc phán xét. 
Thành phố Caphácnaum cũng chẳng khá hơn, 
dù đây là nơi Đức Giêsu hay lui tới để phục vụ (Lc 4, 23. 31-37 ; 7,10). 
Ngài đặt thẳng câu hỏi với thành phố này về tương lai của nó (c. 15). 
Đừng mong được nâng đến tận trời, nhưng sẽ bị xuống tận âm phủ! 
Đức Giêsu có kinh nghiệm về thất bại trong việc tông đồ. 
Ngài cũng nhắc các môn đệ về chuyện đó (Lc 10, 10-12). 
Không được tiếp đón, bị từ khước, không được người ta nghe (c.16), 
thậm chí có khi bị bách hại, bị vu khống, bị giết chết. 
Đó là những điều người môn đệ tín trung vẫn thường gặp, 
vì Thầy của họ đã trải qua và vượt qua. 
Trong bài Tin Mừng hôm nay Đức Giêsu nói chuyện với các thành phố, 
những nơi thân quen, đã mang dấu chân Ngài. 
Ngài lấy làm tiếc vì những gì Ngài làm chưa thấm vào bề sâu, 
chưa tạo ra được những thay đổi nơi lòng thành phố. 
Một sám hối thật sự không phải chỉ là một sám hối cá nhân, 
nhưng là sám hối nơi sinh hoạt của cả một thành phố. 
Nếu hôm nay Ngài đến với thành phố của chúng ta Ngài sẽ nói gì? 
Ngài có chỗ không ở mọi nơi người Kitô hữu đang sống, 
đang làm việc, đang học hành, đang vui chơi, đang cầu nguyện? 
Sám hối là trả lại chỗ cho Ngài trong mỗi góc phố vắng, 
là giữ cho thành phố xanh-sạch-đẹp theo nghĩa thiêng liêng nhất. 
Ước gì chúng ta biết xây dựng quanh ta 
những khoảng không gian tràn ngập sự hiện diện của Giêsu. 

Lạy Chúa Giêsu, 
việc tông đồ của con phải là việc tông đồ diễn tả lòng tốt. 
để khi thấy con, người ta phải nói: 
“vì anh này tốt quá, nên đạo của anh phải là đạo tốt.” 
Và nếu có ai hỏi con 
tại sao con lại hiền lành và tốt như thế, 
con sẽ trả lời 
vì con là tôi tớ của một đấng tốt hơn con nhiều. 
“Mong sao bạn biết được Chủ Giêsu của tôi tốt biết bao!” 
Con muốn sống thật tốt, để người ta có thể nói: 
“nếu tôi tớ mà tốt như vậy, 
thì Chủ sẽ tốt đến ngần nào ?” (Chân phước Charles Foucauld). 

 

 

Suy niệm 2: Sám hối để được đón nhận tin mừng_ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Càng văn minh, tiến bộ, thì càng làm cho người ta được sống trong tiện nghi và sung túc. Chuyện này là lẽ thường tình, và sống trong một xã hội thì sự phát triển của nó là điều mà ai cũng mong muốn! Tuy nhiên, mặt trái của vấn đề là ở chỗ: nó dễ làm cho tâm thức của con người rơi vào tình trạng bình thường hóa, tương đối hóa mọi chuyện, nhất là vấn đề giảm thiêng trong đời sống đạo đức. Vì thế, con người dễ bị sa vào những vòng vây của tội lỗi và tệ nạn..., khiến nền tảng luân lý bị đe dọa và cuộc sống trác táng là điều dễ dàng xảy đến!

Hình ảnh sa đọa này thật rõ nét nơi các thành như: Sôđôma, Gômôra, Babylon, Tyrô, Sidon.... Sang đến thời Đức Giêsu, diễn biến này cũng không thiếu, cụ thể là các thành: Bethsaida, Corozain, Caphanaum.... Họ đã chối bỏ sự hiện diện của Thiên Chúa, chối bỏ những chứng từ đức tin và tôn thờ ngẫu tượng. Chai lỳ trong tội và đi tìm sự thỏa mãn xác thịt để bù lấp khoảng trống trong tâm hồn.

Nhưng tiếc thay, họ càng đi tìm thì lại càng mất. Bởi vì họ đã không gặp được Thiên Chúa ở trong chốn ăn chơi, sa đọa, mà chỉ gặp toàn những đối tượng, phương tiện làm cho mình xa Chúa và băng hoại đời sống đạo đức mà thôi.

Sự lãnh đạm, chai lỳ của dân các thành Bethsaida, Corozain, Caphanaum, cũng chính là sự chai lỳ và lãnh đạm của dân Chúa ngày nay là chúng ta! Hẳn mỗi người chúng ta đều thấy tình thương của Thiên Chúa trong thế giới và nơi cuộc sống, thế mà chúng ta đã không trở về với phẩm giá đích thực của mình là con cái Chúa, con cái Sự Sáng, nhưng vẫn sống thờ ơ, lãnh đạm và vui hưởng những thú vui tội lỗi....

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy bám vào Thiên Chúa như là cứu cánh của mình. Chỉ có Thiên Chúa và trong Ngài, chúng ta mới tìm được niềm vui và hạnh phúc đích thực. Loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống, con người không chỉ rơi vào sa đoạ mà còn cắt đứt mối tương quan với tha nhân.

Thật vậy, chỉ có lắng nghe Lời Chúa và thực hành, thì chúng ta mới trở nên người hoàn thiện, và xã hội, gia đình mới trở nên tốt mà thôi.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết yêu mến Lời Chúa và hân hoan thi hành, để Lời Chúa hướng dẫn chúng con biết làm điều thiện, tránh điều dữ. Có thế, Giáo Hội, xã hội và gia đình mới trở nên lành mạnh và chúng con mới có hy vọng được cứu độ. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Nguy cơ của những tiện nghi vật chất

Có một hiện tượng chung tại các nước đang phát triển, đó là người dân nghèo từ thôn quê đổ xô ra thành thị. Tại đô thị dễ tìm được công ăn việc làm, đời sống nhiều tiện nghi, thú tiêu khiển cũng nhiều hơn. Nhưng hiện tượng đô thị hóa nào cũng có mặt trái của nó: người dân quê đưa nếp sống thôn dã lên thành thị, giao thông tắc nghẽn, việc buôn bán lấn chiếm vỉa hè, trật tự công cộng không được tôn trọng, và trầm trọng hơn vẫn là đời sống luân lý đạo đức xuống cấp, nạn phạm pháp gia tăng.

Thời Cựu ước, các tiên tri đã không ngừng lên tiếng cảnh cáo dân chúng về cuộc sống đồi bại tại các đô thị. Chúc dữ các đô thị vốn là một đề tài quen thuộc trong lời rao giảng của các Tiên tri. Dường như có hai lý do khiến các Tiên tri lên án các đô thị: Một đàng các tiên tri muốn nhắc nhở dân chúng về cuộc sống du mục trong sa mạc, tại đó họ đã nghe được tiếng Chúa và đã kết ước với Ngài, cuộc sống càng đơn giản, con người càng dễ kết thân với Chúa; nhưng đàng khác, nhận thấy cuộc sống đồi bại của các thành phố ngoại giáo trong vùng, các tiên tri muốn cảnh cáo dân chúng về mối nguy cơ có thể chạy theo một cuộc sống như thế. Sự đồi bại nguy hiểm nhất mà các tiên tri không ngừng lên án một cách gắt gao, đó là việc tôn thờ ngẫu tượng và nếp sống vô luân của thị dân, điển hình nhất của các đô thị sa đọa là Sôđôma, Gômôra, Babylon, Tyrô, Siđôn.

Trong Tin mừng hôm nay, theo truyền thống các tiên tri Cựu ước, Chúa Giêsu cũng nêu đích danh ba thành phố có nếp sống sa đọa nằm dọc theo bờ hồ, đó là Cozazin, Betsaiđa và Capharnaum. Những tiện  nghi vật chất khiến con người dễ trở thành câm điếc trước lời Chúa. Con người được tạo dựng không phải để sống đơn độc một mình, do đó, cô đơn vốn là điều con người sợ nhất, thành ra đi vào quan hệ với người khác làm một trong những nhu cầu cơ bản nhất của con người. Cuộc sống đô thị với nếp sống ồn ào náo nhiệt của nó dễ tạo cho con người cái cảm tưởng rằng ở đó họ dễ đi vào quan hệ với người đồng loại.

Tuy nhiên, như thực tế cho thấy, cuộc sống càng xô bồ, con người càng dễ rơi vào cô đơn. Kinh thánh không ngừng nhắc nhở con người rằng chỉ một Thiên Chúa mới có thể mang lại bí quyết cho sự thông điệp đích thực của con người, nghĩa là giúp cho con người ra khỏi nỗi cô đơn của mình; bí quyết đó chính là lời của Ngài. Thật thế, khi con người sống kết hiệp với Chúa, thì dù có sống một mình, nó cũng sẽ không cảm thấy cô đơn; lại nữa, khi sống kết hiệp với Chúa, con người sẽ cảm thấy được thúc đẩy để đến với anh em của mình. Con người không thể kết hiệp với Chúa, mà có thể khước từ người anh em của mình, và ngược lại, bất cứ một quan hệ chân thành nào với người anh em, cũng luôn gia tăng sự kết hiệp con người với Thiên Chúa.

Dù muốn  hay không, những thay đổi trong cuộc sống do kinh tế thị trường mang lại không thể không ảnh hưởng đến cuộc sống đức tin của người kitô hữu. Thật ra, cuộc sống đức tin không phải là một sinh hoạt phụ trong cuộc sống chúng ta; đức tin phải là chiều kích bao trùm toàn bộ cuộc sống chúng ta: chúng ta là kitô hữu trong mọi nơi, mọi lúc, mọi sinh hoạt, mọi hoàn cảnh. Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta đề cao cảnh giác trước nguy cơ có thể tách biệt niềm tin với những sinh hoạt hàng ngày và dần dà đẩy niềm tin ra bên lề cuộc sống. Niềm tin ấy có lẽ chỉ còn là thánh lễ Chúa Nhật, một vài sinh hoạt trong khuôn viên giáo đường, một số kinh kệ trong gia đình, chứ không ăn nhập gì đến cuộc sống mỗi ngày; niềm tin ấy có lẽ chỉ còn là một món đồ trang điểm cho cuộc sống và cần thiết cho một dịp nào đó trong năm, chứ không liên hệ gì đến đòi hỏi của công bằng bác ái, liên đới mà chúng ta phải thực thi hàng ngày.

Nguyện cho lời Chúa luôn là động lực thúc đẩy và hướng dẫn chúng ta trong mọi sinh hoạt và quan hệ hàng ngày của chúng ta, để trong khi mưu cầu cho cuộc sống, chúng ta luôn tìm gặp Chúa trong tha nhân và trong mọi biến cố.

 

 

Suy niệm 4: Kêu gọi ăn năn sám hối

Khốn cho người hỡi Kho-ra-dim, khốn cho ngươi hỡi Betsaida. . .

Đây không phải là một lời chúc dữ, nhưng là một lời phàn nàn đồng thời là một lời mời gọi khẩn thiết, mời gọi ăn năn hối cải vì lưới trời đã đến gần. Khoradim, Betsaiđa, Caphacnaum là những thành nhỏ thuộc xứ Galilê, phía bắc núi Tabo, còn Tyr và Sidon là hai thành thuộc dân ngoại, xứ phênêxi, bên bờ biển Địa Trung Hải.

Khi nghe những lời phàn nàn và lời mời gọi khẩn thiết của Chúa Giêsu hôm nay, tự nhiên tôi liên tưởng đến tình trạng sống đạo của phần đông người ki tô hữu hôm nay và những người ngoại giáo tốt lành. Ơû vùng An Giang, trong vùng Hoà Hảo, thường trước mỗi gia đình bên vệ đường đều có một lu nước sạch và một cái gáo dừa, mục đích là để cho ai đi qua đường mà khát nước thì cứ tự do uống. Ơû bệnh viện Long Xuyên một  nhóm người Hoà Hảo xung phong nấu cơm và nước sôi để phục vụ miễn phí cho những bệnh nhân nghèo. Người ngoại giáo biết nghĩ đến kẻ khác. Họ không nghe rao giảng Phúc âm, nhưng hình như họ đã sống Phúc âm. Vì thế lời Chúa hôm nay cũng như những hành động của những người Hoà Hảo kia có lẽ cũng đang phàn nàn và trách móc người ki tô hữu chúng ta. Nhiều người Hoà Hảo ăn chay trường suốt đời. Một cử chỉ thống hối ăn năn mà chúng ta hiếm gặp thấy nơi người công giáo chúng ta. Trong lúc đó thì ta lại nghe nhiều người công giáo phàn nàn vì đồ ăn không được ngon miệng.

Phải, lời Chúa hôm nay đang mời gọi chúng ta nhìn  lại chính mình. Chúa bảo các Tông Đồ đi rao giảng sự ăn  năn thống hối. Chúng ta đã nghe Tin Mừng nói nhiều về việc phải ăn năn thống hối. Trước mỗi thánh lễ, chủ tế thường mời gọi chúng ta ăn năn thống hối.  Nhưng xét cho cùng thì những lời mời gọi đó chưa đi vào cuộc sống  chúng ta bao nhiêu. Lời Chúa trách móc dân thành Khoradim, Betsaida và Caphacnaum hôm nay, phải chăng cũng đang trách móc thái độ sống của chúng ta.

 

 

Suy niệm 5: Nguy cơ của văn minh vật chất

Với viễn ảnh cơ chế thị trường, mức sống xem ra được nâng cao hơn, nhưng nhìn kỹ thì đang có nguy cơ suy đồi luân lý. Những ai có thao thức đều nhận ra rằng suy đồi luân lý là nguy cơ trầm trọng cho xã hội ngày nay, nhất là tại các đô thị. Đô thị thường là biểu hiện của văn minh vật chất, đồng thời là nơi tích tụ các suy đồi luân lý, và hậu quả của sự suy đồi ấy chính là sự vong thân của con người. Văn minh hưởng thụ là biểu lộ rõ nét của tính ích kỷ nơi con người, mà càng chay theo, con người càng tỏ ra dửng dưng với người khác. Sống chung trong một cao ốc, lên xuống cùng một cầu thang, lắng giềng trong một khu phố, thế mà người ta vẫn có thể tỏ ra xa lạ với nhau. Đó là nét tiêu biểu trong cuộc sống đô thị : người ta no cơm ấm no nhưng lại rét run thiếu tình người. Thành ra ngay từ thời Cựu ước, đô thị đã là đối tượng cảnh cáo của các tiên tri.

Dường như có hai lý do khiến các tiên tri thường lên tiếng chúc dữ cho các đô thị : một đàng các Ngài không ngừng lôi kéo dân Israel trở lại tinh thần của thời du mục, ở đó họ đã được giao ước với Thiên Chúa, đàng khác các ngài lên án gắt gao cuộc sống tại các đô thị, vì chúng đã tiêm nhiễm lối sống của dân ngoại, bái thờ ngẫu tượng và chìm đắm trong các lề thói vô luân. Sodoma Gomora, Babilon, Tyro, Sidon đã trở thành biểu tượng của vô luân và sa đọa.

Tin mừng hôm nay cho thấy Chúa Giêsu cũng đặt mình vào truyền thống các tiên tri để lên án gắt gao những thành phố nổi tiếng như Corazin, Betsaida, Capharnaum. Vào thời Chúa Giêsu, những thành phố này cũng là nơi tập trung của những sa đọa du nhập từ những thành phố ngoại giáo : con người tự mãn đến độ dửng dưng trước sứ điệp mà Ngài mang đến ; con người được tạo dựng không phải để sống riêng lẻ, nó chỉ được kiện toàn bởi những tương quan nối kết với tha nhân mà thôi, nhưng kinh thánh không ngừng nhắc nhở rằng chỉ có thể Thiên Chúa mới đem lại bí quyết đích thực cho sự thông hiệp giữa con người với nhau.

Cũng trong Tin mừng hôm nay, sau khi chúc dữ các thành phố sa đọa. Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng chỉ nhờ lắng nghe lời Ngài, con người mới có thể thông hiệp vã hiệp nhất với nhau. Niềm tin là men nối kết con người với nhau, niềm tin là sức bật đưa con người ra khỏi chính mình để đến với người khác, niềm tin là thuốc chữa trị con người khỏi vong thân. Phát triển kinh tế là một yếu tố cần thiết cho cuộc sống: thế nhưng con người không chỉ sống bằng cơm bánh. Aên no, hưởng thụ, mà tinh thần trống rỗng thì cũng chỉ là mẫu người què quặt kém phát triển mà thôi. Một cuộc sống sung mãn đích thực phải là cuộc sống trong đó giá trị tinh thần và luân lý được đặt vào hàng trọng yếu.

Phấn khởi trước những thay đổi về mặt luân lý, người kitô hữu cũng phải cảnh giác trước cạm bẫy của tiêu thụ, ích kỷ, khô cạn tình người mà lợi lộc kinh tế có thể bủa giăng khắp nơi.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm