Danh mục bài viết

Cập nhật 2/10/2019 - 4:18 - Lượt xem 2018

Thứ Năm tuần 26 Thường Niên

"Sự bằng an của các con sẽ đến trên người ấy".

 

Tin Mừng: Lc 10, 1-12

Khi ấy, Chúa chọn thêm bảy mươi hai người nữa và sai các ông cứ từng hai người đi trước Người, đến các thành và các nơi mà chính Người sẽ tới. Người bảo các ông rằng: "Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít; vậy các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đến gặt lúa của Người. Các con hãy đi. Này Thầy sai các con như con chiên ở giữa sói rừng. Các con đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép, và đừng chào hỏi ai dọc đường. Vào nhà nào, trước tiên các con hãy nói: "Bình an cho nhà này". Nếu ở đấy có con cái sự bình an, thì sự bình an của các con sẽ đến trên người ấy. Bằng không, sự bình an lại trở về với các con. Các con ở lại trong nhà đó, ăn uống những thứ họ có, vì thợ đáng được trả công. Các con đừng đi nhà này sang nhà nọ.

"Khi vào thành nào mà người ta tiếp các con, các con hãy ăn những thức người ta dọn cho. Hãy chữa các bệnh nhân trong thành và nói với họ rằng: "Nước Thiên Chúa đã đến gần các ngươi". Khi vào thành nào mà người ta không tiếp đón các con, thì hãy ra giữa các phố chợ và nói: "Cả đến bụi đất thành các ngươi dính vào chân chúng tôi, chúng tôi cũng xin phủi trả lại các ngươi. Nhưng các ngươi hãy biết rõ điều này: Nước Thiên Chúa đã đến gần". Thầy bảo các con, ngày ấy, thành Sôđôma sẽ được xử khoan dung hơn thành này".

 

 

Suy niệm 1: Như chiên con _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Đức Giêsu sai các môn đệ của mình đi trước, 
từng hai người một, vào mọi thành phố và mọi nơi Ngài sẽ đến. 
Sứ mạng dọn đường này không dễ chút nào. 
Đức Giêsu biết rõ những hiểm nguy và chống đối đang chờ đợi họ. 
“Thầy sai anh em đi như chiên con vào giữa bầy sói.” (c. 3). 
Chiên con trở nên hình ảnh của người môn đệ, 
yếu đuối, không có khả năng chống cự khi gặp sự tấn công hung hãn. 
Chính Đức Giêsu cũng là Chiên Con được Thiên Chúa sai đi. 
Chính Ngài cũng “như chiên bị đem đi làm thịt, 
như cừu câm nín khi bị xén lông, Người chẳng hề mở miệng” (Is 53, 7). 
Người môn đệ được sai vào thế giới mãi mãi thấy mình mong manh, 
trước thế lực tưởng như không thể thắng nổi của sự dữ. 
Nhưng người môn đệ lại không được trang bị nhiều: 
không túi tiền, không bao bị, không giầy dép, 
dù đó là những điều bình thường thiết yếu cho một cuộc hành trình. 
Chính vì thế họ buộc lòng phải cậy dựa vào người khác. 
Mà không phải ai cũng có lòng, ai cũng vui vẻ đón nhận. 
Như thế là chấp nhận liên tục bấp bênh, 
liên tục cậy dựa vào sự quan phòng của Thiên Chúa. 
Nhà của các tín hữu là nơi hoạt động của người môn đệ. 
Căn nhà là nơi các môn đệ được trú ngụ, được chia sẻ bữa ăn. 
Họ sống gần gũi như người trong nhà, như người thợ làm việc. 
Nếp sống giản dị và siêu thoát của họ phải được bày tỏ 
qua việc chấp nhận mọi đồ ăn thức uống người ta dọn cho (cc. 7-8), 
cũng như việc không đi tìm một căn nhà khác tiện nghi hơn (c. 7). 
Ngoài ra các thành phố cũng là điểm đến của họ (cc. 8-12). 
Nhưng dù là vào một căn nhà hay vào một thành phố (cc. 5. 8), 
thái độ của người môn đệ đều rất tích cực và thân thiện. 
Họ chúc bình an, chữa bệnh, loan báo Nước Thiên Chúa đã đến gần. 
Họ cũng khiêm tốn chấp nhận bị từ chối, 
khi ơn bình an không được đón nhận, lời loan báo không được lắng nghe. 
Những lời dặn dò của Đức Giêsu ngày xưa, bây giờ vẫn còn giá trị. 
Chúng ta vẫn tiếp tục được sai vào các thành phố hôm nay. 
Có biết bao người cần được chữa lành về thân xác, tinh thần, 
với những thứ bệnh mới của thời đại được coi là văn minh. 
Có bao người cần được nghe một lời đem lại cho đời họ chút hy vọng. 
Được sai vào thành phố thế kỷ 21 để rao giảng, thật là một thách đố. 
Làm sao ta có can đảm nói về Nước Trời cho những người vô tín, 
và những người bị cuốn vào cơn lốc của vật chất và khoái lạc ? 
Làm sao nói về Đấng Vô Hình khi nhiều người chỉ tin vào cái hữu hình ? 
Người môn đệ hôm nay vẫn phải lại gần con người để chia sẻ cuộc sống, 
như xưa các môn đệ xưa đã sống chung, ăn chung, 
và làm việc như một người thợ để phục vụ. 
Giáo Hội vẫn cần xin nhiều thợ hiền lành và can đảm để đến với thế giới. 

Lạy Chúa Giêsu thương mến, 
xin ban cho chúng con 
tỏa lan hương thơm của Chúa 
đến mọi nơi chúng con đi. 
Xin Chúa hãy tràn ngập tâm hồn chúng con 
bằng Thần Khí và sức sống của Chúa. 
Xin Chúa hãy xâm chiếm toàn thân chúng con 
để chúng con chiếu tỏa sức sống Chúa. 
Xin Chúa hãy chiếu sáng qua chúng con, 
để những người chúng con tiếp xúc 
cảm nhận được Chúa đang hiện diện nơi chúng con. 
Xin cho chúng con biết rao giảng về Chúa, 
không phải bằng lời nói suông, 
nhưng bằng cuộc sống chứng tá, 
và bằng trái tim tràn đầy tình yêu của Chúa. (Mẹ Têrêxa Calcutta). 

 

 

Suy niệm 2: mỗi người đều là nhà thừa sai_ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Loan báo Tin Mừng là sứ mạng của hết mọi người chứ không chỉ dành riêng cho các linh mục hay tu sĩ. Hình ảnh 72 môn đệ được Đức Giêsu sai đi rao giảng Tin Mừng cho thấy tính phổ quát của sứ vụ này.

Khi được sai đi loan báo Tin Mừng, người thừa sai cần hiểu rõ một nguyên tắc căn bản về sứ vụ tông đồ là: việc Tông đồ là của Chúa. Người tông đồ là người được sai đi để thi hành ý muốn của Thiên Chúa. Mục đích là làm sao cho muôn người được ơn cứu độ.

Tuy nhiên, không phải ai được sai đi cũng đều thành công trong sứ mạng, bởi lẽ người tông đồ sẽ bị những thử thách, khó khăn do ngoại cảnh gây nên, và đôi khi do chính sự yếu đuối của bản thân, nên dẫn đến tình trạng buồn chán, thất vọng và buông xuôi....

Vì vậy, qua bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu đã hướng dẫn các môn đệ về tư cách, phương pháp và tinh thần của người thừa sai, để các ông ra đi và hy vọng mang lại nhiều hoa trái.

Trước tiên: người môn đệ phải noi gương Thầy của mình, đến để cứu độ bằng con đường thập giá. Vì thế, can đảm đón nhận những khó khăn, trở ngại do hiểu lầm, kỳ thị, ghen tức và hóa giải nó trong yêu thương. Khó khăn này được ví như: "Chiên giữa bầy sói".

Thứ đến: người môn đệ phải sống cuộc sống thanh thoát, nhẹ nhàng trong sự thiếu thốn. Không quá lo lắng về cơm áo gạo tiền cách thái quá. Không bị của cải, sự sung sướng và an thân níu kéo bước chân người thừa sai. Bởi vì của cải vật chất không đương nhiên đem lại hạnh phúc cho con người, trái lại nó luôn có nguy cơ tha hóa và nô lệ hóa con người. Của cải vật chất vốn dễ làm cho con người trở nên mù quáng đối với bản thân cũng như trong tương quan với tha nhân; và khi đã trở thành mù quáng, con người tôn của cải vật chất lên làm cứu cánh và tự giam mình trong vỏ ích kỷ. Cần cảm nghiệm được tình yêu của Chúa trên cuộc đời mình qua sự chăm sóc của Ngài, vì thợ thì đáng được thưởng công. Thế nên: không bị, không tiền, không mang hai áo ... là tinh thần của người thừa sai.

Tiếp theo: hãy noi gương Đức Giêsu, Đấng đến để cho chiên được sống và sống dồi dào, còn bản thân Ngài thì lại hóa mình ra không đến nỗi trở nên của ăn cho người khác. Vì thế, người môn đệ cần nhạy bén để khước từ cám dỗ là tìm mọi cách để thay đổi điều kiện sống cho mình, nhằm an thân và sung túc, trong khi đó sứ vụ thì bỏ bê. Như thế, không cẩn thận sẽ dẫn đến tình trạng: "Đi hết nhà này đến nhà kia" mà sứ vụ thì không sinh hoa trái.

Mặt khác: hội nhập văn hóa là điều cần thiết để Lời Chúa thấm nhập vào truyền thống, văn hóa, được chuyển tải bằng những thứ ngôn ngữ của chính người bản địa. Những sinh hoạt hằng ngày như ăn uống, nghỉ ngơi cũng cần thích nghi. Được như thế, người thừa sai sẽ không bị cuốn theo bản năng để chỉ lo cho bản thân nhằm đáp ứng nhu cầu "hạ đẳng" của chính mình. Vì vậy: "Vào bất cứ thành nào mà người ta tiếp đón thì cứ ăn những gì mà người ta dọn cho anh em".

Hơn nữa: truyền giáo phải đi đôi với bác ái. Nếu lời giảng dạy là để giới thiệu Đức Giêsu như một vị Thiên Chúa nhân từ, yêu thương, đứng về phía người nghèo, áp bức, bất công để giải thoát con người cách toàn diện, thì việc bác ái chính là một chứng minh cụ thể về tình thương, sự liên đới do lòng thương xót của Thiên Chúa cho con người. Vì thế, người môn đệ cần: an ủi kẻ âu lo, nâng đỡ kẻ yếu đuối..., để làm chứng cho: "Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần".

Cuối cùng: nhà truyền giáo phải là người thấm thía sự bình an của Chúa. Nếu không có bình an thì không thể trao ban cho người khác bình an được. Cuộc đời sứ vụ của người thừa sai mà thiếu đi yếu tố này, thì hẳn chính bản thân cũng bất hạnh, và như thế, chỉ còn gieo rắc sự thất vọng mà thôi. Tuy nhiên, bình an là một ơn ban của Thiên Chúa, kèm theo sự cộng tác của con người. Vì vậy: "Nếu ở đấy có con cái sự bình an, thì sự bình an của các con sẽ đến trên người ấy. Bằng không, sự bình an lại trở về với các con".

Lạy Chúa Giêsu, lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Xin Chúa sai những người thợ lành nghề để ra đi thu lúa về cho Chúa. Xin Chúa cũng ban cho chính chúng con, là những người cũng được mời gọi tham gia vào sứ mạng truyền giáo ngày lãnh Bí tích Rửa Tội, luôn biết làm gương sáng, chu toàn bổn phận và trung thành với đời sống bác ái yêu thương. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Tinh thần nghèo khó đích thực

Có một nhà hiền triết đến nghỉ hè tại một thành phố nọ; ông vua của đô thị này thường tự hào mình là người giàu có nhất trần gian. Vốn là người siêu thoát mọi của cải trần thế, nhà hiền triết quyết định đến gặp cho được con người khoe khoang này. Khi nhà hiền triết vừa đến cung điện, nhà vua liền đưa ông đi một vòng và cho ông thấy tất cả sự giàu sang của mình. Nhà vua hỏi một cách huênh hoang:

- Nhà ngươi nghĩ gì về tất cả sự giàu có của ta?

Nhà hiền triết cúi đầu giữ im lặng. Nhà vua lại hỏi tiếp:

- Theo nhà ngươi, thì ai là người hạnh phúc nhất trên trần gian này?

Nhà hiền triết suy  nghĩ một lúc, rồi kể tên những người Hy lạp mà có lẽ không ai biết đến, kể cả nhà vua. Nhận ra thái độ khiêu khích của nhà hiền triết, nhà vua liền nổi giận; ông yêu cầu nhà hiền triết giải thích ngay về thái độ ấy. Lúc bấy giờ, nhà hiền triết thong thả nói:

- Thưa ngài, không ai có thể được xem là hạnh phúc, khi trái tim người đó còn gắn bó với của cải vật chất. Điều này cũng giống như một cuộc hôn phối, của cải vật chất qua đi, người có của sẽ thành một người góa, mà người góa thì đương nhiên sẽ khóc lóc; hoặc giả như người có của cải qua đi, người đó cũng chẳng mang theo được một đồng xu nào, lúc đó cũng chỉ có khóc lóc mà thôi.

Tin mừng hôm nay nhắc nhớ chúng ta về tinh thần nghèo khó đích thực. Cuộc sống nghèo khó của Chúa Giêsu là một chọn lựa: Ngài đã chọn sinh ra trong nghèo khó, Ngài đã lớn lên trong khó nghèo, và trong ba năm sống công khai, Ngài cũng đã chọn lựa nếp sống nghèo khó. Khi sai các môn đệ đi rao giảng Nước Trời, Ngài cũng khuyến dụ các ông hãy sống khó nghèo. Ra đi hai tay không, người ta tiếp đón thì ở lại, người ta không niềm nở thì ra đi, dũ bỏ lại mọi thứ bụi trần, đó là hình ảnh của sự siêu thoát mà Chúa Giêsu luôn đòi hỏi ở những môn đệ của Ngài. Đây không chỉ là điều kiện của những người môn đệ, những nhà truyền giáo hay các tu sĩ, nghèo khó đồng phục của mọi người mang danh hiệu Kitô. Nghèo khó là bộ mặt đích thực của các nghĩa tử của Thiên Chúa, họ phải dũ bỏ tất cả để mặc lấy phẩm của những con người được tái sinh.

Trong thực tế người kitô hữu phải sống thế nào mới gọi là nghèo khó? Đó là thắc mắc mà trong xã hội nào, ở thời đại nào, các kitô hữu cũng có thể nêu lên. Phải chăng sống nghèo khó, họ phải từ bỏ mọi thứ của cải trần thế? Phải chăng về lý tưởng nghèo khó, Kitô giáo chủ trương bần cùng hóa xã hội? Thực tế, nghèo không hề mâu thuẫn với sự phát triển hay làm giàu tài nguyên vốn có trong thiên nhiên mà Kitô giáo luôn cỗ võ và nâng đỡ. Kitô giáo vốn là sức mạnh tiên phong trong việc khai hóa và mở mang vào thời Trung cổ tại Aâu Châu; những khám phá khoa học và tiến bộ kỹ thuật ở khởi đầu đều phát xuất từ Kitô giáo, như vậy, phát triển hay làm giàu không hề mâu thuẫn với Tin mừng.

Thế nhưng, làm thế nào để sống tinh thần nghèo khó theo Tin mừng? Kinh nghiệm cuộc sống cho chúng ta thấy rằng tự nó, của cải vật chất không đương nhiên đem lại hạnh phúc cho con người, trái lại nó luôn có nguy cơ tha hóa và nô lệ hóa con người. Của cải vật chất vốn dễ làm cho con người trở nên mù quáng đối với bản thân cũng như trong quan hệ với tha nhân; và khi đã trở thành mù quáng, con người tôn của cải vật chất lên làm cứu cánh và tự giam mình trong vỏ ích kỷ. Như vậy, có tinh thần nghèo khó đích thực có nghĩa là luôn biết giữ khoảng cách đối với của cải vật chất, biết sử dụng nó như phương thế để tìm kiếm và xây dựng những giá trị Nước Trời, như công bằng, bác ái, liên đới. Một cách cụ thể, có tinh thần nghèo khó đích thực là biết mưu cầu cho công ích, biết san sẻ với người túng thiếu, biết làm ra của cải, nhưng không thuộc về của cải.

Hơn bao giờ hết, người kitô hữu chúng ta phải không ngừng suy nghĩ về ý nghĩa của tinh thần nghèo khó. Túng thiếu, nghèo đói, mà vẫn tin tưởng cậy trông và giữ bàn tay thanh sạch, chứ không bán đứng lương tâm để làm điều gian ác; may mắn hơn người khác vì được thịnh vượng, giàu có, mà vẫn biết mở rộng trái tim và bàn tay để chia sẻ cho người nghèo đói, đó là thể hiện của tinh thần nghèo khó đích thực. Trong một xã hội của chụp giựt và xâu xé lẫn nhau, một cuộc sống như thế chắc chắn là một chứng tá cao độ cho Nước Trời.

 

 

Suy niệm 4: Lúa chín đầy đồng

Thánh Phanxicô Xavier hồi còn là sinh viên ở trường đại học Paris, đã nghe được lời mời gọi trở thành linh mục và sau đó ngài là một nhà truyền giáo ở Ấn Độ. Một trong những lá thư của ngài từ Ấn Độ vang vọng lời Chúa Giêsu trong Tin mừng hôm nay. Đây là một phần của lá thư: “Nơi đây nhiều người không trở nên Kitô hữu được, chỉ vì lý do là không có ai sẵn sàng đảm nhận việc dạy dỗ cho họ về Chúa. Tôi thường nghĩ đến việc đi tới trường đại học ở Châu âu và kêu gọi những người thợ đến thu hoạch mùa ở  Ấn Độ.

Trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu ngỏ lời căn dặn bảy mươi hai môn đệ mà Chúa sai đi từng nhóm hai người nghĩa là như một cộng đoàn làm việc chung với nhau. Con số bảy mươi hai nhắc đến chi tiết nơi chương 10 sách Sáng Thế, ám chỉ tất cả các dân nước trên mặt đất. Những lời dặn dò của Chúa thật cụ thể. Dĩ nhiên, tinh thần phái có khi thực thi chỉ thị truyền giáo là điều quan trọng hơn. Thời đại thay đổi những hành động cụ thể của mỗi người cũng thay đổi, nhưng tinh thần hành động Chúa Giêsu đề ra cho các môn đệ không hề thay đổi.

Những câu đầu của Tin mừng hôm nay: “Lúa chân đầy đồng mà thợ gặt lại ít...! Anh em hãy ra đi nhắc nhở chúng ta điểm khởi đầu căn bản của mọi hoạt động truyền giáo, đó là nhận thức nhu cầu của những người chung quanh, đưa nhu cầu đó vào lời cầu nguyện và sẵn sàng để được Chúa sai đi thi hành sứ mệnh. 

Ước gì đó cũng là tâm tình của chúng ta khi ý thức về sứ mệnh truyền giáo: “Lạy Chúa, này con đây. Chúa muốn con làm gì, xin hãy phán, con xin lắng nghe”.

 

 

Suy niệm 5:  Để truyền giáo hữu hiệu

Tuy là người Bỉ, cha Vincent đã hiến trọn đời mình để truyền giáo tại Trung Quốc. Nhờ suy tư và cầu nguyện, cha đã tìm được phương pháp truyền giáo hữu hiệu cho một nước Trung Hoa vào đầu thế kỷ 20 nhưng vẫn còn xa lạ với ánh sáng Tin mừng. Phương pháp của cha là: muốn đến với người Trung Hoa thì phải trở nên người Trung hoa thực sự. Đó cũng là phản ánh phương pháp mà Chúa Giêsu đã đề ra cho các môn đệ như được trình thuật trong Tin mừng hôm nay.

Khi sai các môn đệ đi rao giảng Tin mừng, điều đầu tiên Chúa muốn nơi họ là lòng tin tưởng tuyệt đối vào sự quan phòng của Thiên Chúa. 72 môn đệ được sai đi tay không. Chúa cũng không ra lệnh cho họ đến các Hội đường hay các ngã ba đường để rao giảng nhưng là đến từng nhà và hội nhập vào đó, hiện diện như một phần tử trong gia đinh: ăn những gì người ta dọn cho. Nhờ đó Tin mừng sẽ được đón nhận dễ dàng hơn, bởi vì Tin mừng không còn là sức mạnh áp đặt từ bên ngoài, mà là một sức sống từ người rao giảng truyền sang những người khác và đâm rễ sâu trong lòng họ.

Theo quan niệm Do thái con số 72 hay 70 biểu trưng cho sự phổ quát. Hình ảnh 70 dân nước tụ tập tại núi Sinai để nghe lời Chúa là biểu trưng cho toàn thể địa cầu đón nhận lời Chúa. Chúa Giêsu cũng không dành riêng việc rao giảng Tin mừng cho các Tông đồ, mà còn sai 72 môn đệ ra đi, nói khác đi Ngài muốn gửi sứ mạng rao giảng đến mỗi người chúng ta. Ước gì chúng ta luôn ý thức sứ mạng rao giảng đó, không những bằng lời nói, mà nhất là bằng cuộc sống yêu thương và phục vụ.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm