Danh mục bài viết

Cập nhật 24/9/2020 - 15:23 - Lượt xem 3864

Thứ Năm tuần 25 Thường Niên

"Ông Gioan đã bị trẫm chém đầu rồi, ông này là ai mà trẫm nghe đồn làm những điều như thế".

 

Tin Mừng: Lc 9, 7-9

Khi ấy, quận vương Hêrôđê nghe biết tất cả các việc Chúa Giêsu đã làm thì phân vân, vì có kẻ nói rằng: "Ông Gioan đã từ cõi chết sống lại"; còn kẻ khác lại nói: "Ông Êlia đã hiện ra"; kẻ khác nữa nói rằng: "Một tiên tri thời xưa đã sống lại". Nhưng Hêrôđê thì nói: "Ông Gioan trẫm đã chém đầu rồi. Ông này là ai mà trẫm nghe đồn làm những điều như thế?" và vua tìm cách gặp Người.

 

Suy niệm 1: Ông này là ai? _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Đức Giêsu với các môn đệ của Ngài đã nổi tiếng ở vùng Galilê, 
qua các hoạt động rao giảng và chữa bệnh. 
Tiếng đồn về Ngài ngày càng lan rộng (Lc 5, 15). 
Điều đó hẳn đã đến tai của Hêrôđê (c. 7), 
vị tiểu vương cai quản vùng Galilê trong hơn bốn mươi năm (Lc 3, 1). 
Hêrôđê bối rối và lúng túng trước những tin mình nhận được. 
Ông đã cho chém đầu Gioan Tẩy giả, kẻ được coi là ngôn sứ (c. 9). 
Bây giờ lại nổi lên một người khác tên là Giêsu. 
Người ta đồn đãi nhiều về nhân vật Giêsu này. 
Có một số người nói ông này là Gioan bị chém đầu nay sống lại. 
Có những người khác nói đó là ông Êlia tái giáng 
sau khi đã được đưa về trời trong cơn gió lốc (2V 2, 11). 
Cũng có những kẻ nói Giêsu là một ngôn sứ nào đó thời xưa sống lại. 
Quả thật nhìn việc làm, lời giảng và lối sống của Giêsu, 
người ta dễ thấy Ngài là một ngôn sứ (x. Lc 7, 16-17). 
Mà chính Đức Giêsu cũng nhận mình là ngôn sứ (Lc 4, 24; 13, 33). 
“Ông này là ai mà ta nghe đồn những chuyện như thế?” 
Hêrôđê tò mò muốn biết Ngài là ai. 
Ông không tin Đức Giêsu là Gioan bị chém đầu, nay sống lại. 
Và ông tìm cách gặp mặt Ngài (c. 9). 
Hêrôđê đã được gặp Đức Giêsu trong cuộc Khổ Nạn (Lc 23, 6-12). 
Lúc ấy Ngài xuất hiện trong tư cách một phạm nhân. 
Dù vậy Hêrôđê cũng vui sướng vì ước ao của mình được thỏa nguyện. 
Ông đã nghe Ngài làm được những phép lạ lớn lao, 
nên ông ước mong được chứng kiến tận mắt một vài phép lạ. 
Tiếc thay Đức Giêsu đã không muốn chiều Hêrôđê. 
Ngài đã không trả lời ông, cũng chẳng làm một phép lạ nào. 
Ngài thanh thản bình an trước những lời tố cáo của các thượng tế. 
Ngài không muốn tránh cái chết mà Ngài biết nằm trong ý định của Cha. 
“Ông này là ai ?”, Hêrôđê đã tìm thấy câu trả lời khiến ông bị hụt hẫng. 
Giêsu chỉ là một anh khờ dại, chỉ đáng bị khinh bỉ và chế giễu. 
Cuộc tìm kiếm với nhiều tò mò của Hêrôđê kết thúc. 
Ông chẳng bao giờ biết được Đức Giêsu thật sự là ai. 
Nhiều người đã đặt câu hỏi: “Ông Giêsu này là ai?” (Lc 5,21; 7,49; 8,25). 
Hôm nay nhân loại vẫn đặt câu hỏi quan trọng đó. 
Để trả lời, phải bước vào một cuộc hành trình, bỏ lại những thành kiến. 
Tò mò, thích những điều giật gân, muốn thấy những điều lạ thường: 
tất cả những điều ấy không giúp ta khám phá mầu nhiệm một con người. 
Sự thật về Giêsu có khi lại được nhận ra qua cái im lặng cam chịu, 
qua sự bất lực đớn đau trên thập giá hơn là qua sự thi thố quyền năng. 
Phải đổi toàn bộ cái nhìn của mình để nhận ra được Giêsu là ai, 
để không vội vã đánh giá Ngài dựa trên tiêu chuẩn người đời. 
Như Hêrôđê, chúng ta có thể có cơ hội gặp mặt Giêsu, 
nhưng vẫn không biết Ngài là ai. 

Lạy Chúa, 
khi đến với Chúa 
con tháo bỏ đôi giày: những tham vọng của con 
con cởi bỏ đồng hồ: thời khóa biểu của con, 
con đóng lại bút viết: các quan điểm của con, 
con bỏ xuống chìa khóa: sự an toàn của con, 
để con được ở một mình với Ngài, 
lạy Thiên Chúa duy nhất và chân thật. 
Sau khi được ở với Ngài, 
con sẽ xỏ giày vào 
để đi theo đường của Chúa, 
con sẽ đeo đồng hồ 
để sống trong thời gian của Chúa, 
con sẽ đeo kính vào 
để nhìn thế giới của Chúa, 
con sẽ mở bút ra 
để viết những tư tưởng của Chúa, 
con sẽ cầm chìa khóa lên 
để mở những cánh cửa của Chúa. 
(Graham Kings) 

 

 

Suy niệm 2: Dấu hỏi cho người khác

Trong những dòng cuối cùng của Thông điệp “Hòa bình dưới thế” Đức Gioan XXIII đã định nghĩa một người kitô hữu chân chính: Mỗi người kitô hữu trong thế giới phải là một mảnh sao băng chiếu sáng, là tụ điểm của tình yêu, là men sống động giữa anh em mình. Người kitô càng đóng trọn vai trò của mình, khi càng sống mật thiết với Chúa. Người kitô hữu không sống cho mình, nhưng sống cho và vì người khác. Một mảnh sao băng chỉ lóe lên rồi lịm tắt, nhưng cũng đủ thu hút con người về một góc trời nào đó, một chút men bé nhỏ trong khối bột, nhưng cũng đủ làm dậy cả khối bột. Như thế đó, sự hiện diện của người kitô hữu có sức thu hút, tạo chú ý, quấy rầy lương tâm người khác, nếu cuộc sống ấy là một cam kết, một dấn thân trọn vẹn.

Tin mừng hôm nay cũng muốn nhắc nhở chúng ta về chân lý ấy. Qua lời nói, việc làm, và nhất là cuộc sống của Ngài, Chúa Giêsu đã không ngừng là một dấu hỏi cho người đồng thời. Mỗi người một câu trả lời, nhưng bất cứ ai cũng được mời gọi để bày tỏ lập trường đối với con người của Chúa Giêsu. Riêng vua Hêrôđê, ông tiến thêm một bước là muốn đến gặp Chúa Giêsu.

“Còn các con, các con bảo Thầy là ai?” Câu hỏi ấy, Chúa Giêsu không ngừng đặt ra cho chúng ta, và qua chúng ta, Ngài tiếp tục đặt ra cho mọi người. Qua cuộc sống của mình, người kitô hữu cũng phải là một câu hỏi cho những người xung quanh; và dĩ nhiên câu hỏi càng trở nên dồn dập khi cuộc sống ấy là một hành trình đi ngược dòng đời.

Giữa một xã hội lấy bon chen làm khuôn vàng thước ngọc, người kitô hữu sẽ mãi mãi là một câu hỏi, nếu họ tiếp tục sống tinh thần nghèo khó. Giữa một xã hội lấy hận thù làm luật sống, người kitô hữu sẽ mãi mãi là một câu hỏi, nếu họ vẫn tiếp tục yêu thương và tha thứ đến cùng. Giữa một xã hội mà nhiều người đang buông xuôi, thất vọng, người kitô hữu sẽ mãi mãi là một câu hỏi, nếu họ tiếp tục sống lạc quan tin tưởng vào Đấng luôn hiện diện trong lịch sử nhân loại. Giữa một xã hội mà sự tử tế đối với nhau đã thành một thứ xa xí phẩm, người kitô hữu sẽ mãi mãi là một câu hỏi, nếu họ tiếp tục sống tử tế với mọi người, ngay cả những người thù địch. Sống như thế quả là một đòi hỏi gay go, nhưng đó không chỉ là một cố gắng suông, mà là thể hiện của một cuộc sống mật thiết với Chúa. Không có ơn Chúa, không sống kết hiệp với Chúa, người kitô hữu không thể đi đến cùng những cam kết sống chứng nhân của họ.

Xin Chúa ban thêm sức mạnh để trong cuộc sống chúng ta, chúng ta luôn xác tín rằng chúng ta đang sống nhờ Chúa, với Chúa và cho Chúa.

 

 

Suy niệm 3: Xin cho “Lương tâm” được lên tiếng _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Tin Mừng hôm nay cho thấy vua Hêrôđê hoang mang vì nghe người ta đồn Gioan Tẩy Giả đã chết mà nay sống lại. Ông lo lắng vì tin đồn này đã đụng đến tận căn hành vi tội ác của ông. Bởi vì ông là một người nhu nhược và ham mê sắc dục, nên đã đang tâm giết một người công chính là Gioan Tẩy Giả, chỉ vì ngài đã dám lên tiếng bênh vực sự thật và tố cáo hành vi sai quấy của ông.

Như vậy, hôm nay, một lần nữa hình ảnh vua Hêrôđê xuất hiện đã gợi lại cho chúng ta về bản chất của con người ác tâm, thất đức này. Tuy nhiên, “căn bệnh” của vua Hêrôđê cũng không khó kiếm trong xã hội của chúng ta, nhất là những người có quyền hành trong tay.

Hằng ngày, chúng ta vẫn chứng kiến cảnh vì lợi ích của một người hay một nhóm người, mà gây nên biết bao oan sai, thất đức cho những người chân yếu tay mềm! Lại cũng vẫn còn đó những người chỉ vì miếng cơm manh áo mà chối bỏ lương tâm và thi hành những điều bất chính. Hay vì những thú vui xác thịt, chóng tàn, mau qua mà đi đến chuyện giết người dã man, ghê rợn.

Thật vậy, “gen độc ác” của vua Hêrôđê cũng vẫn và sẽ tồn tại trong xã hội của chúng ta, nếu chúng ta không can đảm để tra tay cắt đi khối “ung nhọt” ghê tởm đó ra khỏi lương tâm, và không tìm cách để chữa trị bằng đời sống đạo đức, tôn trọng lẽ phải, công bằng và thực thi bác ái….

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta ý thức được con người của mình là yếu đuối, bất toàn, nên cần phải hồi tâm để kịp thời trở về với bản chất: “Nhân chi sơ, tính bổn thiện”. Không được vô cảm và phủi tay, hay gán ghép điều xấu cho người khác, để mình vô tội, rồi vô tư đến nỗi: “Bình chân như vại” như không có chuyện gì xảy ra!

Nếu chúng ta rơi vào tình trạng trên, hẳn chúng ta là một hạng người đê hèn và đáng trách, nhu nhược và đáng bị nguyền rủa. Cũng cần cảnh giác quan niệm chân lý thuộc về số nhiều mà chúng ta dễ bị “hiệu ứng đám đông” chi phối, làm cho chúng ta bị mập mờ không biết đâu là đúng, là sai, nhắm mắt đi theo những lời lẽ ngon ngọt của những kẻ nịnh bợ, rồi như một sự phát sinh tất yếu, chúng ta hành động chẳng khác gì những kẻ ác tâm, thất đức.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con trở nên những con người tốt và biết thi hành điều tốt cho anh chị em chúng con. Xin Chúa cũng tha thứ tội lỗi cho chúng con và ban cho chúng con ơn sám hối để trở về với Chúa. Amen.

 

Suy niệm 4: Cung cách của vị tiên tri

Tin mừng hôm nay ghi lại phản ứng của vua Hêrôđê về con người của Chúa Giêsu. Hêrôđê không hề tin rằng Gioan Tẩy giả mà ông xử trảm nay đã đầu thai trong con người Chúa Giêsu. Đối với ông, Chúa Giêsu có thể là vị tiên tri nào đó thời xưa nay xuất hiện.

Cái nhìn của vua Hêrôđê cũng phản ánh sự trông chờ của dân chúng. Nhìn vào con người, việc làm và lời giảng dạy của Chúa Giêsu, nhiều người tin rằng đã đến lúc Thiên Chúa sai phái một vị tiên tri đến để loan báo sự cứu độ, thúc đẩy sự sám hối, tái lập dân riêng và chiến thắng quân thù.

Chúa Giêsu quả thật đã thực thi sứ vụ của Ngài với tư cách là vị tiên tri thời Cựu ước. Qua các phép lạ, Ngài chứng tỏ sự hiện diện quyền năng và tác động của Thiên Chúa, nhất là Ngài rao giảng bằng cuộc sống và con người của Ngài. Nơi Ngài có sự thống nhất tuyệt đối giữa lời nói và cuộc sống. Như các tiên tri đã dùng chính cái chết như tuyệt đỉnh của lời rao giảng, Chúa Giêsu cũng đã đi theo truyền thống ấy. Ngài biết rằng vai trò tiên tri của Ngài sẽ dẫn Ngài đến cái chết.

Thập giá là tiếng nói cuối cùng của vị tiên tri. Khi Phêrô nhân danh các môn đệ tuyên xưng Ngài là Đấng Kitô, Chúa Giêsu liền loan báo cuộc tử nạn của Ngài. Cái chết trên thập giá là lời mạc khải cuối cùng về mầu nhiệm của Ngôi Lời nhập thể.

Là thân thể mầu nhiệm Chúa Kitô, Giáo hội cũng chỉ có thể tỏ bày gương mặt đích thực của mình bằng sự kết hiệp với mầu nhiệm thập giá của Chúa Kitô. Với hai ngàn năm lịch sử, Giáo hội đã cống hiến cho nhân loại biết bao kho tàng văn hóa, nghệ thuật. Tuy nhiên, khuôn mặt đích thực của Giáo hội dường như không được thể hiện qua những bảo tàng viện, các thư viện, các tác phẩm nghệ thuật, các thánh đường nguy nga. Chỉ có thập giá ngất cao giữa trời mới thực sự lạ biểu tượng muôn đời của Giáo hội. Chỉ có máu các vị tử đạo mới thực sự vẽ lên khuôn mặt đích thực của Giáo hội. Chỉ có một cuộc sống chứng tá san sàng chết vì niềm tin mới nói lên thực chất của Giáo hội.

Ngày nay, hơn bao giờ hết, nhiều người đang chờ đợi để nhận ra gương mặt tiên tri của Chúa Kitô. Giáo hội sẽ chỉ bày tỏ một gương mặt méo mó và một hình ảnh lệch lạc về chính mình, khi vì một chút lợi danh và đặc ân mà thỏa hiệp với sức mạnh của tăm tối, và sống ngược lại những giá trị của Tin mừng.

Ước gì con đường của thập giá mà các thánh tử đạo đã đi qua để làm chứng cho Chúa Kitô cũng phải là chọn lựa của chúng ta. 

 

SUY NIỆM 5: Phù vân chỉ là phù vân

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Nghe những lời đồn thổi về Chúa Giê-su, Hê-rô-đê lo sợ. Vì người ta cho rằng Gio-an Tẩy giả sống lại. Mà ông đã giết chết thánh Gio-an. Có quyền sinh sát. Nhưng ông không có quyền trên lương tâm. Tuy chẳng ai dám phản đối, nhưng lương tâm kêu trách ông. Ông là vua. Nhưng có Đấng cao cả hơn ông. Có quyền phán xét ông. Thưởng phạt ông. Nên ông phải phân vân về việc làm của mình. Ông giết thánh Gio-an Tẩy giả. Giờ đây tiếng máu vô tội giầy vò ông, chất vấn ông. Mọi biến cố đều qua đi. Nhưng cách ta ứng xử với mỗi biến cố lại tồn tại. Và trở thành lời phán xét ta. Vì trên quyền thế trần gian, vẫn còn có Chúa Tể Càn Khôn cầm cân nảy mực. “Ông Gio-an, chính ta đã chém đầu rồi! Vậy thì ông này là ai mà ta nghe đồn những chuyện như thế?” Đầu chém rồi nhưng trách nhiệm chưa hết đâu!

Có những điều mau qua. Nhưng vẫn còn đó những giá trị vĩnh cửu. Ông Cô-he-lét nói: “Phù vân, quả là phù vân. Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân. Lợi lộc gì đâu khi con người phải chịu đựng bao gian lao vất vả dưới ánh nắng mặt trời? Thế hệ này đi, thế hệ kia đến, nhưng trái đất mãi mãi trường tồn”. Ông khám phá ra chân lý. Mọi sự đều hư ảo. Nhưng vẫn có thứ trường tồn. Đừng dại dột vất vả thu tích những gì hư ảo chóng qua như phù vân. Hẫy làm việc mà tìm kiếm điều vĩnh cửu (năm chẵn).

Ét-ra cho biết những gì ngoài Thiên Chúa đều vô ích vì mau qua và không kết quả. Chỉ khi nào ta tôn thờ Thiên Chúa làm mọi việc trong Thiên Chúa bấy giờ mọi thứ mới vững bền. Vì thế phải làm việc cho Thiên Chúa và trong Thiên Chúa. Nếu chỉ làm cho bản thân mọi sự sẽ suy tàn: “Các ngươi hãy để tâm suy cho kỹ về lối sống của các ngươi. Các ngươi gieo vãi nhiều, nhưng thu hoạch chẳng bao nhiêu. Các ngươi ăn mà không đủ no, uống không đủ say, mặc không đủ ấm. Đồng lương của người làm thuê lọt qua túi thủng. Đức Chúa các đạo binh phán thế này: Các ngươi hãy để tâm suy cho kỹ về lối sống của các ngươi. Hãy lên núi, đưa gỗ về tái thiết Đền Thờ cho Ta. Ta sẽ lấy làm vui và tỏ vinh quang Ta ở đó” (năm lẻ).

Khi có Chúa ở cùng mọi việc sẽ tốt đẹp. Đất sẽ trổ sinh hoa trái. Hãy ở trong Chúa. Hãy làm việc trong Chúa. Kết quả sẽ vững bền. Ngoài Chúa tất cả là hư vô. Là phù vân trên mọi phù vân.

 

Suy niệm 6: Một sự tò mò thánh

“Vua tìm cách gặp Người”.

Kính thưa Anh Chị em,

Qua Tin Mừng hôm nay, Luca không ghi lại một lời nào của Chúa Giêsu, nhưng lại đưa ra những nhận định về một nhân vật mà thoạt nghe qua, chúng ta liên tưởng đến một bố già gian giảo, một chính trị gia hèn nhát hoặc một găng tơ xa hoa truỵ lạc; đó là quận vương Hêrôđê. Vậy mà thật bất ngờ và đầy thú vị khi Lời Chúa cũng tiết lộ cho chúng ta những ‘phẩm chất quý’ nơi vị vua này. Cùng phân tích và rút ra những bài học từ sự thất bại của ông, chúng ta sẽ thành công trên đường nên thánh.

Trước hết, Hêrôđê thích Chúa Giêsu. Luca ghi nhận, “Vua tìm cách gặp Người”, dẫu cuối cùng, điều này không dẫn Hêrôđê đến đâu trong việc đón nhận sứ điệp của Gioan, đưa ông đến thống hối, nhưng ít nhất, đó cũng là bước đầu tiên; ‘thích Chúa Giêsu, tìm cách gặp Ngài’, đó là một phẩm chất quý. 

Thật lúng túng khi phải tìm một thuật ngữ tốt hơn để diễn tả ý tưởng này, chúng ta có thể gọi ước muốn tìm gặp Chúa Giêsu của Hêrôđê là ‘một sự tò mò thánh’. Hêrôđê biết, nơi con người có tên Giêsu, có một điều gì đó độc đáo, ông muốn tìm hiểu; biết Ngài là ai và muốn gặp Ngài; ông thích nghe Gioan nói về Ngài, ông bị hấp dẫn bởi sứ điệp của Ngài. Quả là một ‘sự tò mò thánh’ đáng ao ước.

Tiếc thay, sự tò mò mong gặp Chúa Giêsu của Hêrôđê không hoàn toàn dựa trên đức tin hay động cơ hoán cải; sự tò mò của ông đơn thuần chỉ là một sự hiếu kỳ và áy náy lương tâm; bởi lẽ, chính sự xa hoa, cuộc sống sa đoạ và tính hưởng thụ nơi con người này đã dập tắt ‘cái thánh’ của sự tò mò ngay trong trứng nước. Vì thế, Hêrôđê liên tục trì hoãn việc hoán cải, ông không gặp được Chúa Giêsu. Phần chúng ta, ước muốn gặp Chúa Giêsu nơi chúng ta cũng là sự ‘sự tò mò thánh’, nhưng phải là một sự tò mò trong đức tin đưa đến việc hoán cải mỗi ngày nhờ ân sủng. Từ đó, chúng ta ý thức rằng, việc chấp nhận Chúa Giêsu là Chúa, Đấng Cứu Độ và việc được ‘sinh lại’ trong Ngài là chưa đủ; chúng ta phải bắt đầu sống một đời sống mới trong Thánh Thần, cũng như phải đổi mới lựa chọn của mình mỗi ngày, bằng cách xa lánh những gì dính bén đến thế tục vốn có thể dập tắt ‘cái thánh’ trong sự tò mò của mình. Có như thế, chúng ta mới có thể gặp được một Giêsu, Con Thiên Chúa đích thực.

Một phẩm chất khác đầy kỳ thú mà chúng ta cũng học được nơi Hêrôđê, đó là tò mò về sự thật của chính mình. Sự thật là gì? Sự thật là Hêrôđê đã giết một vị thánh; vua xác nhận, “Ông Gioan, trẫm đã chém đầu rồi”. Đây là khởi điểm của một hành trình nên thánh, một sự hoán cải đích thực để có thể đón nhận được lòng thương xót của Thiên Chúa trong đời sống mình, vì ít nhất, Hêrôđê cũng nhận ra mình đã phạm một sai lầm; thế nhưng, ông đã đánh mất cơ hội. Ông thích, nhưng lại ngại gặp Chúa Giêsu, một người sẽ đòi hỏi ông hoán cải; ông ‘sợ’ sẽ nên thánh như vua Đavít; rốt cuộc, ông không gặp Ngài và đã đánh mất cơ hội ngàn vàng để dìm mình vào sự tha thứ của Thiên Chúa. Để gặp Chúa Giêsu, chúng ta cần có một khoảnh khắc nào đó để tò mò nhìn vào linh hồn mình, tìm xem sự thật về chính mình; bởi lẽ, sự hoán cải luôn luôn bắt đầu bằng việc chấp nhận những thất bại và những nghiêng chiều về điều xấu của bản thân. Có như thế, may ra chúng ta sẽ kín múc được lòng thương xót của Thiên Chúa một khi gặp được Chúa Giêsu. Thánh Philip Nêri thường soi mình trong gương vào buổi sáng và nói, “Lạy Chúa, xin hãy coi chừng Philip hôm nay, kẻo nó lại phản bội Ngài”.

Cuối cùng, hãy nhìn vào Hêrôđê như một người đại diện cho những con người của xã hội hôm nay, một xã hội ý thức sự bọt bèo trần gian hơn bao giờ hết, điều mà sách Giảng Viên hôm nay nhận định, “Phù vân trên mọi phù vân, và mọi sự đều là phù vân”. ‘Sự tò mò thánh’ của Hêrôđê cũng là sự tò mò của xã hội hôm nay; Tin Mừng Chúa Giêsu vẫn đang hấp dẫn rất nhiều người; chứng tá Kitô giáo vẫn là một thắc mắc lớn cho nhiều người; họ tò mò lắng nghe những gì Đức Giáo Hoàng nói và cách thức Giáo Hội phản ứng trước những bất công trên thế giới; nhưng cũng chính những con người này, như một toàn thể, sẽ lên án và phê bình Giáo Hội nếu chúng ta đi ngược Tin Mừng. Thế nhưng, dẫu sao, tất cả vẫn cho thấy dấu hiệu của một sự quan tâm và mong muốn lắng nghe những gì Thiên Chúa nói, đặc biệt qua Giáo Hội, nơi những con người của xã hội hôm nay.

Anh Chị em,

Vậy, trước tiên, hãy nghĩ đến ‘sự tò mò thánh’ của mình, và một khi đã khám phá, chúng ta không dừng lại ở đó nhưng để Thánh Thần kéo chúng ta đến tận điều Thiên Chúa muốn.

Đức Hồng Y Thuận nói, “Con không hiểu tại sao thánh Ignatiô cầu nguyện, ‘Xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con!’. Vì Chúa nói với Philipphê, ‘Philipphê, ở với Thầy lâu nay mà con chưa biết Thầy sao?’. Nếu ‘biết’ thật, đời con sẽ đổi hẳn”. Và như thế, môi trường chung quanh con cũng đổi hẳn.

Thứ đến, chúng ta quan tâm đến ‘sự tò mò thánh’ của những anh chị em chung quanh. Chúng ta cầu nguyện cho họ và xin Chúa sử dụng chính mình như đã sử dụng Gioan để mang thông điệp của Ngài đến cho tất cả những ai tìm kiếm nó. Phúc cho ai thích Chúa Giêsu, ước mong tìm gặp Ngài và làm những gì Ngài thích; vì chỉ có nơi Ngài, con người mới tìm được một nơi nương ẩn từ thế hệ này qua thế hệ khác, đúng như lời Thánh Vịnh đáp ca hôm nay bộc bạch, “Lạy Chúa, trải qua bao thế hệ, Ngài vẫn là nơi chúng con nương ẩn”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con tìm kiếm Chúa, nhưng con quên kiếm tìm linh hồn con; vì thế, con chưa gặp Ngài. Xin Thánh Thần Chúa dẫn dắt, đốt hết những gì ‘chưa thánh’ nơi con; may ra, con gặp được Ngài”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm