Danh mục bài viết

Cập nhật 24/9/2019 - 4:8 - Lượt xem 2991

Thứ Tư tuần 25 Thường Niên

"Người sai các ông đi rao giảng nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân".

 

Tin Mừng: Lc 9, 1-6

Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai Tông đồ lại, ban cho các ông sức mạnh và quyền năng trên mọi ma quỷ và được chữa lành các bệnh tật. Ðoạn Người sai các ông đi rao giảng nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân. Người bảo các ông rằng: "Khi đi đàng, các con đừng mang gì cả, chớ mang gậy và bị, bánh và tiền, cũng đừng mặc hai áo. Các con vào nhà nào, thì hãy ở lại đó, và đừng rời khỏi nơi ấy. Những ai không tiếp đón các con, thì khi rời bỏ thành đó, các con hãy giũ cả bụi chân lại, để làm chứng tố cáo họ". Các ông liền đi rảo khắp các làng mạc, rao giảng Tin Mừng, và chữa lành bệnh tật khắp nơi.

 

Suy niệm 1: Đừng mang gì _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Sau một thời gian sống bên Thầy Giêsu, 
thấy việc Thầy làm và nghe lời Thầy giảng, 
giờ đây nhóm Mười Hai đã tương đối cứng cáp 
để được chia sẻ chính công việc Thầy đã làm. 
Đó là rao giảng Nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân (c. 2). 
Nhưng trước khi được chia sẻ công việc, 
họ được chia sẻ quyền trừ quỷ và chữa bệnh của Thầy (c. 1). 
Sứ vụ họ sắp làm là một thực tập cho sứ vụ lớn sau này (Lc 24, 46-47). 
Thầy Giêsu sai nhóm Mười Hai lên đường với những chỉ thị rõ rệt. 
Không thấy Thầy bảo phải chuẩn bị hành trang. 
Ngược lại, Thầy cấm không được mang theo gì cả. 
“Đừng mang gậy, bao bị, lương thực, tiền bạc, hai áo” (c. 3). 
Ngay cả những người giảng rong theo phái Khắc Kỷ, 
tuy rất khắc khổ, nhưng cũng được mang theo gậy và bị để ăn xin. 
Thầy Giêsu muốn môn đệ của mình hoàn toàn cậy trông vào Thiên Chúa, 
và hoàn toàn cậy trông vào lòng tốt của con người. 
Họ phải tập chấp nhận sống bấp bênh và thiếu thốn trong bình an. 
Không mang đồ dự trữ, không gậy để bảo vệ khi đi đường, 
các môn đệ buộc phải mang theo lòng tín thác vô bờ nơi Thiên Chúa. 
Thầy còn chỉ thị cho cả nhóm biết về chuyện ăn ở của họ. 
Họ sẽ đến ở chung nhà với dân chúng, ăn uống những gì họ cho. 
“Khi anh em vào bất cứ nhà nào, thì ở lại đó…” (c. 4). 
Đừng đi từ nhà nọ sang nhà kia để tìm chỗ tiện nghi hơn. 
Khi ăn ở nơi nhà dân, người tông đồ có cơ hội gần gũi với họ, 
và chia sẻ cuộc sống thật của họ, để dễ loan báo Tin Mừng hơn. 
Nhưng cũng phải bình an chấp nhận những từ khước (c. 5). 
Có khi trong cả một thành, không tìm được một gia đình để trú chân. 
Thái độ phủi bụi chân lại cho thấy một sự dứt khoát đoạn tuyệt, 
không muốn dính dáng gì với những người ở đó nữa (x. Cv 13, 50). 
Khuôn mặt của người được sai cách đây hai ngàn năm thật là đẹp. 
Vừa quyền năng để trừ mọi thứ quỷ và bệnh tật, 
vừa khiêm tốn cậy dựa vào lòng quảng đại của người khác. 
Vừa có gì để cho, vừa có gì để nhận: 
cho Tin Mừng cứu độ và sự chữa lành, nhận sự giúp đỡ vật chất. 
Vừa gần gũi thân thiết với nỗi đau thân xác của con người, 
với những lo âu rất đời thường trong một gia đình, 
vừa thanh thoát với tiền bạc, không bị chi phối bởi nhu cầu vật chất. 
Nhóm Mười Hai sẽ phải đối diện với sức mạnh của ác thần 
đang tác oai tác quái trong đời nhiều người. 
Họ sẽ phải dùng quyền Thầy trao để giải phóng con người khỏi nô lệ. 
Nếu hôm nay Đức Giêsu sai chúng ta đi, Ngài sẽ bảo ta đừng đem gì? 
Đâu là những nét đặc trưng của khuôn mặt người tông đồ thế kỷ 21? 
Đâu là những bệnh tật và nô lệ của con người hôm nay? 

Lạy Chúa Giêsu, 
xin sai chúng con lên đường 
nhẹ nhàng và thanh thoát, 
không chút cậy dựa vào khả năng bản thân 
hay vào những phương tiện trần thế. 
Xin cho chúng con làm được những gì Chúa đã làm : 
rao giảng Tin Mừng, trừ quỷ, 
chữa lành những người ốm đau. 
Xin cho chúng con biết chia sẻ Tin Mừng 
với niềm vui của người tìm được viên ngọc quý, 
biết nói về Ngài như nói về một người bạn thân. 
Xin ban cho chúng con khả năng 
đẩy lui bóng tối của sự dữ, bất công và sa đọa. 
Xin giúp chúng con lau khô những giọt lệ 
của bao người đau khổ thể xác tinh thần. 
Lạy Chúa Giêsu, 
thế giới thật bao la 
mà vòng tay chúng con quá nhỏ. 
Xin dạy chúng con biết nắm lấy tay nhau 
mà tin tưởng lên đường, 
nhẹ nhàng và thanh thoát. 

 

 

Suy niệm 2: Sứ mệnh truyền giáo

Trong ký sự ghi lại cuộc du hành, Marcô Phaolô thuật lại cuộc gặp gỡ với một số nhà truyền giáo tại Biển Đen. Nhìn chiếc thuyền quá đơn sơ của các tu sĩ, Marcô nhận xét: "Có lẽ các ngài chưa lường được những nguy hiểm trên biển cả. Với một hải trình gian nan như thế, các ngài lại không mang theo gì hết". Các nhà truyền giáo mỉm cười trả lời : "Chúng tôi được trang bị bằng đức tin cậy mến và Chúa chính là Đấng dẫn đường, như thế tưởng đã đủ cho chúng tôi"

Đó là niềm tin đáp trả mệnh lệnh của Chúa Giêsu: “Các con đừng mang gì cả".

Truyền giáo là được sai đi loan Tin mừng, được sai đi làm chứng cho một người đã sinh ra trong nghèo khó, đã sống nghèo và chết trơ trụi trên Thập giá. Làm chứng cho con người đó, chứng từ của nhà truyền giáo phải là chứng từ của kiếp sống nghèo.

Lịch sử Giáo Hội được dệt bằng các cuộc ra đi, và cuộc ra đi nào cũng bao trùm những dứt khoát, đau thương. Nhưng tựu trung cuộc ra đi khó khăn hiểm trở nhất là ra khỏi chính mình. Gậy, bị, bánh, tiền, quần áo, đó là hình ảnh những dính bén trói buộc con người đến không còn tự do đón nhận Nước Chúa. Giáo Hội tự bản chất là truyền giáo, do đó ra đi không chỉ là mệnh lệnh dành cho một số thành phần, mà là ơn gọi của mọi kitô hữu.

Được dìm mình trong nước rửa tội là khởi điểm một cuộc ra đi : ra đi khỏi những ích kỷ nhỏ nhen, khỏi những ước muốn trần tục và sợ hãi để được trang bị bằng tin cậy mến. Nhưng người kitô hữu ra đi không phải để trốn chạy, mà là để đến với con người, để mang lại hơi ấm tình người cho những ai đang rét run vì đói khát cơm bánh, niềm tin, để đem lại chút ánh sáng cho cuộc đời tăm tối, để khai thông một lối đi dẫn đến hy vọng, tin yêu. 

Hãy cảm tạ Chúa đã ban cho chúng ta niềm tin. Ước gì niềm tin ấy tỏa lan đến những người chung quanh. Ước gì lòng mến của chúng ta được chia sẻ cho mọi người bằng cử chỉ yêu thương phục vụ. Ước gì hy vọng luôn bừng cháy trong chúng ta bằng cuộc sống vui vẻ chấp nhận, để những ai đang ưu sầu vì thất vọng có thể tìm được ý nghĩa cho cuộc sống. Chúng ta hãy hăng hái ra đi vì tin rằng trên bước đường chúng ta luôn có Chúa bên cạnh. Chính Ngài là Mục tử dẫn dắt chúng ta, là ánh sáng dọi lối chúng ta đi.

 

 

Suy niệm 3: Giải thoát con người cách toàn diện _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Thiên Chúa hằng chăm lo cho dân của Người. Vì thế, nhiều lần, nhiều cách, Thiên Chúa đã ban cho dân các Tổ phụ, rồi sai các Tiên tri, và thời sau cùng, Người trao ban chính Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. Khi Đức Giêsu đến, Ngài đã kiện toàn tất cả những gì đã loan báo trước đó, đồng thời, Ngài không ngừng mời gọi những môn sinh của mình tiếp bước để cùng Ngài ra đi và thi hành sứ mạng cao quý là loan báo Tin Mừng đến tận cùng trái đất.

Để củng cố lời rao giảng, Đức Giêsu còn trao ban cho các ông sức mạnh và quyền năng trên ma quỷ và chữa lành các bệnh tật. Mặt khác, Đức Giêsu muốn các môn đệ thanh thoát, nhẹ nhàng, để chỉ chú tâm cho công cuộc loan báo Tin Mừng là việc chính yếu, nên Ngài đã truyền cho các ông: “Đừng mang gì cả, chớ mang gậy và bị, bánh và tiền, cũng đừng mặc hai áo”. Bên cạnh đó, Ngài còn hướng dẫn các ông về cung cách ứng xử khi thi hành sứ vụ: “Các con vào nhà nào, thì hãy ở lại đó, và đừng rời khỏi nơi ấy. Những ai không tiếp đón các con, thì khi rời bỏ thành đó, các con hãy giũ cả bụi chân lại, để làm chứng tố cáo họ". 

Như vậy, nếu nhìn cách tổng thể, chúng ta thấy chính Đức Giêsu và sau đó là lệnh truyền của Ngài cho các môn đệ, làm toát lên sự thao thức và ý định muốn giải phóng con người toàn diện cả xác lẫn hồn.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy hân hoan đón nhận sứ vụ như là một hồng ân, dẫu rằng chúng ta không xứng đáng! Mặt khác, luôn sống trong sự phó thác nơi Chúa và đừng quá lo lắng về cơm áo gạo tiền trong khi thi hành sứ vụ. Bởi vì chính Đấng sai ta cũng đã sống cảnh: “Con cáo có hang, con chồn có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu”. Sự thanh thoát này giúp chúng ta không bị vướng bận vào những chuyện phụ thuộc nơi của cải vật chất, sự an tâm trần thế. Ngược lại, nhờ lối sống đơn giản, chúng ta được nâng đỡ tinh thần từ bỏ mình và tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa cách tốt đẹp hơn. Đức Giêsu cũng không quên nhắc các môn sinh của mình là không được dùng những hình thức khống chế, quyền lực để phụ trợ cho sứ mạng, ngược lại hãy dùng tình thương và gương sáng, tôn trọng tự do và ước muốn của người thụ huấn.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con được thanh thoát và can đảm, tin tưởng và phó thác, vui mừng và hy vọng trong khi loan báo Tin Mừng tình yêu của Chúa cho anh chị em chúng con. Amen.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm