Danh mục bài viết

Cập nhật 12/9/2019 - 4:1 - Lượt xem 2250

Thứ Sáu tuần 23 Thường Niên

"Người mù có thể dẫn người mù được chăng?"

 

Tin Mừng: Lc 6, 39-42

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này: "Người mù có thể dẫn người mù được chăng? Cả hai lại không sa xuống hố ư? Môn đệ không trọng hơn Thầy; nếu môn đệ được giống như Thầy, thì kể là hoàn hảo rồi.

"Sao ngươi nhìn cái rác trong mắt anh em, còn cái đà trong chính mắt ngươi thì lại không thấy? Sao ngươi có thể nói với người anh em: "Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh", trong khi chính ngươi không nhìn thấy cái đà trong mắt ngươi. Hỡi kẻ giả hình, hãy lấy cái đà ra khỏi mắt mình trước đã, rồi bấy giờ ngươi sẽ trông rõ để lấy cái rác khỏi mắt anh em ngươi".

 

Suy niệm 1: Đạo đức giả _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Sống ở đời chúng ta liên tục phải đưa ra những phán đoán. 
Có những phán đoán về người khác: đúng, sai, tốt, xấu. 
Giáo dục một người là giúp người đó có được phán đoán khách quan. 
Khi Đức Giêsu dạy các môn đệ đừng xét đoán (Lc 6, 37), 
Ngài không bảo họ đừng đưa ra những phán đoán hay nhận định. 
Ngài cũng không coi thường những phán quyết của quan tòa. 
Đơn giản Ngài chỉ muốn chúng ta tránh một khuynh hướng dễ gặp, 
đó là chỉ trích phê phán, bới lông tìm vết, đối với tha nhân. 
Các môn đệ sẽ phải là những nhà lãnh đạo dân Chúa. 
Họ không thể là những người dẫn đường mù lòa. 
Chỉ với cặp mắt sáng, họ mới có thể chu toàn nhiệm vụ, 
dẫn dắt những người còn trong bóng tối ra ánh sáng bình minh. 
Nếu không, mù dắt mù, cả hai sẽ sa xuống hố (c. 39). 
Người lãnh đạo sáng suốt là người biết mình, 
biết cái mạnh, cái yếu, cái hay, cái dở của mình. 
Họ phải thấy rõ cái xà, hay thậm chí cái rác nơi mắt mình. 
Thiếu thái độ tự phê phán nghiêm túc, họ không thể dẫn dắt người khác. 
“Hãy biết mình” là câu được khắc ở một đền thờ nổi tiếng bên Hy Lạp. 
Như thế biết mình không phải là chuyện dễ. 
Chẳng ai gần mình, hiểu rõ mình bằng mình. 
Nhưng nhiều khi chẳng ai mù mờ về tôi bằng chính tôi. 
Lắm khi tôi chạy trốn chính mình, không đủ can đảm để thấy sự thật. 
Nói chung tôi không thích nhìn nhận những bóng tối và bóng mờ nơi tôi. 
Thậm chí, cái xà nơi mắt tôi, mà tôi cũng không để ý (c. 41). 
Tôi chỉ muốn thấy nơi mình toàn những điều trong sáng, tốt đẹp, giỏi giang. 
Càng có địa vị cao, càng thành công nhiều, càng có uy tín, 
tôi càng khó chấp nhận, khó thấy những nhược điểm của mình, 
Những người dưới quyền cũng không dám góp ý, 
nên tôi lại càng dễ nghĩ là mình đã thực sự hoàn hảo. 
Chắc chúng ta phải giúp người khác lấy rác ra khỏi mắt, 
vì họ khó tự mình lấy được, và thật khó chịu khi có rác trong mắt. 
Nhưng phải làm điều đó với rất nhiều yêu thương và khiêm hạ, 
bởi lẽ chúng ta biết mình cũng cần anh em giúp lấy rác khỏi mắt mình. 
Đơn giản là phải thấy cái rác và cả cái xà trong mắt mình trước, 
nhờ người lấy ra dùm, sau đó mới thấy rõ để đi giúp người anh em. 
Giúp nhau lấy rác trong mắt nhau, giúp nhau thấy rõ hơn sự thật về mình, 
đó là công việc bác ái thường ngày mà chúng ta làm cho nhau. 
Như thế Hội Thánh của chúng ta sẽ gồm những người sáng mắt, 
nhờ biết xin người khác lấy rác ra khỏi mắt mình, và giúp họ lấy rác của họ. 

Như thánh Phaolô trên đường về Đamát, 
xin cho con trở nên mù lòa 
vì ánh sáng chói chang của Chúa, 
để nhờ biết mình mù lòa mà con được sáng mắt. 
Xin cho con đừng sợ ánh sáng của Chúa, 
ánh sáng phá tan bóng tối trong con 
và đòi buộc con phải hoán cải. 
Xin cho con đừng cố chấp ở lại trong bóng tối 
chỉ vì chút tự ái cỏn con. 
Xin cho con khiêm tốn 
để đón nhận những tia sáng nhỏ 
mà Chúa vẫn gửi đến cho con mỗi ngày. 
Cuối cùng, xin cho con hết lòng tìm kiếm Chân lý 
để Chân lý cho con được tự do. 

 

Suy niệm 2: Hãy tự biết mình

Chỉ là thụ tạo mà muốn làm Thượng đế, đó là ảo tưởng muôn đời của con người. Ngay từ đầu lịch sử nhân loại, Ông Bà nguyên tổ của loài người đã trải qua cơn cám dỗ ấy. Ma quỉ nói với Ông Bà: Các ngươi hãy ăn trái cấm, các ngươi sẽ trở thành Thiên Chúa, nghĩa là các ngươi hãy chối bỏ Thiên Chúa và tự tôn mình thành Thiên Chúa để sống mà không cần có Thiên Chúa. Ðó là cơn cám dỗ triền miên của con người: sống không cần Thiên Chúa, loại trừ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống, để tự tạo cho mình một bậc thang giá trị và trở thành thẩm phán tối cao cho mọi hành động của mình cũng như của người khác.

Tin Mừng hôm nay không chỉ là một bài học có tính cách luân lý. Chúa Giêsu không chỉ khuyên chúng ta không nên xét đoán người khác, Ngài còn mời gọi chúng ta tự đặt mình vào mối tương quan với Thiên Chúa: Chỉ có Thiên Chúa, Ðấng thấu suốt lòng con người mới có thể xét xử con người. Nhìn nhận quyền xét xử của Thiên Chúa, con người cũng sẽ nhận ra thân phận tội lỗi yếu hèn của mình. "Hãy lấy cái dằm ra khỏi mắt ngươi trước đã", nghĩa là hãy nhận ra thân phận bất toàn của mình trước.

Có nhận ra mối tương quan đích thực với Thiên Chúa, con người mới thấy được tương quan của mình với tha nhân. Thật thế, chối bỏ và cắt đứt mối tương quan với Thiên Chúa, con người cũng đi đến chỗ chối bỏ tha nhân. Ngược lại, nhận ra Thiên Chúa là Chủ tể, con người cũng sẽ nhận ra thân phận thụ tạo yếu hèn của mình và tình liên đới với tha nhân. "Hỡi người, hãy tự biết mình", đó là khẩu hiệu mà nhà hiền triết Hy Lạp là Socrate thường đề ra như bài học vỡ lòng cho các môn sinh, có lẽ cũng được Chúa Giêsu nhắc lại theo một công thức khác: "Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng". "Hãy sám hối" trước tiên là nhận ra thân phận bất toàn của mình, để từ đó sống cảm thông, kiên nhẫn, bao dung và tha thứ đối với người khác. Sống như thế, con người mới đạt được cùng đích của mình là trở nên giống Thiên Chúa, chứ không phải trở thành Thiên Chúa để gạt bỏ chính Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm