Danh mục bài viết

Cập nhật 8/9/2019 - 14:52 - Lượt xem 2402

Thứ Hai tuần 23 Thường Niên

"Các ông quan sát xem Người có chữa lành bệnh trong ngày Sabbat không".

 

Tin Mừng: Lc 6, 6-11

Vào một ngày Sabbat, Chúa Giêsu vào hội đường và giảng dạy. Khi ấy ở đó có một người tay hữu bị khô bại. Những luật sĩ và biệt phái quan sát xem Người có chữa lành người ấy trong ngày Sabbat không, để có cớ tố cáo Người. Nhưng Người biết tư tưởng các ông, liền bảo người có tay khô bại rằng: "Ngươi hãy chỗi dậy mà đứng ra giữa đây". Người đó đứng thẳng dậy. Ðoạn Chúa Giêsu bảo các ông ấy rằng: "Tôi hỏi các ông, ngày Sabbat được phép làm sự lành hay sự dữ, cứu sống hay là giết chết?" Rồi đưa mắt nhìn mọi người, Chúa bảo người đó rằng: "Ngươi hãy giơ tay ra". Người ấy giơ ra, và tay người ấy được lành.

Bấy giờ các ông đầy lòng tức giận, và bàn định với nhau xem có thể làm gì được Chúa Giêsu.

 

Suy niệm 1: Giơ bàn tay anh ra _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Chúng ta không biết nhiều chi tiết về người đàn ông này. 
Ông bao nhiêu tuổi, có gia đình chưa, sống bằng nghề gì? 
Chỉ biết là bàn tay phải của ông bị teo, không duỗi được (c. 6). 
Chắc là nó bị co quắp vì các cơ không hoạt động bình thường. 
Như thế sẽ rất khó chịu và bất lợi để sinh hoạt hàng ngày. 
Hơn nữa đây lại là bàn tay phải, bàn tay chính để làm việc. 
Người đàn ông có bàn tay thương tật đã đến hội đường vào ngày sabát. 
Ông đến để nghe giảng dạy và cầu nguyện như mọi người. 
Có vẻ ông chẳng mong gì, chẳng xin được Đức Giêsu chữa lành, 
dù tiếng tăm của Ngài lúc đó đã lan rộng nhiều nơi (Lc 5, 15). 
Thật bất ngờ khi Ngài bảo ông: “Hãy trỗi dậy và ra đứng giữa đây.” 
Ông chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra cho mình, nhưng đã vâng lời. 
Ông đứng ở ngay giữa cho mọi người thấy. 
Sau đó Ngài bảo ông: “Hãy duỗi bàn tay của anh ra!” (c. 10). 
Một lần nữa ông lại vâng lời. 
Ông làm điều mà có lẽ từ lâu ông không làm được. 
Duỗi bàn tay khô héo, co quắp này, để có thể cầm cái ly, cái chén. 
Ước mơ đơn giản ấy nào ngờ hôm nay được thực hiện. 
Ông đã duỗi bàn tay theo lời Đức Giêsu, và nó đã trở lại bình thường. 
Bàn tay như được sống lại, được phục hồi, mềm mại, dễ bảo. 
Cuộc đời ông từ nay sẽ tươi hơn, có ích hơn, ít phải nhờ vả hơn. 
Đức Giêsu đã làm phép lạ này không phải vì được yêu cầu, 
nhưng như một câu trả lời cho các kinh sư và những người Pharisêu. 
Họ rình xem Ngài có chữa bệnh trong ngày sabát không, để tố cáo Ngài. 
bởi lẽ theo họ, ngày sabát chỉ được chữa những bệnh nguy tử. 
Đức Giêsu đã vạch trần âm mưu này và công khai tỏ thái độ. 
Câu hỏi quen thuộc: có được phép làm điều này vào ngày sabát không? 
được thay bằng câu hỏi mới: ngày sabát được phép làm điều lành hay dữ; 
cứu mạng sống hay hủy hoại mạng sống? (c. 9). 
Phép lạ sau đó của Đức Giêsu chính là câu trả lời (c. 10). 
Nhiều khi không làm một điều tốt, cũng bằng với việc làm một điều xấu, 
Không cứu một người vào giây phút ấy, cũng bằng gián tiếp giết chết họ. 
Đức Giêsu đã không coi ngày sabát như ngày chỉ biết ngồi khoanh tay, 
nhưng như ngày để làm điều tốt, để cứu sự sống con người. 
Dù sao Đức Giêsu đã không hề đụng đến ông có bàn tay bị tật. 
Khó lòng bắt lỗi Ngài đã vi phạm ngày sabát 
Ngài chữa cho ông ấy chỉ bằng một lời mà thôi. 
Các Kitô hữu không còn phải giữ ngày sabát nữa, nhưng giữ Chúa Nhật. 
Đây là ngày để chúng ta làm điều tốt, để chăm lo cho sự sống. 
Chữa cho một bàn tay bị teo tóp được lành, việc này không nhỏ. 
Làm cho một con người có thể sống bằng đôi tay của mình, là chuyện lớn. 
Đức Giêsu đã phải trả giá cho việc chữa bệnh của mình. 
Chúng ta cũng phải trả giá khi dám bảo vệ một sự sống nhỏ nhoi. 
Chỉ mong bàn tay tôi không co lại, nhưng mở ra cho mọi người. 

Lạy Chúa Giêsu, 
ai trong chúng con cũng thích tự do, 
nhưng mặt khác chúng con thấy mình dễ bị nô lệ. 
Có nhiều xiềng xích do chính chúng con tạo ra. 
Xin giúp chúng con được tự do thực sự : 
tự do trước những đòi hỏi của thân xác, 
tự do trước đam mê của trái tim, 
tự do trước những thành kiến của trí tuệ. 
Xin giải phóng chúng con khỏi cái tôi ích kỷ, 
để dễ nhận ra những đòi hỏi tế nhị của Chúa, 
để nhạy cảm trước nhu cầu bé nhỏ của anh em. 
Lạy Chúa Giêsu, 
xin cho chúng con được tự do như Chúa. 
Chúa tự do trước những ràng buộc hẹp hòi, 
khi Chúa đồng bàn với người tội lỗi 
và chữa bệnh ngày Sabát. 
Chúa tự do trước những thế lực đang ngăm đe, 
khi Chúa không ngần ngại nói sự thật. 
Chúa tự do trước khổ đau, nhục nhã và cái chết, 
vì Chúa yêu mến Cha và nhân loại đến cùng. 
Xin cho chúng con đôi cánh của tình yêu hiến dâng, 
để chúng con được tự do bay cao. 

 

Suy niệm 2: Cốt lõi của đạo

Văn hào Nga Léon Tolstoi có kể câu truyện ngụ ngôn như sau: Một ông chủ nọ giao cho các gia nhân một công việc và bảo họ chỉ chu toàn công việc ấy mà thôi. Ông hứa sẽ thưởng công cho họ, nếu họ làm tốt công việc. Lúc mới bắt tay vào việc, ai cũng muốn làm vừa lòng ông chủ, cho nên để hết tâm trí vào công việc được giao. Thế nhưng, một thời gian sau đó, nhiều người cho rằng để làm vừa lòng ông chủ và để được phần thưởng bội hầu hơn, cần phải làm nhiều việc khác nữa. Họ nghĩ ra nhiều việc khác và dần dần chú tâm vào đó đến độ quên bẵng đi công việc được chủ giao cho lúc đầu. Bận bịu với những công việc mới, chẳng những họ không còn nhớ tới công việc đã được giao, mà cũng chẳng màng tới phần thưởng ông chủ đã hứa. Cuối cùng, tưởng mình đã có thể tự túc với công việc của mình, họ cũng gạt luôn ông chủ ra khỏi cuộc sống của họ. Léon Tolstoi đưa ra kết luận: Người ta thường thấy một thái độ như thế nơi các Kitô hữu; họ thay thế đạo của tình thương bằng vô số những nghi lễ trống rỗng vô hồn.

Nhiều người Do thái thời Chúa Giêsu, nhất là các thành phần lãnh đạo trong dân cũng có lối hành đạo tương tự. Thật ra, đạo của mạc khải Do thái giáo cốt yếu cũng là đạo của tình thương; thế nhưng trong thực tế, cái cốt lõi ấy thường bị quên lãng để nhường chỗ cho biết bao nghi thức trống rỗng vô hồn; người ta sẵn sàng loại trừ tha nhân và chối bỏ tình thương để tuân giữ những nghi thức và luật lệ vô hồn ấy.

Chúa Giêsu đã đến và đưa con người trở lại cái cốt lõi của đạo. Tin Mừng hôm nay ghi lại một nỗ lực của Chúa Giêsu nhằm nhắc nhở cho người Do thái về cái cốt lõi của đạo được thể hiện qua lề luật. Một trong những khoản quan trọng của lề luật chính là ngày Hưu lễ. Chúa Giêsu đã không đến để hủy bỏ, nhưng để kiện toàn lề luật, và kiện toàn lề luật chính là mặc cho tinh thần và ý nghĩa của yêu thương; không có tình thương, lề luật chỉ còn là một cái xác không hồn. Như vậy, kiện toàn luật giữ ngày Hưu lễ chính là biến ngày đó thành ngày tôn vinh Thiên Chúa, và không gì đúng đắn và xứng hợp hơn để tôn vinh Thiên Chúa trong ngày Hưu lễ cho bằng thể hiện tình thương đối với tha nhân. Chính trong ý nghĩa ấy mà Chúa Giêsu đã chữa lành một người có bàn tay khô bại trong ngày Hưu lễ. Lề luật là một thể hiện ý muốn của Thiên Chúa, và ý muốn của Chúa không gì khác hơn là con người được sống, và sống dồi dào, sung mãn chính là sống yêu thương. Như vậy chu toàn lề luật trước tiên là sống yêu thương.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại cách sống đạo của chúng ta. Ðọc kinh, dự lễ, tham gia sinh hoạt giáo xứ mà không sống yêu thương, điều đó có thật sự là sống đạo chưa? Sống đạo đích thực là sống yêu thương: một lời kinh đích thực phải phát xuất từ cõi lòng rộng mở yêu thương; một của lễ đẹp lòng Chúa phải là một nghĩa cử yêu thương dành cho tha nhân. Xin Chúa giúp chúng ta mỗi ngày thêm thấm nhuần cái cốt lõi của đạo là yêu thương.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm