Danh mục bài viết

Cập nhật 6/9/2019 - 4:0 - Lượt xem 2325

Thứ Bảy tuần 22 Thường Niên

"Tại sao các ông làm điều không được phép làm trong ngày Sabbat?"

 

Tin Mừng: Lc 6, 1-5

Trong một ngày Sabbat, khi Chúa Giêsu đi qua đồng lúa, thì các môn đệ bứt bông lúa miến, vò xát trong tay, rồi ăn. Có mấy người biệt phái nói với các ông rằng: "Tại sao các ông làm điều không được phép làm trong ngày Sabbat?" Chúa Giêsu trả lời họ rằng: "Các ông chưa đọc điều Ðavit đã làm khi ông và các người tuỳ tùng bị đói sao? Ngài đã vào đền thờ Thiên Chúa, lấy bánh dâng hiến mà ăn và cho các người bạn tuỳ tùng ăn, bánh đó họ không được phép ăn, nhưng chỉ dành cho các trưởng tế mà thôi". Và Người bảo họ rằng: "Con Người làm chủ cả ngày Sabbat".

 

Suy niệm 1: Điều không được phép làm _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

“Tại sao các ông lại ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi?” 
“Tại sao môn đệ ông lại không ăn chay?” 
“Tại sao môn đệ ông không chịu rửa tay khi dùng bữa?” 
Mấy người Pharisêu có vẻ thích đặt những câu hỏi tại sao. 
Và trong bài Tin Mừng hôm nay, họ lại đặt một câu hỏi nữa: 
“Tại sao các ông làm điều không được phép làm trong ngày sabát?” 
Câu chuyện đơn giản như sau: 
Thầy Giêsu và các trò đi ngang qua một cánh đồng lúa chín. 
Các môn đệ đói nên bứt những bông lúa, vò trong tay cho vỏ tróc ra mà ăn. 
Hành vi này được phép làm, dựa theo sách Đệ nhị luật (23, 26). 
Nhưng vì đó là ngày sabát, nên lại không được phép làm. 
Thật ra sách Xuất hành chỉ cấm gặt lúa vào ngày sabát thôi (34, 21). 
Nhưng truyền thống đã dựng thêm một hàng rào bảo vệ, 
bằng cách coi bứt lúa cũng là một hình thức gặt lúa. 
Bởi thế các môn đệ bị coi là đã vi phạm luật giữ ngày sabát. 
Thầy Giêsu lại một lần nữa bênh vực học trò của mình. 
Ngài bắt đầu câu trả lời bằng việc đưa các ông Pharisêu về với Kinh Thánh. 
Chẳng lẽ những người trí thức như họ mà đã không đọc chuyện này rồi sao. 
Đó là chuyện vua Đavít và thuộc hạ đói bụng, đã được ăn “bánh thánh”, 
khi họ đến đền thờ Nốp, gặp tư tế Akhimêléc (1 Sm 21, 2-7). 
Vị tư tế này đã cho họ ăn thứ bánh đặt trước nhan Đức Chúa (Xh 25, 30) 
mà chỉ tư tế mới được phép ăn (c. 4; Lv 24, 9), 
khi 12 bánh cũ của tuần trước được thay bằng bánh mới vào ngày sabát. 
Akhimêléc đã làm điều không được phép, vì bánh thường không còn. 
Đứng trước cơn đói của Đavít, ông đã không quay đi vì nệ luật. 
Đức Giêsu dùng câu chuyện này để bênh các môn đệ đang đói của Ngài, 
dù nó không liên quan gì đến chuyện giữ ngày sabát. 
Như tư tế Akhimêléc, Ngài cũng không quay đi vì nệ luật. 
Hơn nữa, Ngài khẳng định mình là chủ ngày sabát (c. 5). 
Đức Giêsu không dẹp bỏ ngày sabát, nhưng đặt nó ở dưới quyền của Ngài. 
Chính Ngài cho ta biết cách giữ ngày sabát theo đúng ý Thiên Chúa. 
Tội nghiệp các môn đệ bị đói, vì họ đã bỏ mọi sự mà theo Thầy Giêsu. 
Họ chấp nhận bữa đói bữa no với một vị Thầy lang thang đây đó, 
sống hoàn toàn nhờ lòng tốt của người nghe. 
Mấy bông lúa có là gì để tránh cái cồn cào trong ruột. 
Thầy Giêsu đã từng nếm cái đói, và thèm một trái vả (Mc 11, 13). 
Thầy đã từng khát và xin nước của người phụ nữ (Ga 4, 7). 
Bởi đó Thầy hiểu được cái đói khát hành hạ con người mọi thời. 
Mọi luật lệ được đặt ra để phục vụ con người và thăng tiến nó. 
Đôi khi chúng ta phải nhìn lại những luật đã quen giữ từ lâu 
để điều chỉnh lại cho phù hợp với những nhu cầu mới của con người. 
Làm sao để luật không đè bẹp, nhưng nâng đỡ con người sống tốt hơn? 
Làm sao để khi áp dụng luật, tôi vẫn giữ được sự mềm mại của tình yêu? 

Lạy Chúa, 
con được no nê mà vẫn thiếu ăn, 
vì bên con còn có người đói lả. 
Con uống nước mát mà họng vẫn khô ran, 
vì bên con còn có người đang khát. 
Con vui cười mà nước mắt tuôn rơi, 
vì bên con còn có người phiền muộn. 
Con sáng mắt mà vẫn ở trong bóng đêm, 
vì bên con còn có người mù tối. 
Con mặc áo đẹp mà vẫn rách tả tơi, 
vì bên con còn có người trần trụi. 
Con nằm trong nệm êm mà vẫn thao thức, 
vì bên con còn có bao người thiếu thốn. 
(Myrtle Householder) 

 

Suy niệm 2: Ý nghĩa của lề luật

Về triết gia Ðavít Hume của Anh vào thế kỷ 18, người ta kể một giai thoại như sau: Một hôm, có một quận công hỏi ông:

- Theo ông thì đối tượng của luật pháp là gì?

Ðavít Hume trả lời:

- Ðó là để phục vụ cho lợi ích lớn nhất của số lớn nhất.

Quận công hỏi lại:

- Thế thì theo ông số lớn nhất là gì?

Triết gia đáp:

- Số lớn nhất là số một.

Ðây là thực tế thường xảy ra trong luật pháp của nhiều quốc gia: số lớn nhất thường chỉ là một thiểu số. Luật pháp được làm ra không phải là để phục vụ mọi người, mà chỉ nhắm đến quyền lợi của thiểu số mà thôi.

Vào thời Chúa Giêsu, không thiếu những người nhân danh luật pháp để triệt hạ và chối bỏ người khác. Truyện được ghi trong Tin Mừng hôm nay là một điển hình cho biết bao trường hợp nhân danh pháp luật để đè bẹp con người. Chúa Giêsu đã thách thức cho đến cùng thái độ như thế. Thật ra, Chúa Giêsu không phải là một con người sống ngoài luật pháp, Ngài đến để kiện toàn lề luật. Nhưng sở dĩ Chúa Giêsu chống lại luật pháp là bởi vì luật pháp đó phi nhân hoặc chối bỏ con người. Các môn đệ vì đói nên bứt bông lúa mà ăn, thật ra không phải là vi phạm ngày Hưu lễ. Không có khoản luật nào trong các sách luật xem một hành động như thế là vi phạm ngày Hưu lễ; nếu có thì chỉ là vi phạm một trong 39 hành động mà các nhà chú giải Do thái đã thêm vào qui định của ngày Hưu lễ mà thôi. Hơn nữa, Chúa Giêsu đã dẫn chứng hành động của Vua Ðavít và Ngài khẳng định: hành động của các môn đệ không hề vi phạm ngày Hưu lễ. Lề luật vì con người, chứ không phải con người vì lề luật. Ðó là ý nghĩa của luật pháp mà Chúa Giêsu nêu bật trong cuộc tranh luận với những Biệt phái. Khi luật pháp chống lại con người, nghĩa là chối bỏ phẩm giá và quyền lợi cơ bản của con người, thì luật pháp đánh mất ý nghĩa và không còn lý do để hiện hữu nữa; trong trường hợp đó, dĩ nhiên không tuân hành luật pháp là một thái độ thích đáng.

Thật ra, khi luật pháp chối bỏ hoặc chà đạp những quyền cơ bản của con người, thì luật pháp đó cũng xúc phạm đến chính Thiên Chúa. Thánh Phêrô và thánh Gioan đã hành động một cách cương quyết khi dõng dạc tuyên bố trước Công nghị Do thái: "Thà vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời loài người". Chẳng hạn, khi luật pháp một quốc gia cho phép phá thai, nghĩa là tước đoạt quyền sống của con người, thì chống lại luật pháp đó là một nghĩa vụ. "Thà vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời loài người". đó là nguyên tắc nền tảng hướng dẫn người Kitô hữu trong các quan hệ xã hội của họ. Chúa Giêsu luôn đòi hỏi các môn đệ của Ngài một thái độ dứt khoát tận căn: không thể vừa vâng lời Thiên Chúa, vừa chạy theo những gì chống lại Thiên Chúa.

Nguyện xin Chúa cho chúng ta ơn can đảm để luôn biết nói không với những gì loại trừ con người và xúc phạm đến Thiên Chúa. Xin Chúa gìn giữ chúng ta trong niềm xác tín và vâng phục cho đến cùng, để trong mọi sự, chúng ta chỉ tìm thánh ý Chúa và xây dựng những giá trị Nước Trời.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm