Danh mục bài viết

Cập nhật 28/8/2020 - 3:47 - Lượt xem 3428

Thứ Bảy tuần 21 Thường Niên

"Vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi".

 

Tin Mừng: Mt 25, 14-30

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: "Có một người kia sắp đi xa, liền gọi các đầy tớ đến mà giao phó tài sản của ông. Ông trao cho người này năm nén bạc, người kia hai nén, người khác nữa một nén, tùy theo khả năng mỗi người, đoạn ông ra đi. Người lãnh năm nén bạc, ra đi và dùng tiền ấy buôn bán làm lợi được năm nén khác. Cũng vậy, người lãnh hai nén cũng làm lợi ra hai nén khác. Còn người lãnh một nén, thì đi đào lỗ chôn giấu tiền của chủ mình. Sau một thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ trở về và đòi họ tính sổ. Vậy người lãnh năm nén bạc đến, mang theo năm nén khác mà nói rằng: "Thưa ông, ông đã trao cho tôi năm nén bạc, đây tôi làm lợi được năm nén khác". Ông chủ bảo người ấy rằng: "Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi". Người đã lãnh hai nén bạc cũng đến và nói: "Thưa ông, ông đã trao cho tôi hai nén bạc, đây tôi đã làm lợi được hai nén khác". Ông chủ bảo người ấy rằng: "Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi".

"Còn người lãnh một nén bạc đến và nói: "Thưa ông, tôi biết ông là người keo kiệt, gặt chỗ không gieo và thu nơi không phát, nên tôi khiếp sợ đi chôn giấu nén bạc của ông dưới đất. Ðây của ông, xin trả lại ông". Ông chủ trả lời người ấy rằng: "Hỡi đầy tớ hư thân và biếng nhác, ngươi đã biết ta gặt chỗ không gieo, thu nơi không phát: vậy lẽ ra ngươi phải giao bạc của ta cho người đổi tiền, và khi ta trở về, ta sẽ thu cả vốn lẫn lời. Bởi thế, các ngươi hãy lấy nén bạc lại mà trao cho người có mười nén. Vì người có sẽ cho thêm và sẽ được dư dật, còn kẻ chẳng có, thì vật gì coi như của nó, cũng lấy đi. Còn tên đầy tớ vô dụng, các ngươi hãy ném nó ra ngoài vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc, nghiến răng".

  

Suy niệm 1: Vào mà hưởng niềm vui _ Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Người ta vẫn hay có cái nhìn tĩnh và buồn về đời sống Kitô hữu. 
Đó là một đời sống cam chịu, nhẫn nhục, cúi đầu vâng phục Ý Chúa, 
một đời sống khổ đau vì phải bước theo Chúa Giêsu vác thánh giá. 
Nhìn như thế đúng nhưng không đủ. 
Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta một cái nhìn khác, 
tươi tắn hơn nhiều, chủ động và tích cực hơn nhiều. 
Thiên Chúa được ví như một ông chủ sắp đi xa. 
Vì tin tưởng các đầy tớ của mình, nên khi vắng nhà (c. 14), 
ông không ngại giao phó cho họ những món tiền rất lớn, tùy khả năng. 
Người được năm yến, kẻ được hai, người được một (c. 15). 
Mỗi yến bạc tương đương với sáu ngàn ngày công. 
Hẳn các đầy tớ hiểu ý chủ muốn mình đầu tư sinh lợi. 
Anh nhận được năm yến đã đi ngay lập tức và làm ăn với số vốn ấy. 
Chúng ta không rõ anh đã đầu tư thế nào và bao lâu, 
chỉ biết anh đã sử dụng cách hiệu quả những gì anh nhận được. 
Sau một thời gian, tiền lời bằng số vốn bỏ ra. 
Anh nhận được hai yến cũng vậy, cũng sinh lợi được hai yến khác. 
Anh được một yến cũng đi, 
nhưng là đi đào lỗ dưới đất để chôn giấu yến bạc (c. 18). 
Anh không dám đầu tư vì sợ làm ăn lỗ lã. 
Anh sợ số bạc lớn bị mất, nên anh muốn chôn giấu nó cho an toàn. 
Khi ông chủ trở về để nghe báo cáo sổ sách của các đầy tớ, 
ông đã khen hai anh đầy tớ vất vả làm ăn bằng những lời giống nhau: 
“Khá lắm! Anh đúng là tôi tớ tốt lành và trung tín! 
Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. 
Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh” (c. 21. 23). 
Còn anh đầy tớ chôn giấu yến bạc dưới đất vì sợ hãi ông chủ, 
đã bị chủ chê là đầy tớ xấu xa và biếng nhác. 
Yến bạc của chủ còn nguyên chẳng hề là điều đáng tự hào. 
Ông chủ ngạc nhiên vì tại sao anh lại không gửi tiền vào ngân hàng 
để đồng vốn có thể sinh lợi (c. 27). 
Anh bị tước mất yến bạc anh đã giữ kỹ, và tống vào chỗ tối tăm. 
Một đầy tớ không sinh lợi từ số vốn được trao là một đầy tớ vô dụng (c. 30). 
Mỗi Kitô hữu cũng là một người đầy tớ, một quản lý của Chúa, 
được tin cậy giao phó, được yêu cầu đầu tư, được mong mỏi sinh lợi. 
Sống đời Kitô hữu là chấp nhận dùng tất cả khả năng của mình (c. 15) 
để làm cho những gì Chúa ban sinh lợi nhiều nhất. 
Điều đó cần đến công sức, tính toán, sáng tạo, và nhất là tình yêu. 
Yến bạc là khả năng và hoàn cảnh thuận lợi để ta làm việc cho Chúa. 
Kitô hữu không phải là người thích an nhàn hay hưởng thụ. 
Họ nỗ lực phấn đấu từng ngày để đời mình sinh hoa trái cho Chúa. 
Ngày Phán xét, chúng ta sẽ bị xét xử dựa trên nỗ lực sinh lợi của mình. 
Mỗi người chúng ta không rõ mình đã nhận bao nhiêu yến bạc. 
Điều quan trọng là không được giấu đi, và vui vẻ tận dụng điều mình có. 

Lạy Chúa Giêsu, 
nếu ngày mai Chúa quang lâm, 
chắc chúng con sẽ vô cùng lúng túng. 
Thế giới này còn bao điều khiếm khuyết, dở dang, 
còn bao điều nằm ngoài vòng tay của Chúa. 
Chúa đâu muốn đến để hủy diệt, 
Chúa đâu muốn mất một người nào... 
Xin cho chúng con biết cộng tác với Chúa 
xây dựng một thế giới yêu thương và công bằng, 
vui tươi và hạnh phúc, 
để ngày Chúa đến thực là một ngày vui trọn vẹn 
cho mọi người và cho cả vũ trụ. 
Xin nuôi dưỡng nơi chúng con 
niềm tin vững vàng 
và niềm hy vọng nồng cháy, 
để tất cả những gì chúng con làm 
đều nhằm chuẩn bị cho ngày Chúa trở lại. 

 

Suy niệm 2: Trách nhiệm của các bậc cha mẹ

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đề cập đến việc một ông chủ trước khi đi xa, đã trao cho đầy tớ, mỗi người một số nén bạc để làm lợi thêm, và khi trở về, ông chủ đã gọi các đầy tớ đến tính sổ. Ðã có nhiều lối giải thích suy tư về các nén bạc; ở đây chúng ta lồng dụ ngôn trong khung cảnh: ông chủ là Thiên Chúa, đầy tớ là các bậc cha mẹ, nén bạc là con cái.

Ðiều răn thứ tư dạy con cái phải thảo kính cha mẹ; điều này có nghĩa là nếu con cái lỗi phạm giới răn này thì sẽ bị Thiên Chúa trừng phạt. Bổn phận của con cái là tôn kính, yêu mến và đền đáp công ơn cha mẹ: đó là bài học cơ bản của các kẻ làm con. Tuy nhiên, Thiên Chúa sẽ không phải là vị thẩm phán chí công, nếu không xét xử những bậc cha mẹ không làm tròn bổn phận của mình. Nếu con cái phải thảo kính cha mẹ, thì cha mẹ cũng phải tôn trọng yêu thương con cái. Mỗi người con là một nén bạc Chúa trao, cha mẹ là những đầy tớ có nghĩa vụ canh giữ và làm lợi nén bạc này. Dĩ nhiên, chỉ một mình Thiên Chúa mới là chủ duy nhất và tuyệt đối trên mỗi người con: bổn phận của cha mẹ là cộng tác dưỡng nuôi thân xác, hướng dẫn tinh thần và thiêng liêng, để con cái lớn lên trong sự thật và trong niềm kính sợ yêu mến Thiên Chúa.

Nếu con cái là hình ảnh của cha mẹ tiếp liền sau hình ảnh của Thiên Chúa, thì điều này nhắc nhớ cha mẹ phải là những người sinh con hai lần: một lần cho trần gian, và một lần cho Thiên Chúa. Ðịnh mệnh vĩnh cửu của con người không phải ở trần gian này, nhưng là trời cao. Do đó, cha mẹ phải luôn hướng dẫn tâm hồn con cái hướng về trời cao khi chúng còn thơ bé, và cả khi chúng đã lớn khôn nữa.

Trách nhiệm của các bậc cha mẹ thật nặng nề, nhưng cũng vô cùng cao cả. Nếu cha mẹ chu toàn bổn phận Chúa trao, chắc chắn trong ngày Chúa đến, họ sẽ được nghe lời này: "Hỡi tôi tớ tốt lành và trung tín, hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi". Và đó là điều chúng ta phải cầu xin cho các bậc làm cha mẹ.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm