Danh mục bài viết

Cập nhật 1/10/2019 - 3:38 - Lượt xem 2343

Thứ Tư tuần 26 Thường Niên

"Dù Thầy đi đâu, tôi cũng theo Thầy".

  

Tin Mừng: Lc 9, 57-62

Khi ấy, đang lúc Chúa Giêsu và các môn đệ đi đường, thì có kẻ thưa người rằng: "Dù Thầy đi đâu, tôi cũng sẽ theo Thầy". Chúa Giêsu bảo người ấy rằng: "Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có nơi gối đầu". Người bảo một kẻ khác rằng: "Hãy theo Ta". Người ấy thưa: "Xin cho phép tôi đi chôn cha tôi trước đã". Nhưng Người đáp: "Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết; phần con, hãy đi rao giảng Nước Thiên Chúa". Một người khác thưa Người rằng: "Lạy Thầy, tôi sẽ theo Thầy, nhưng cho phép tôi về từ giã gia đình trước đã". Nhưng Chúa Giêsu đáp: "Ai đã tra tay vào cày mà còn ngó lại sau lưng thì không xứng đáng với Nước Thiên Chúa".

 

 

Suy niệm 1: Trước đã _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Theo một tôn giáo thường được gọi là theo đạo. 
Theo đạo là theo một con đường. 
Ðiều này đặc biệt đúng đối với Kitô giáo (x. Cv 9,2). 
Làm môn đệ Ðức Kitô là theo Ngài trên con đường Ngài đi, 
con đường đất quanh co trong xứ Palestine 
hay con đường đầy chông gai nhọc nhằn của sứ vụ. 
Ðức Kitô chẳng những dạy Ðạo, Ngài còn là Ðạo (x. Ga 14,6). 
Theo đạo là theo một ngôi vị hơn là theo một giáo lý. 
Sống đạo là sống như Ngài, với Ngài, cho Ngài và trong Ngài. 
Đoạn Tin Mừng hôm nay thuật lại chuyện ba người muốn theo Chúa. 
Chúng ta chẳng biết họ là ai, 
cũng chẳng rõ cuối cùng họ có theo Chúa hay không, 
nên mỗi người chúng ta dễ thấy mình nơi hình ảnh họ, 
để rồi chúng ta phải đưa ra lời đáp trả riêng của mình. 
Người thứ nhất hăng hái xin theo Ngài đi bất cứ nơi đâu. 
Ðức Giêsu không giấu anh hoàn cảnh bấp bênh của mình. 
Ngài sống cuộc đời phiêu bạt, không mái nhà để trú, 
lúc nào cũng ở trong tư thế lên đường. 
Chấp nhận theo Ngài là chịu bỏ mọi an toàn, ổn định, 
là sống thân phận lữ khách trên mặt đất (x. 1Pr 2,11). 
Theo Ngài là theo Ðấng có chỗ tựa đầu, 
chỗ tựa đầu tiên là máng cỏ, chỗ tựa cuối là thập giá. 
Cuộc sống nghèo làm Ngài tự do hơn, sẵn sàng hơn 
trước những đòi hỏi bất ngờ của Cha và nhân loại. 
Người thứ hai chấp nhận theo Chúa với điều kiện 
cho anh về chôn cất người cha mới qua đời trước đã. 
Anh muốn chu toàn bổn phận thiêng liêng của người con. 
Ðức Giêsu coi trọng việc hiếu kính mẹ cha (x. Mt 15,3-9), 
nhưng Ngài đòi anh dành ưu tiên cho việc loan báo Tin Mừng. 
Câu trả lời của Ngài làm chúng ta bị sốc. 
Loan báo Tin Mừng ư? Cần gì phải vội vàng đến thế! 
Dầu sao cái sốc giúp ta nhận ra mình vẫn quen thờ ơ 
trước một bổn phận thiêng liêng và hết sức cấp bách. 
Người chết nằm xuống thật đáng kính trọng. 
nhưng có bao người sống đang cần phục vụ khẩn trương. 
Người thứ ba xin về từ giã gia đình trước đã. 
Ðức Giêsu đòi anh dứt khoát thẳng tiến như người cầm cày, 
không quay lại với những kỷ niệm quá khứ, 
cũng không bị cản trở bởi những ràng buộc gia đình, 
để tận tâm tận lực lo cho Nước Thiên Chúa. 
Trong đời sống, nhiều lúc ta phải chọn lựa. 
Chọn lựa là chấp nhận hy sinh, bỏ một trong hai. 
Ðức Giêsu không dạy ta sống vô cảm hay bất hiếu... 
Ngài dạy ta can đảm tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước đã. 
Có bao nhiêu cái trước đã chi phối đời ta? 
Ðâu là lựa chọn ưu tiên một? 
Chúng ta cần sắp xếp lại thứ tự các ưu tiên cho đúng. 
Nếu Ðức Giêsu gặp tôi hôm nay và mời tôi theo Ngài, 
tôi có xin phép Ngài để làm cái gì đó trước đã không? 

Lạy Chúa Giêsu, 
giàu sang, danh vọng, khoái lạc 
là những điều hấp dẫn chúng con. 
Chúng trói buộc chúng con 
và không cho chúng con tự do ngước lên cao 
để sống cho những giá trị tốt đẹp hơn. 
Xin giải phóng chúng con 
khỏi sự mê hoặc của kho tàng dưới đất, 
nhờ cảm nghiệm được phần nào 
sự phong phú của kho tàng trên trời. 
Ước gì chúng con mau mắn và vui tươi 
bán tất cả những gì chúng con có, 
để mua được viên ngọc quý là Nước Trời. 
Và ước gì chúng con không bao giờ quay lưng 
trước những lời mời gọi của Chúa, 
không bao giờ ngoảnh mặt 
để tránh cái nhìn yêu thương 
Chúa dành cho từng người trong chúng con. Amen. 

 

 

Suy niệm 2: Từ bỏ mọi sự để theo chúa trọn vẹn _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

"Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu". (Lc 9, 58), đây chính là thân phận và tinh thần của Đức Giêsu và cũng là thái độ của người môn đệ cần có. Lần giở lại lịch sử cứu độ, chúng ta thấy khi Thiên Chúa muốn chọn và gọi ai để ra đi thi hành sứ vụ, hẳn Người đều muốn kẻ được chọn và gọi phải có thái độ dứt khoát và chấp nhận thiệt thòi, khổ đau.

Khởi đi từ tổ phụ Abraham: Thiên Chúa gọi ông và truyền cho ông phải rời bỏ xứ sở để lên đường đến một nơi Người sẽ chỉ cho. Rồi khi chọn dân riêng là Israel, Thiên Chúa cũng truyền cho họ ngay lập tức phải rời bỏ Aicập và lên đường tiến về Đất Hứa. Tiếp theo là các môn đệ, Đức Giêsu luôn mời gọi các ông dứt khoát khỏi những tơ vương để sẵn sàng lên đường.

Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật việc hai thanh niên xin đi theo Đức Giêsu, Ngài cũng mời gọi họ phải từ bỏ tất cả, kể cả những cái gắn liền với cuộc sống như công việc hay tình cảm: “Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết, phần ngươi hãy theo Ta... ai tra tay cầm cày mà còn ngoảnh lại nhìn đằng sau thì không xứng đáng với Nước Thiên Chúa”. (x. Lc 9, 59-62).

Mỗi người chúng ta cũng vậy. Ngày lãnh nhận Bí tích Rửa Tội, Đức Giêsu cũng mời gọi chúng ta từ bỏ những gì không phù hợp với tư cách làm con Chúa và sứ mạng được trao. Thật vậy, nếu không từ bỏ, chúng ta sẽ bị vướng víu vào những điều phụ thuộc và quên đi công việc chính yếu. Đồng thời, theo Chúa mà còn quá nhiều lỉnh kỉnh thì hẳn khó có thể chu toàn và dễ rơi vào tình trạng dở dang, chẳng khác gì kẻ "bắt cá hai tay".

Như vậy, chúng ta chỉ có thể an vui và hạnh phúc khi "là" môn đệ của Chúa thay vì "làm" môn đệ.

"Là môn đệ", chúng ta trở nên giống Thầy. "Là môn đệ", chúng ta từ bỏ như Thầy. "Là môn đệ", chúng ta sống chết như Thầy.... Nhưng "làm môn đệ", chúng ta sẽ dễ bị rơi vào tình trạng thích thì làm, không thích thì thôi. Thuận thì dấn thân, khó thì lừng khừng. "Làm môn đệ", chúng ta dễ bị có cảm tưởng như một công việc được hợp đồng, nên có lợi thì làm mà không có lợi thì hủy..., không khác gì một nghề kinh doanh thuần túy.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta: một khi đã đi theo, là môn đệ của Chúa thì phải từ bỏ mọi tham vọng, mọi ràng buộc, nhất là về của cải vật chất, danh vọng, địa vị và thỏa mãn cá nhân để tự do hiến thân mình cho Chúa, trọn vẹn thuộc về Chúa để làm công việc cho Chúa. Không có chuyện lừng khừng, do dự, tính toán. Sống phó thác và tin tưởng nơi Chúa trọn vẹn. Chấp nhận sự bấp bênh do con người gây nên cho mình. Ngay cả mối liên hệ tình cảm là gia đình, nếu vì nó mà ảnh hưởng và có nguy cơ làm cho chúng ta xa Chúa, thì buộc phải khước từ.

Có thế, chúng ta mới coi mọi người là anh chị em của mình, và mình phải có trách nhiệm lo lắng, giúp đỡ họ. Nếu không, chúng ta sẽ bị cám dỗ là: chuyện đó có người khác lo, không phải chuyện của ta; hay chỉ muốn làm những việc này nọ cho một số người mà ta ưa thích, số còn lại, chúng ta vô cảm vì họ không phải thuộc phe ta.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết sẵn sàng từ bỏ những quyến luyến của tình cảm, nếu điều này làm cho chúng con xa Chúa và phần rỗi của mình. Xin cho chúng con biết can đảm để tiếp bước theo Chúa trên con đường hoàn thiện. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Điều kiện theo Chúa

Một linh sư Aán Độ đang ngồi tịnh niệm bên bờ sông, có một người đàn ông nọ muốn xin làm đệ tử. Oâng rón rén đến bên vị linh sư và đặt dưới chân vị tu hành hai viên ngọc quý nhất như của lễ ra mắt. Vị linh sư mở mắt ra, nhưng ông không để lộ một chút thích thú nào; không cần nhìn kỹ vào món quà quí giá ấy, vị linh sư cầm lấy một viên và ném xuống dòng sông.

Tiếc của, người đàn ông giàu có liền nhảy xuống sông để cố tìm lại viên ngọc, nhưng mất một ngày mà ông không tài nào tìm lại được. Chiều đến, mệt mỏi, chán nãn, người đàn ông đến bên vị linh sư chỉ rõ nơi ông đã ném viên ngọc quí. Vị linh sư cầm viên ngọc còn lại ném xuống dòng sông và nói: “Ta đã ném vào chỗ đó, người hãy lặn xuống mà tìm lại”.

Chúa Giêsu cũng đòi hỏi môn đệ Ngài một thái độ từ bỏ và dứt khoát như thế. Thánh Luca trình bày cuộc đời Chúa Giêsu là một hành trình lên Giêrusalem mà đích điểm là cái chết trên Thập giá. Trong hành trình ấy, Chúa Giêsu đã kêu gọi một số người theo Ngài. Điều kiện đầu tiên là phải biết kiên nhẫn như đã được đề cập đến trong bài Tin mừng hôm qua.

Trong Tin mừng hôm nay, thánh Luca ghi tiếp những điều kiện Chúa Giêsu đòi hỏi nơi các môn đệ. Một trong những điều kiện đó là chia sẻ cuộc sống nay đây mai đó với Ngài. Không nhà không cửa, sống nhờ vào sự bố thí của người khác, sống không có lấy một tiện nghi tối thiểu. Chúa Giêsu muốn những kẻ theo Ngài chuẩn bị đương đầu với số phận bi thảm mà chính Ngài phải trải qua. Cuộc khổ nạn và cái chết của Ngài trên Thập giá là một sự lột bỏ trọn vẹn đối với tất cả mọi an toàn trong cuộc sống.

Một điều kiện nữa Chúa Giêsu đòi nơi những kẻ theo Ngài, đó là dấn thân rao giảng Tin mừng Nước Chúa. Một cuộc sống từ bỏ sẽ không có giá trị, nếu đó không là dấu chỉ của một cuộc đầu tư trọn vẹn vì Nước Trời. Cuối cùng, Chúa Giêsu đòi hỏi môn đệ Ngài phải cắt đứt ngay cả những liên hệ ruột thịt họ hàng. Ngài là tất cả đối với người môn đệ đến độ họ phải sẵn sàng hy sinh tất cả vì Ngài. Ngài phải được đặt vào trọng tâm cuộc sống của người môn đệ.

Môn đệ không phải là tước hiệu dành riêng cho một số người ưu tuyển. Mỗi kitô hữu là một môn đệ của Chúa Kitô, và là môn đệ Chúa Kitô thiết yếu là đi theo Ngài. Chúa Kitô cách đây 2.000 năm cũng là Chúa Kitô ngày nay mà mỗi kitô hữu đang đi theo. Ngài đồng hành với họ và cũng đòi hỏi những điều kiện mà Ngài đề ra cho các môn đệ tiên khởi của Ngài. Cuộc sống có cách biệt, hoàn cảnh có xoay chuyển, sinh hoạt có thay đổi, nhưng những điều kiện ấy không hề đổi thay. Tựu trung, người môn đệ ngày nay phải đồng hành với Chúa Kitô để tiếp tục là dấu chỉ, là tín hiệu của Nước Trời cho mọi người.

 

 

Suy niệm 4: Gương mẫu đích thực

Một giai thoại về Đại đế Alexandrê kể lại rằng : sau 11 ngày băng rừng vượt núi, ông và đoàn quân của ông kiệt sức vì khát nước. Trong cơn tuyệt vọng họ tình cờ gặp được một mục tử đang mang nước về từ một dòng suối xa xôi. Vừa nhận ra vị tướng tài ba của xứ sở người mục tử liền đem vò nước đặt trước mặt ông. Đại đế hỏi xem ông lấy nước này về cho ai. Người mục tử giải thích:

- Tôi lấy nước này về cho các con của tôi. Nhưng mạng sống của ngài còn quan trọng gấp bội . Nếu các con tôi có mệnh hệ gì, tôi vẫn còn có thể sinh thêm những đứa khác !

Đại đế Alexandre cảm động, vì tấm lòng của người mục tử. Ông đón lấy vò nước và đưa mắt nhìn những cặp môi khô cháy và thèm thuồng của các binh sĩ: ông trả lại nước cho người mục tử và nói :

- Tôi không đủ can đảm để uống nước trong khi các binh sĩ của tôi đang chết khát.

Thấy thế, các binh sĩ cảm thấy như có một sức mạnh tràn ngập, họ thốt lên :

- Có được một vị lãnh đạo như thế quả là một đặc ân.

Một nhà lãnh đạo đích thực không bao giờ đòi hỏi nơi thuộc hạ của mình những điều mà chính mình không làm được. Tin mừng hôm nay cho chúng ta chiêm ngắm Đấng đã tự xưng là Thày, là người hướng đạo, là bậc tôn sư Chúa Giêsu chính là bậc thầy đích thực mà các môn đệ không thể so sánh với các Rabbi đương thời. Các Rabbi đương thời chiêu dụ môn sinh đến tận nhà, họ dạy dỗ cho các môn sinh đạo lý, nhưng cuộc sống của họ và của môn sinh là hai cuộc sống khác biệt. Chúa Giêsu đã vượt qua mọi thông lệ ấy. Ngài không yên vị dưới một mái nhà êm ấm, an toàn. Trái lại, Ngài đã chọn lấy cuộc sống nay đây mai đó, không nhà không cửa, không nơi gối đầu, không có một đồng lương nhất định mà hoàn toàn lệ thuộc sự bố thí của người khác.

Chúa Giêsu không chỉ là Thày, là người chỉ đạo, Ngài còn tự xưng mình là sự sống. Các môn sinh không những làm theo những điều Ngài truyền dạy, thực hành giáo huấn của Ngài, mà thiết yếu phải chia sẻ cuộc sống của Ngài, họ phải nên một với Ngài trong cuộc sống nghèo nàn siêu thoát. Ngài đòi hỏi họ siêu thoát và dứt khoát đến độ phải xem cuộc sống với Ngài là quan trọng hơn những ràng buộc gia đình : “Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết, còn ngươi hãy theo Ta”.

Thật ra, Kitô giáo thiết yếu không phải là một lý tưởng, mà là một cuộc sống. Cuộc sống ấy chính là Chúa Giêsu Kitô, Đấng tự xưng mình là sự sống. Ngài là sự sống đích thực. Chỉ trong Ngài con người mới sống thực sự. Sống bên ngoài Ngài là sống dở, sống vất vưởng. Ngài đã gọi các môn đệ đến sống với Ngài, chia sẻ cuộc sống của Ngài. Đó là hình ảnh báo trước sự sống thần linh mà Ngài thông ban cho chúng ta qua các Bí tích. Kitô hữu như vậy là người sống nên một với Đức Kitô, suy nghĩ và hành động bằng chính suy nghĩ và hành động của Ngài cho đến khi đạt được tầm mức viên mãn của nhân cách là chính Ngài.

Câu nói của thánh Phaolô nêu bật thực tại ấy : “Tôi sống nhưng không phải tôi sống. mà là chính đức Kitô sống trong tôi”. Ước gì câu nói ấy trở thành câu tâm niệm hàng ngày của chúng ta, để trong từng giây phút cuộc sống, mọi suy tư và hành động của chúng ta đều được hướng dẫn bởi tâm tình của Chúa. Cuộc sống sẽ đẹp đẽ biết bao, xã hội sẽ hài hòa biết bao, mỗi người sẽ cảm nhận được hạnh phúc biết bao, nếu ai cũng khuôn rập đời mình theo gương Đấng đã hiến thân hy sinh cho đến chết vì mọi người.

 

 

Suy niệm 5: Điều Kiện Theo Chúa

Qua thánh Phanxicô Assisiô, người ta thấy ứng nghiệm lời thánh Phaolô trong thư thứ nhất Côrintô:  “Chúng tôi điên dại vì Chúa Kitô”.

Thật thế, dưới con mắt người đời, thánh Phanxicô Assisiô đã có những hành động hầu như điên dại. Không điên dại sao, khi giữa tuổi thanh xuân đầy nhựa sống, đã khước từ của cải danh vọng và thú vui trần thế ? Không điên dại sao, khi ra trước tòa án, đã cởi bỏ tất cả quần áo trao lại cho người cha và tuyên bố không có người cha nào ngoài Cha trên trời. Không điên dại sao, khi bất chấp mọi nguy hiểm ra đi làm hòa với những anh em Hồi giáo. Không điên dại sao, khi gọi muông thú có cây, trăng sao mặt trời, là những anh chị em của mình. Nhưng như thánh Phaolô đã viết: Thiên Chúa đã chọn những gì là điên dại trong thế gian .

Ngày nay, thế giới đã nhận ra được cái lẽ khôn ngoan tuyệt vời trong sự diên dại của thánh Phanxicô Assisiô. Lénine có lần đã thốt lên: “Chỉ cần mười người như thánh  Phanxicô Assisiô cũng đã đủ để cải tạo nước Nga”.

Thật ra, cái điên dại của thánh Phanxicô Assisiô cũng chỉ là một áp dụng cho đến cùng giáo huấn của Chúa Giêsu, như được ghi lại trong Tin mừng hôm nay.

Khi Chúa Giêsu quyết định lên đường đi Giêrusalem: nghĩa là giáp mặt với cái chết đang chờ Ngài, thì các môn đệ cũng đi theo Ngài. Có lẽ họ chưa hiểu được hết ý nghĩa của cuộc trẩy đi ấy, cho nên Chúa Giêsu nói rõ cho họ những điều kiện để đi theo Ngài. Ngài đòi hỏi họ phải chia sẻ cuộc sống của Ngài, nghĩa là sẵn sàng sống chết với Ngài. Với chia sẻ ấy chỉ có ý nghĩa khi nó hướng tới Nước Trời mà các môn đệ phải loan báo cho mọi người, và cuối cùng phải sẵn sàng vì Chúa mà khước từ mọi quan hệ ruột thịt.

Như vậy, qua những đòi hỏi của Ngài, Chúa Giêsu muốn cho chúng ta thấy rằng trong Nước Trời, tất cả mọi thứ, kể cả những liên hệ máu mủ ruột thịt, cũng đều có một giá trị tương đối mà thôi. Duy chỉ một mình Thiên Chúa mới là gia nghiệp và là tất cả cho mọi người. Vì Thiên Chúa, con người phải sẵn sàng đánh đổi tất cả.

Tin nhận Chúa, làm môn đệ Ngài, sống theo Ngài, là đặt Ngài vào trọng tâm của cuộc sống, là tìm kiếm Ngài trong mọi sự. Đó chính là những đòi hỏi của cuộc sống từng ngày. Người Kitô hữu biết rằng niềm tin của họ phải được thể hiện bằng những hành động cụ thể của công bằng, bác ác trong mọi sinh hoạt hàng ngày. 

  


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm